Chương 134: Chương 134

Ngô Hàn Băng mặt đầy xấu hổ, anh liên tục lùi lại, nhưng cô lại trần truồng trước mặt anh, hai bầu vú lớn vô tư lắc lư, dương vật dưới háng bắt đầu lại có phản ứng, nó dựng thẳng cứng rắn.

"Thời Thanh!"

Thẩm Thiên Quân lên cơn ghen khi thấy Thời Thanh trần truồng vô tư va chạm thể xác thật thân mật với nhau, cô còn khóc nháo trước mặt anh em tốt của anh.

Anh nhào tới ôm lấy cô, anh cởi áo vest bao bộc cơ thể đang không có một mảnh vải che thân của cô, ghì chặt cô vào lòng.

"Đừng sợ! Anh ấy sẽ không làm cô đau nữa đâu!"

Thời Thanh ôm chặt eo anh vùi đầu vào ngực anh khóc lóc nức nở.

"Chuyện hôm nay đều là lỗi của tôi...!"

Ngô Hàn Băng bị người phụ nữ khóc lóc tức giận, anh cầm lấy con dao đưa cho Thời Thanh.

"Nếu cô còn oán giận tôi thì cô cứ đâm tôi đi"

Thời Thanh trừng mắt nhìn anh.

"Cậu nghĩ là tôi không dám à?"

Hôm nay cô bị người đàn ông này doạ sợ, Ngô Hàn Băng nhìn cô.

"Chỉ cần cô có thể bình tĩnh lại, có thể tuỳ tiện đâm"

Thẩm Thiên Quân muốn nói gì đó, nhưng Thời Thanh đã lao tới, cô đâm mấy nhát vào ngực Ngô Hàn Băng, chém vào mặt anh nhiều nhát, cô không hề dịu dàng như anh nghĩ, cô trực tiếp rạch bốn năm vết thương trên mặt anh sâu đến mức lộ ra tận xương.

Máu chảy xuống dữ dội trông anh ta hung dữ và đáng sợ hơn, Ngô Hàn Băng nhìn cô thật sâu.

"Hết giận chưa?"

Thời Thanh ném con dao qua một bên, cô quay đầu nhìn Thẩm Thiên Quân, ôm cánh tay nũng nịu nói.

"Thiên Quân! Chân tôi không còn sức, muốn cậu cõng tôi ra ngoài"

"Đi xử lý vết thương đi"

Thẩm Thiên Quân liếc nhìn bạn thân của mình, rồi anh nhắc nhở Ngô Hàn Băng đi xử lý vết thương, đây là anh ta tự tìm, anh thậm chí còn không nỡ để lại dấu vết trên cơ thể cô, thế mà anh ta lại dám dùng con dao rạch nhiều đường trên cơ thể của cô.

Thấy cô nũng nịu trong lòng mình, anh cũng không nói gì mà cúi người bế Thời Thanh rời đi.

Ngô Hàn Băng nhìn cô có những cử chỉ nhõng nhẽo với Thẩm Thiên Quân, trong lòng anh vô cùng kinh ngạc, hoá ra lúc không làm ầm ĩ thì cô lại rất quyến rũ gợi tình.

Vậy mà khi đối mặt với anh thì lại như một con nhím đầy gai nhọn, cô luôn miệng mắng chửi, hung dữ và đầy gai nhọn.

Anh bắt đầu tin rằng cô thật sự thích Thẩm Thiên Quân, suy nghĩ chợt léo lên thì lại khiến trong lòng anh vô cùng khó chịu.

...............

Trở về nhà của Thẩm Thiên Quân, Thời Thanh tắm rửa rồi đi ngủ, Thẩm Thiên Quân nằm xuống bên cạnh cô, anh nằm lặng lẽ nhìn cô, sự hoảng sợ và tức giận trước đó hiện tại đã bình ổn trở lại, khi anh tìm được cô thì bây giờ mới yên tâm.

Cô không rời bỏ anh, anh đã tìm thấy cô nhìn cô bình an là tốt lắm rồi.

Thời Thanh rạch nát mặt Ngô Hàn Băng thì trong lòng cô cũng không còn nghĩ ngợi gì nữa, mọi vấn đề đều đã giải quyết ổn thoả.

Nhưng sau ngày hôm đó, Thẩm Thiên Quân đối xử với cô có chút thay đổi, gần như có thể miêu tả hai chữ 'Bao dung', mối quan hệ của hai người gần như được cải thiện hơn trước, cả hai gần gũi hoà hợp hơn.

Cuối tuần, Thời Thanh mua đồ ăn về nhà, trên đường xuống lầu, cô gặp lại con trai của mình là Thẩm Trác.

Thẩm Trác thấy cô thì lập tức ngửa tay xin tiền, hiện tại cô đang làm việc không lương làm sao cô có tiền mà cho Thẩm Trác.

Thời Thanh lạnh nhạt bảo thằng con trai tự đi xin việc làm để kiếm tiền.

Thằng con trai vô dụng vậy mà nó dám giật túi xách từ trong tay Thời Thanh vậy mà cô nhanh tay chụp lại kịp.

Cô tức giận đến mức cầm điện thoại đánh vào đầu thằng con trời đánh này mấy cái, vừa đánh cô vừa truy hô có cướp.

Thẩm Trác thật không ngờ mẹ anh, người từng chiều chuộng mình, khi anh muốn gì được mẹ cho cái đó bây giờ không cho anh một xu, lại con nói anh phải tự đi xin việc làm kiếm tiền.

Thẩm Trác bất mãn hắn xô mẹ mình, hắn chớp lấy thời cơ mà giật túi xách từ trong tay Thời Thanh, hắn toan tính bỏ chạy.

Hắn vừa xoay người bỏ chạy thì đụng phải một người đàn ông cao lớn.

Ngô Hàn Băng xiết chặt cổ tay hắn.

Thẩm Trác hét lên đau đớn, hắn buông tay thả chiếc túi xách tơi rơi xuống, Ngô Hàn Băng chụp chiếc túi rồi ném về phía Thời Thanh.

Thẩm Trác bỏ chạy, Thời Thanh đứng nhìn con trai hư hỏng mà bất lực, cô cảm thấy con trai mình hư đều là do một tay cô nuôi dạy mà ra, nghĩ tới Thẩm Trác mà làm cho cô đau đầu xoa trán.

"Đây không phải là do một tay cô tự nuôi lớn con trai cưng thành ra thế này à?"

Ngô Hàn Băng nhìn cô ánh mắt sâu thẩm, anh lạnh lùng cười nhạt.

"Không phải việc của cậu"

Thời Thanh cầm túi xách rồi đi vào cửa.

Ngô Hàn Băng cũng muốn về nhà, hai người sóng bước cùng đi vào thang máy, sống cùng chung một tầng lầu, anh thường lựa chọn tránh mặt cô.

Lần này chạm mặt nhau, Ngô Hàn Băng nhìn cô chằm chằm, Thời Thanh cũng vô thức nhìn lại anh. Trên mặt Ngô Hàn Băng có ba bốn vết sẹo không thể xoá mờ, khuôn mặt đẹp trai sắc bén, nhìn lạnh lùng xa cách nay vì có vết sẹo trông càng hung dữ hơn.

Ngô Hàn Băng hưng hăng trừng mắt nhìn cô, anh dùng thân hình cao lớn của mình bừng bước ép sát cô vào tường.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Thời Thanh lùi từng bước rồi lưng chạm vào góc tường thang máy, cô không thể lùi được nữa, cô hoảng sợ co rúm người lại.

"Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!"

Ngô Hàn Băng dừng bước, anh không lại gần cô thêm nữa, anh cau mày nói.

"Tôi đi bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ nói cô là người có thể chữa được bệnh liệt dương của tôi. Bác sĩ khuyên tôi nên tiếp xúc với cô nhiều hơn"

"Ai muốn tiếp xúc với cậu"

Thời Thanh giận dữ trừng mắt nhìn anh.

"Cậu đi khám lang băm nào thế? Nếu cậu bị tâm thần nên đi khám bác sĩ tâm thần. Tìm tôi có ích gì?"

Khi thang máy đến nơi, Thời Thanh nhân cơ hội xô anh ra và nhanh chóng chạy thoát.

Cô lấy chìa khoá ra mở cửa, nhưng vì quá hoảng loạn mà vô tình đánh rơi, nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng đi đến gần, cô sợ hãi vội vã nhặt lại chìa khoá rồi nhanh chống mở cửa. Khi cô đang định đóng cửa thì bị chân của người đàn ông chặn lại. Cô hét lên cố gắng đẩy anh ra ngoài.

Với sức lực của một người phụ nữ chân yếu tay mềm thì cô không thể nào địch lại một người đàn ông to cao lực lưỡng.

Ngô Hàn Băng xông vào anh đóng cửa lại, Thời Thanh hoảng sợ lập tức chạy vào phòng bếp lấy con dao chạy ra phòng khách, trên tay cô cầm con dao mà quơ quào lung tung về phía anh.

"Đồ biến thái! Nếu cậu dám tới đây tôi chém chết cậu"

Ngô Hàn Băng cười lớn, anh đi đến gần, Thời Thanh vừa lùi vừa quơ dao về phía anh ta.

Ngô Hàn Băng dễ dàng áp đảo cô, anh chụp lấy cổ tay Thời Thanh siết chặt, anh cầm con dao ném vào một góc tường.

"Cô không cần căng thẳng như vậy. Tôi không muốn làm gì cô đâu"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...