Chương 127: Chương 127

"Đau quá! Thiên Quân! Thiên Quân mau cứu tôi... huhu"

"Khóc tiếp tôi cắt phăng núm vú cô!"

Ngô Hàn Băng mặt ầm trầm uy hiếp, Thời Thanh nhanh chóng nín khóc, mím chặt môi trong họng vẫn nghẹ ngào nức nở nhưng cô không dám phát ra tiếng quá lớn.

Ngô Hàn Băng xé áo, dùng dao xé nát từng mảnh áo cùng áo lót bên trong, bây giờ thân trên của cô không còn mảnh vải che thân, Thời Thanh thịt trần phơi bày từng tấc da thịt trắng nõn mịn màng, cặp vú to bự trắng ngần phơi bày hoàn toàn trước mắt Ngô Hàn Băng.

Thời Thanh vừa xấu hổ lại mất mặt khi thân thể của cô đều bị Ngô Hàn Băng nhìn không sót một chỗ, mặt cô từ hồng nhuận chuyển từ từ sang đỏ lang đến mang tai.

"Cô dựa vào cơ thể này để quyến rũ cậu ta?"

Ngô Hàn Băng nắm lấy núm vú nhéo mạnh, Thời Thanh đau đớn hét lên, anh dùng mũi dao khẩy nhẹ núm vú của cô, từng giọt máu trên núm vú rơi xuống.

Thời Thanh sợ hãi tột độ, cả người run lên bần bật, gương mặt cô giàn giụa nước mắt, ánh mắt ánh lên nổi kinh hoàng khiếp đảm. Thời Thanh đau đớn sợ hãi, cơn tức giận dâng trào, cơn điên lấn át nổi sợ cô bất chấp tất cả hét lên mắng chửi.

"Đậu xanh rau má! Đồ khốn nạn! Nếu cậu thích Thẩm Thiên Quân thì đi tìm cậu ta. Cậu trút giận lên người tôi làm gì? Bắt nạt đàn bà con gái thì tính là cái thể loại gì? Giết tôi để thoả mãn thú tính của mình"

Ngô Hàn Băng bị sốc bởi những lời mắng chửi của cô. Đôi mắt lạnh lùng của anh nheo lại.

"Cô nói tôi thích Thiên Quân?"

"Hừ! Đồ gay chết tiệt!"

Thời Thanh nhìn anh cười lạnh nói.

"Cậu ghen tin Thiên Quân thích tôi? Tiếc thật! Cậu ấy thích con gái. Thích vú bự. Không thích lỗ đít của đàn ông! Người bình thường ai thích quấy phân đâu"

Cô ưỡn ngực lắc lắc vú trước mắt anh, thấy sắc mặt anh chuyển trắng sang xanh, Thời Thanh tâm tình cực kỳ hứng phấn.

"Cậu giết tôi đi! Tôi chết thì cậu ấy càng không quên được tôi. Giết đi! Cậu giết đi!"

"Cô điên rồi!"

Ngô Hàn Băng bị cặp vú bự của cô làm cho choáng váng một lúc, anh đẩy cô vào tường, đặt mũi dao trong tay vào ngực cô lạnh lùng nói.

"Ai nói với cô tôi thích đàn ông? Tôi tìm cô vì không quen nhìn cô ra tay với bạn mình. Người đàn bà này đầu óc thật xấu xa"

Thời Thanh đau đớn bật khóc, một dòng máu đỏ tươi từ mũi dao chảy xuống, cô nghiến răng nghiến lợi.

"Cậu có phải là đàn ông không? Muốn giết thì giết nhanh. Dài dòng"

"Muốn sống thì thề đi!"

Mũi dao ở trên ngực cô, vẽ ra một vết máu hình chữ thập, ánh mắt âm lãnh nhìn cô chằm chằm, ép cô phải trả lời.

"Rời khỏi cậu ấy"

"Tôi phi! Cậu là thá gì?"

Thời Thanh giận dữ trừng mắt nhìn anh.

"Tôi sẽ không bỏ cậu ấy! Tôi phải bá chiếm cậu ta. Đồ gay chết tiệt! Đừng có nhắm vào cậu ấy"

"Tôi không phải là gay"

Ngô Hàn Băng tức giận nhắc lại. Sau đó anh nắm lấy bầu vú của cô nhéo thật mạnh. Thời Thanh đau đớn hét lên.

"Cậu là đồ biến thái! Cậu mà không phải gay thì là đồ liệt dương"

Cô khinh thường nhìn chằm chằm vào phần dưới cơ thể của anh. Một người đàn ông bình thường chạm vào thân thể rồi nhìn cặp vú khủng của người đàn bà mà không có phản ứng gì, một là gay hai là có bệnh.

Bệnh liệt dương đối với đàn ông càng chí mạng hơn, lời nói của cô khiến vẻ mặt của Ngô Hàn Băng thay đổi.

Thời Thanh trợn mắt cười lớn và mỉa mai nói.

"Bị tôi nói trúng rồi hả? Thì ra cậu là một tên thái giám bất lực. Haha... Khó trách tâm lý cậu biến thái như thế! Thích hành hạ phụ nữ"

"Tôi không bị liệt dương"

Ngô Hàn Băng sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén, cơ bắp co giật, lửa giận dâng trào.

"Bác sĩ nói là do yếu tố tâm lý gây ra...!"

"Đừng giải thích!"

Thời Thanh cười như điên, nhìn anh với ánh mắt thương hại nói.

"Thì ra tâm lý cậu vặn vẹo là vì không được! Thật đáng thương. Nhìn cao lớn như thế mà dương vật không dùng được? Cậu tồn tại có ý nghĩa gì chứ? Đâm chết đi cho rồi. Thiên Quân biết cậu có bệnh không? Hahaha..."

Thời Thanh không kiêng nể gì cười nhạo, làm cho sắc mặt anh ta càng thêm âm lãnh.

Ngô Hàn Băng quả thực luôn mắc chứng rối loạn cương dương, cho nên anh sống gần như tu sĩ, anh cũng đã đi khám ở nhiều bệnh viện khác nhau, các bác sĩ đều nói rằng thể chất của anh ấy không có vấn đề gì. Ngô Hàn Băng rít ra câu nói.

"Cô cười đủ chưa?"

Anh ta rút con dao trong tay xuống, con dao sắc bén của anh ta đang ấn vào nút quần của cô dc mở ra. Con dao sắc bén của anh ta đang ấn vào quần lót của cô. Thời Thanh kìm nén nụ cười.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Khuôn mặt lạnh lùng và nụ cười nham hiểm của anh nhìn thật gian ác.

"Cô sợ à?"

"Đồ biến thái! Cậu nên đi gặp bác sĩ tâm thần!"

Thời Thanh nhịn không được chửi um lên, mũi dao ấn mạnh cô sợ trắng mắt, cô trừng mắt nhìn cậu ta.

"Cậu có bệnh?"

Ngô Hàn Băng kề dao sắc bén vào bắp đùi cô, ấn lưỡi dao lạnh lẽo lên trên quần lót của cô.

Toàn thân Thời Thanh căng cứng không dám cử động, Ngô Hàn Băng nâng con dao trong tay lên, lưỡi dao cắt xuyên qua chiếc quần ren mỏng, rồi rơi xuống. Thời Thanh Kinh hãi hét lên, mặt đỏ bừng, cô kẹp chặt hai chân giọng run run nói.

"Cậu định làm cái quái gì vậy? Đồ biến thái!"

Ngô Hàn Băng banh hai chân cô ra, anh cầm dao hướng về phía cô, cảnh cáo nói.

"Đừng cử động! Lưỡi dao không có mắt nếu làm cô bị thương. Tôi không chịu trách nhiệm!"

Thời Thanh căn bản không dám cử động, cô sợ chọc giận tên biến thái này nổi giận sẽ đâm dao vào âm đạo của cô.

Ngô Hàn Băng từng xem phim người lớn, nhưng chưa bao giờ anh được chạm vào phía dưới của phụ nữ, cho nên đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy âm hộ của phụ nữ. Anh đưa mũi dao dí vào khe hở chính giữa hai chân, nhẹ nhàng dùng dao mở ra, lộ ra âm đạo màu hồng.

Mũi dao lạnh ngắt khiến toàn thân cô căng cứng, cửa động đang đóng mở như đang thở. Ngô Hàn Băng nhìn thấy hình ảnh dâm dục này làm bụng dưới căng cứng, trong lòng hơi nóng nảy.

Ngô Hàn Băng không thể tin được, anh dứt khoát đưa tay ra chạm vào âm hộ của cô.

"A"

Thời Thanh rên lên một tiếng, hai chân kẹp chặt tay anh, mặt đỏ bừng nói.

"Cậu sờ vào đâu vậy? Mau bỏ bàn tay bẩn của cậu ra! Đồ biến thái!"

"Cô muốn tôi dùng dao tách chúng ra à?"

Ngô Hàn Băng cắt một nhát vào đùi cô xem như lời cảnh cáo, Thời Thanh rít lên đau đớn, ngay lập tức cô tách đùi ra vì sợ hãi.

Ngô Hàn Băng mỉm cười hài lòng, bàn tay thô ráp của anh chạm vào chân cô, lòng bàn tay đầy những vết chai mỏng khi chạm vào làn da mỏng manh, truyền đến một dòng điện ngứa ngáy, Thời Thanh nhịn không được rên khẽ và thở gấp.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...