Ngô Hàn Băng lật người cô lại, rồi từ phía trước đi vào, giọng rên la của cô cũng trở nên khàn đục, gương mặt vừa thoả mãn hoan ái lại vừa đau khổ chịu đựng.
Ngô Hàn Băng vừa nhấp vừa nhìn cô mà anh đánh giá trong lòng, người đàn bà này nhìn thì không đẹp xuất sắc, nhưng ngủ quan tinh tế lại có nét duyên ngầm, càng nhìn thì càng thấy cô thuận mắt hơn rất nhiều.
Anh nhìn xuống đôi môi đỏ mộng của cô không nhịn được cúi đầu xuống hôn, anh muốn biết mùi vị đôi môi của người đàn bà ở tuổi trung niên là như thế nào.
"Uhm..."
Thời Thanh trợn mắt kinh ngạc, cô cố gắng đẩy mạnh anh ra xa, nhưng thân thể của người đàn ông giống như bức tường không hề dịch chuyển, khi bàn tay cô chạm vào cơ ngực to và rắn chắc của anh ta, cô bực mình đến mức đấm vào bức tường rắn chắc đó làm bàn tay cô đau nhức.
Cô lại định kéo tóc anh nhưng lại vuốt được ba phân tóc ngắn trơn mượt như Sunsilk.
Ngô Hàn Băng có vẻ đẹp sắc sảo nhưng nhìn thì thấy lạnh lùng xa cách lại hung dữ, với thân hình cường tráng cơ bắp cuồn cuộn, trông anh giống như xã hội đen hơn là một doanh nhân.
Ở bên ngoài, khi đi ra ngoài đường với vẻ ngoài hung dữ không ai dám gây sự với anh, cũng không một người phụ nữ nào dám đến gần anh với gương mặt băng lãnh, ánh mắt thâm trầm ca cách. Nhìn thôi đã thấy khó gần.
Lần đầu tiên anh lại bị một người phụ nữ cào cấu như thế này, giống như con mèo hoang đang chơi đùa, anh hôn cô thấy nụ hôn thật ngọt ngào thư thái.
Thời Thanh lại vô tư mà phản kháng làm cho Ngô Hàn Băng không hài lòng, anh nắm lấy cằm cô cúi đầu hôn cô một cách mạnh mẽ, anh hôn cắn đôi môi cô một cách dã man, anh mút môi của cô liên tục, đôi môi cả anh nóng bỏng như muốn đốt cháy đôi môi của cô. Anh đưa chiếc lưỡi thô ráp nóng bỏng của mình vào miệng cô khuấy động.
"Biến thái... Ưm... ư... ư..."
Người đàn ông này chắc chắn là lần đầu làm tình với phụ nữ, dù là hôn hay làm tình, bản năng trong cơ thể của anh như một loại dã thú nguyên thuỷ không hiểu dịu dàng là gì.
Môi lưỡi của cô bị anh căn nuốt muốn bay luôn môi lưỡi ra ngoài, anh cắn mút làm cô vừa thấy đâu lại tê dại, nụ hôn thô bạo như vậy lại làm cho Thời Thanh rất hưng phấn, khoái cảm tới ào ạt.
"Thiên Quân đã cứu tôi một mạng. Chúng tôi là anh em vào sinh ra tử"
Ngô Hàn Băng cảm thấy miệng của cô thật ngọt ngào, chiếc lưỡi thô ráp hung hãn cướp lấy nước bọt ngọt ngào trong miệng của cô, mút lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô, anh còn khuấy đảo cắn lưỡi của cô mạnh mẽ đến mức cô khóc hét trong đau đớn, anh lùng lạnh nói.
"Tôi sẽ để mắt đến cô!"
"Cậu thật sự không thích cậu ấy hả?"
Thời Thanh hai mắt đẫm lệ nhìn anh ta.
"Cho dù là bạn tốt! Thì cậu cũng đã quản quá rộng rồi. Thiên Quân thích người phụ nữ như thế nào cậu cũng can thiệp"
"Phụ nữ các người không biết tình nghĩa anh em là gì. Tất cả những các người có thể nghĩ đến tình yêu và tình yêu"
Ngô Hàn Băng cau mày không hiểu tại sao cô lại nói đến chuyện này, tình cảm anh em keo sơn từ đó đến giờ không hiểu sao cô lại luôn hiểu sai.
"Hừ!"
Thời Thanh tức giận cười lớn.
"Nếu cậu thật sự có tình nghĩa anh em với Thiên Quân. Tại sao cậu còn dám chạm vào tôi?"
"Tôi đã nói rồi. Tôi không có hứng thú với cô"
Ngô Hàn Băng cau mày nhắc lại.
"Bởi vì hôm nay chính cô đã làm thằng em nhà tôi thức tỉnh. Tôi mới muốn làm thử trên người cô. Phụ nữ như quần áo! Anh em như tay chân. Thiên Quân cậu ấy sẽ hiểu cho tôi"
"Được! Vậy thì ngay lập tức cậu gọi điện thoại ngay cho cậu ấy đi"
Thời Thanh bị người đàn ông ngu ngốc này chọc cho giở khóc giở cười, cô cũng rất muốn biết Thẩm Thiên Quân sẽ có cảm giác gì khi biết bạn thân chí cốt đã ngủ với người phụ nữ của cậu ấy.
"Được!"
Ngô Hàn Băng ôm cô vẫn không quên nhấp đẩy đều đặn, Thời Thanh lại rên rỉ không ngừng, cả cơ thể của cô vừa đau nhức lại mệt mỏi rả rời.
Ngô Hàn Băng lấy điện thoại di động gọi cho Thiên Quân.
Trong thời điểm đó, Thẩm Thiên Quân đang điên cuồng đi tìm cô, nhận được điện thoại của Ngô Hàn Băng, anh mừng thầm trong bụng định nhờ cậu ta giúp đỡ, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì Ngô Hàn Băng đã lên tiếng trước.
"Thiên Quân! Mẹ kế của cậu ở chỗ tôi"
Sắc mặt Thẩm Thiên Quân thoáng giật mình.
"Cái gì?"
"Thiên Quân cứu tôi!"
Thời Thanh thấy người đàn ông đang mất tập trung liền thừa cơ hội ngồi dậy chụp lấy điện thoại, cô nhanh chóng vừa khóc vừa cầu cứu Thẩm Thiên Quân.
"Ngô Hàn Băng ức hiếp tôi. Cậu mau đến cứu tôi... huhu..."
"Câm miệng!"
Ngô Hàn Băng nổi giận giật lấy điện thoại, đè mạnh cô xuống giường, anh dùng sức đâm thọc vừa mạnh vừa sâu.
Thời Thanh bị con trâu đực này thô bạo đâm dồn dập bím của cô, cô bị anh dập đến nổi thở không nổi, hơi thở đứt quảng, tiếng rên la như vỡ vụn.
Thẩm Thiên Quân thay đổi thái độ, sắc mặt anh dần từ xanh chuyển sang trắng nhợt, anh nổi giận gầm lên.
"Ngô Hàn Băng! Anh đã làm gì cô ấy? Hai người hiện tại đang ở đâu?"
"Tôi giúp cậu điều tra cô ta. Tôi đang thử cô ta xem cô ta dối trá đến cỡ nào"
Ngô Hàn Băng càng nói càng hăng, anh đánh vào hai bầu vú cô chục cái thật mạnh, Thời Thanh vừa bị đâm vừa bị đánh vào vú đau đớn nhưng kích thích khoái cảm tăng cao, cô vừa sướng vừa đau rên la thất thanh, cô khóc lóc nức nở.
Âm đạo lại theo bản năng co rút dữ dội, dâm thuỷ trào ra tưới ướt cả dương vật của anh rồi tràn ra ngoài ướt hết ra nệm.
"Aaa... Ooh... Thiên Quân... hah... uhm..."
"Ngô Hàn Băng! Không được chạm vào cô ấy"
Thiên Quân sắc mặt trắng xanh tái nhợt, anh bước nhanh lên xe khởi động rồi gằn từng chữ nói.
"Nếu anh còn xem tôi là bạn thì đừng chạm vào cô ấy. Nếu không thì đừng trách tôi vô tình vô nghĩa!"
Ngô Hàn Băng ngăn lại.
"Anh muốn cùng tôi cãi nhau chỉ vì một người phụ nữ? Chúng ta là bạn của nhau hơn mười năm! Chẳng lẽ tình bạn của chúng ta còn không bằng một bà mẹ kế độc ác?"
Thẩm Thiên Quân giọng điệu lạnh lùng gằn giọng.
"Tôi nói lại lần nữa! Đừng chạm vào cô ấy!"
"Được!"
Ngô Hàn Băng vẻ mặt thất vọng, anh tắt cuộc gọi rồi trừng mắt nhìn người phụ nữ đang nằm dưới thân. Thời Thanh rên rỉ sắc mặt khinh miệt cười lạnh.
"Đồ biến thái! Bây giờ thì cậu đã hiểu rồi chứ? Thiên Quân cậu ấy rất quan tâm đến tôi!"
"Đồ dàn bà chết tiệt!"
Ngô Hàn Băng sắc mặt âm trầm, anh cúi đầu dùng sức cắt chặt miệng cô, phía dưới anh dùng sức trâu mà đâm thọc, đóng cọc vào bím cô, đầu lưỡi đang ở trong khoang miệng luồng lách đá lưỡi, cắn mút, cô vừa bị đâm vừa bị hôn đến mức muốn tắt thở.
Âm đạo của cô chảy nước ra dữ dội, cô dùng hai bàn tay vô lực đánh đánh vào ngực anh, mỗi cái đánh như bị muỗi cắn cũng chẳng thể làm anh đau, ngược lại còn làm cho Ngô Hàn Băng bị kích thích hưng phấn hơn mà dùng sức đâm mạnh hơn. Hai mắt cô nhìn anh đầy nước mắt.
Bạn thấy sao?