"Không phải cậu đã hứa với Thiên Quân là không chạm vào tôi sao? Lời cậu nói như đánh rắm!"
"Đừng lo! Vì cậu ấy đã không thích thì sau này tôi sẽ không chạm vào cô nữa!"
Về phần hiện tại, anh đã nhịn nhiều năm như vậy, sao có thể dễ dàng hài lòng buông tha cho cô.
Thời Thanh bì con trâu đực đè trên cơ thể mà hì hục làm tình với cô, cô thầm nguyền rủa tên cầm thú đội lốp người này.
Ngô Hàn Băng không cam tâm, anh nghĩ rằng sau này cũng không thể chạm vào cô, đương nhiên lần này anh sẽ ra hết sức để thoả mãn bản thân, cho nên anh ghì chặt cô vào lòng rồi ấn mạnh âm hộ của cô vào háng mình ra sức đóng cọc. Thời Thanh bị anh đưa đẩy đến mức cô có cảm tưởng như muốn chết đi sống lại.
Gần bốn mươi phút sau, cô bị người đàn ông như con bò rừng đè trên giường hì hục đâm. Anh muốn cô hết lần này đến lần khác, âm hộ múp rụp của cô đỏ bừng và sưng tấy, âm đạo của cô bị anh đè ép mở rộng, dương vật đâm thọc ép nước dịch chảy ra ngoài.
Thời Thanh bị anh làm đến bất tỉnh, dục vọng mà Ngô Hàn Băng tích luỹ bao nhiêu năm đã hoàn toàn được phóng thích trong cơ thể của cô.
Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ cảm nhận được sự thoả mãn và sung sướng đến cỡ này. Ngô Hàn Băng phóng thích toàn bộ hạt giống đặc sệt nặng mùi ngai ngái của mình vào trong tử cung của cô.
Anh rút dương vật ra khỏi âm đạo của cô với gương mặt đầy thoả mãn hài lòng. Ngô Hàn Băng chậm rãi đứng dậy đi vào phóng tắm, anh tắm rửa sạch rồi mặc quần áo chỉnh tề. Anh nhìn xuống người phụ nữ đang nằm bất tỉnh trên giường với ánh mắt đầy phức tạp.
...............
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Thiên Quân đã tìm thấy căn biệt thự nơi Ngô Hàn Băng đang giam giữ Thời Thanh, anh chạy như bay xuống tầng hầm liền dùng toàn lực hung hăng phá của tầng hầm.
Nhìn Thấy cảnh tượng trước mắt, đôi mắt Thẩm Thiên Quân đỏ ngầu vì nổi giận, anh xoay người lao tới đấm thật mạnh thẳng vào gương mặt Ngô Hàn Băng. Anh run lên vì nổi giận.
"Hàn Băng! Anh thật quá đáng. Tôi đã nói anh đừng xen vào chuyện riêng tư của tôi. Nhưng anh lại ra tay với cô ấy"
Ngô Hàn Băng với vẻ mặt đầy xấu hổ nói.
"Tôi chỉ muốn dạy cho cô ta một bài học... rồi tôi muốn tra hỏi xem cô ta ở bên cạnh cậu là có mục đích gì. Nhưng không ngờ thằng đệ của tôi lại có phản ứng với cô ấy. Cậu cũng biết bệnh liệt dương của cô đã chữa trị nhiều năm. Bao nhiêu năm qua nó chưa từng ngốc đầu dậy một lần! Cho nên tôi... tôi chỉ muốn làm thử trên người cô ta. Nếu cậu để ý như vậy thì sau này tôi sẽ không chạm vào cô ấy nữa..."
Lời giải thích của Ngô Hàn Băng khiến cho Thẩm Thiên Quân kinh ngạc. Sắc mặt Thẩm Thiên Quân vẫn rất khó coi.
"Vậy anh càng không nên làm tổn thương cô ấy!"
Ngô Hàn Băng không hiểu Thiên Quân nói cái gì.
Thẩm Thiên Quân bước đến bên giường đỡ Thời Thanh đứng dậy, anh phát hiện trên khắp cơ thể của cô toàn là dấu bị ngược đãi. Trên cổ lẫn trên hai bầu vú đều là dấu dao, Thẩm Thiên Quân buông cô nằm yên trên giường, anh lao tới đấm cho Ngô Hàn Băng vài cái. Ngô Hàn Băng mặt xấu hổ biện bạch.
"Tôi cũng chỉ muốn hù doạ cô ấy. Cũng không thực sự muốn làm tổn thương cô ấy"
Ngô Hàn Băng nhìn sơ ai cũng sẽ nghĩ như tứ chi phát triển tốt, nhưng thực chất anh lại là người đàn ông rất thông minh, anh cũng không phải là thằng biến thái, anh đơn giản chỉ muốn hù doạ người phụ nữ này. Anh muốn dùng chút thủ đoạn để bắt cô ta khai ra hết, kết quả người phụ nữ này lại cứng miệng, thậm chí còn chửi bới anh.
"May mắn đây cũng chỉ là những vết thương ngoài da. Bằng không tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!"
Thẩm Thiên Quân quay người đi đến bên giường lập tức cởi những cộng xích sắt đang gông cùm tay chân của cô, anh ôm cô vào lòng lây cô dậy.
Thời Thanh bị ai đó đánh thức mà nhíu mày khó chịu, cô từ từ tỉnh lại, đôi mắt mơ màng vừa hé mở thấy người đàn ông trước mắt là Thẩm Thiên Quân, cô tủi thân xoay mặt chôn vùi mình vào lòng ngực của anh khóc nức nở.
"Thực xin lỗi!"
Thẩm Thiên Quân ôm chặt cô vào lòng, anh áp mặt lên đầu cô mà xót xa. Giọng điệu nói ra đầy vẻ dịu dàng tự trách, anh thật không thể ngờ rằng người anh em tốt của anh lại có thể đối xử với cô như vậy.
"Cậu ta là một kẻ biến thái!"
Thời Thanh chôn mặt vào trong ngực anh khóc lóc nức nở, lời nói đầy ấm ức mà oán trách mà mét hết cho Thiên Quân
"Cậu ta còn muốn cắt đầu vú của tôi. Cậu ta còn muốn dùng dao cắt đứt phần dưới của tôi. Cậu ta là một tên biến thái nguy hiểm! Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ không bao còn được gặp lại cậu... huhu..."
Thẩm Thiên Quân nghe Thời Thanh khóc đến trái tim anh thắt nghẹn trong ngực. Anh liên tục xin lỗi cô, nỗi bất mãn càng ngày càng lớn va Ngô Hàn Băng.
"Đồ đàn bà! Đứng phóng đại"
Ngô Hàn Băng nhìn cô khóc lóc trong lòng bạn mình, bộ dáng đầy uỷ khuất của cô khiến cho Ngô Hàn Băng liền thấy bực bội. Không nhịn được anh liền giải thích.
"Tôi chỉ muốn hù doạ cô! Tôi không phải là kẻ biến thái như lời cô nói"
"Cậu chính là kẻ biến thái vô sỉ!"
Thời Thanh tức giận từ trong lòng Thẩm Thiên Quân bật dậy, cô đẩy Thiên Quân ra, chạy nhanh tới bên cạnh Ngô Hàn Băng đánh đá anh. Ngô Hàn Băng biết bản thân đã làm sai cho nên anh chỉ đành cho Thời Thanh mặc sức mà xả giận, anh chỉ biết đứng im chịu trận.
"Dùng dao cứa vào người tôi!"
Thời Thanh đá mạnh vào người anh, chỉ vào vết máu trên ngực cô rồi uỷ khuất nói.
"Cậu không biết rằng phụ nữ yêu cái đẹp sao? Nếu để lại sẹo thì phải làm sao? Tôi liều mạng với cậu!"
Có Thẩm Thiên Quân ở đây, cô không còn sợ người đàn ông chó chết này nữa. Cô lao tới vừa cắn vừa cào cáu Ngô Hàn Băng.
Bạn thấy sao?