Thời Thanh trừng mắt nhìn anh.
"Vậy buông ra!"
Ngô Hàn Băng không buông tay ngược lại anh còn ôm cô vào lòng. Thời Thanh giãy giụa mạnh mẽ, nhưng cánh tay rắn chắc của anh đã ôm lấy eo cô.
Thời Thanh giãy giụa một hồi lâu mà không thoát khỏi vòng tay của anh, không những thế mà cô còn nhanh kiệt sức hơn, mồ hôi đã thấm ướt cả áo. Cô chịu thua va sức lực trâu bò của anh.
"Cậu định làm gì?"
"Tôi chỉ muốn thử thôi!"
Ngô Hàn Băng vòng qua cô, lòng bàn tay to lớn đặt lên lưng kéo cô vào lòng, thân thể mềm mại của Thời Thanh áp vào lòng ngực của anh. Ngô Hàn Băng khẽ cau mày, anh nhìn cô với ánh mắt kỳ dị.
"Tôi đã đi khám bác sĩ, tôi cũng đã tìm một người phụ nữ tương tụ như cô. Nhưng chẳng có tác dụng gì, hình như tôi ở gần cô mới có phản ứng"
Đây là cái quái gì vậy? Cô không phải là nữ chủ trong truyện Mary Sue.
Anh ta nhìn không giống với nam chính ngôn tình, anh ta nhìn trông giống nhân vật phản diện chuyên đóng vai xã hội đen hơn, vì vậy đừng tuỳ tiện sử dụng kịch bản nam chính của người khác.
Ngô Hàn Băng vừa nói bàn tay không biết từ khi nào đã đặt lên mông cô, anh vuốt ve bờ mông của cô.
Thời Thanh đỏ mặt, cô giãy giụa trong vòng tay anh, bộ ngực to tròn đầy đặn cọ cọ trong lòng ngực của anh.
Trong tích tắc phần bụng dưới đang áp sát vào bụng của cô từ từ trương phình to tướng trong đũng quần của anh.
Thời Thanh không nói nên lời, cô bất lực nhìn anh.
"Tôi là người phụ nữ của bạn anh"
"Tôi biết..."
Gương mặt của Ngô Hàn Băng còn buồn rầu hơn cả cô, nếu cô không phải là người phụ nữ của Thiên Quân, anh chắc chắn sẽ cướp cô đi mà không cần tự uỷ khuất chính mình, khuôn mặt anh tỏ ra nôn nóng, thậm chí còn có chút ấm ức không gọi thành tên.
"Nhưng tôi chỉ có thể cương cứng mỗi khi nhìn thấy cô"
"Đó là việc của cậu!"
Thời Thanh đẩy anh ta tránh ra.
"Tôi không nợ cậu cái gì"
"Nhưng tôi chỉ muốn được làm tình với cô!"
Ngô Hàn Băng dùng bàn tay thô ráp chạm vào đùi cô, Thời Thanh vội vàng khép chặt hai chân, cô tức giận mắng chửi.
"Đồ biến thái! Cậu có bị điên hay không? Tôi không phải là búp bê tình dục của cậu"
"Tôi muốn làm tình với cô!"
Ngô Hàn Băng bướng bỉnh nhắc lại một lần nữa, vừa nói xong anh lập tức bế cô lên đi đến ghế sô pha bên cạnh, đặt cô nằm xuống.
Thân hình cao lớn che phủ xuống người Thời Thanh, cô cực kỳ tức giận lại hoảng sợ. Thời Thanh đặt hai bàn tay lên cơ ngực vạm vỡ của Ngô Hàn Băng, cô muốn xô anh ta ra, sức lực không đủ mạnh, cô chỉ có thể chống đỡ để anh ta không thể đè lên người cô.
"Anh muốn cưỡng hiếp tôi nữa sao?"
Ngô Hàn Băng nhìn cô chăm chú, anh không trả lời câu hỏi của cô.
Thời Thanh cố gắng lấy lại bình tĩnh, cô muốn nhắc nhở người đàn ông tinh trùng lên não này.
"Tôi là người phụ nữ của bạn cậu"
Trong mắt Ngô Hàn Băng đang có sự đấu tranh, anh đang lựa chọn xem cái nào quan trọng hơn, anh nên lựa chọn tình cảm anh em chí cốt vào sinh ra tử hay hạnh phúc trong tình dục của phần thân dưới.
Nếu anh chưa từng trải mùi đời, chưa được biết tình dục lại làm cho con người ta hạnh phúc sung sướng đến cỡ nào thì anh sẽ không quan tâm.
Nhưng sau khi anh đã biết mùi vị tình dục khi quan hệ với cô thì anh đã thay đổi suy nghĩ, đau khổ hơn là anh tìm người phụ khác thì thằng đệ chẳng mẩy may nhúc nhích, nhưng khi thấy cô thì thằng đệ của anh lại ngốc đầu dậy.
Ngô Hàn Băng đã đưa ra lựa chọn, anh vì hạnh phúc đời sau của bản thân mình nên đành phải xin lỗi người anh em tốt của mình. Giọng điệu của Ngô Hàn Băng kiên quyết.
"Tôi đã nghĩ đến điều đó! Nhưng tôi vẫn muốn làm cô..."
Ngô Hàn Băng nói một cách dõng dạc tràn đầy tự tin, anh nói như thể việc anh làm là của quân tử không làm trái lý lẽ.
Những lời của anh vừa thốt ra đã làm Thời Thanh xấu hổ, cô ngại ngùng đến mức hai má ửng hồng lang sang đến mang tai.
Hai bàn tay đang chống lên cơ ngực lực lưỡng của anh lại bị anh đè xuống thật dễ dàng, nhiệt độ cơ thể của anh nóng đến mức làm lòng cô như bị thiêu đốt.
Thời Thanh thật ra cũng có chút rung động với những lời nói chân thực của anh, nhưng trong lòng của cô Thẩm Thiên Quân vẫn chiếm gần hết vị trí trái tim.
Ngô Hàn Băng cau mày, anh không phải là thằng đàn ông chuyên cưỡng hiếp phụ nữ. Cho nên anh tôn trọng hỏi ý cô.
"Phải làm sao để tôi có thể làm tình với cô?"
"Không! Tôi không thể phản bội Thiên Quân!"
Trong lòng Thời Thanh thật ra đã dao động, cô cũng thèm muốn cơ thể vạm vỡ cường tráng của anh ta, bữa hôm đó thật ra anh đã cho cô một trải nghiệm làm tình mới, anh hành hạ tra tấn cô làm cho cô cảm thấy đau đớn nhưng khoái cảm của cô cũng theo đó mà hưng phấn mãnh liệt. Nhưng lý trí kéo cô lại, cô vẫn rất thích Thẩm Thiên Quân, cô không muốn cậu ấy buồn.
"Hay cậu đặt làm một con búp bê giống tôi y đúc"
Ngô Hàn Băng ngừng động tác vuốt ve cơ thể của cô lại, khi anh nghe thấy ý kiến của cô thì cảm thấy rất hợp lý, là một sáng kiến hay. Vừa không làm tổn hại đến tình cảm bạn bè mà anh cũng có thể giải quyết nỗi buồn.
Suy cho cùng anh vẫn không thể phản bội lại tình cảm anh em bao nhiêu năm, anh không thể là kẻ đê tiện cướp đi người phụ nữ của bạn.
Anh vừa buông cô ra, Thời Thanh lập tức vùng dậy, chạy đến một góc trong phòng để giữ khoảng cách an toàn với anh.
"Nếu không còn chuyện gì thì có thể về. Tôi còn phải chuẩn bị bữa tối. Thiên Quân sẽ về sớm! Nếu để cậu ấy bắt gặp thì không tốt lắm đâu"
Ngô Hàn Băng liếc nhìn cô không nói lời dư thừa nào nữa, anh quay người rời đi.
Anh vừa đi Thời Thanh liền thở dài nhẹ nhõm, nếu như anh ta muốn cưỡng hiếp cô, thì với sức lực nhỏ bé của cô không phải đối thủ của anh ta, cho dù cô cố gắng chống trả hết sức thì cô như con mèo hoang đang làm mình làm mẩy trong mắt của anh.
Không những không thể làm gì được Ngô Hàn Băng, ngược lại còn kích thích sự chiếm hữu ham muốn của anh tăng cao, đến lúc ấy anh ta mà phát điên như ngày hôm đó, thì cô bị anh cho ăn hành chết luôn.
Thay vì cô cố gắng phản kháng thì thà ngoan ngoãn nhượng bộ mặc cho anh muốn làm gì thì làm lại tốt hơn.
Bạn thấy sao?