Rốt cuộc, sau khi Ngô Hàn Băng rời đi thì trong lòng cô hơi hụt hẫng đi một nhịp, cô nhớ lại côn thịt to lớn của anh ta, nó thật sự ngang tàng mạnh mẽ.
Đang còn miên mang suy nghĩ thì Thẩm Thiên Quân đã trở về, Thời Thanh thấy anh lập tức vứt Ngô Hàn Băng ra sau đầu, cô mở lời với anh.
"Thiên Quân! Hay là chúng ta đừng ở chỗ này nữa"
"Cái gì?"
Thẩm Thiên Quân ôm cô đè ngã cô nằm xuống ghế sô pha, anh hôn cô thật sâu, nụ hôn từ từ đi đến tai.
"Tôi không muốn gặp người banh kia của cậu nữa..."
Thời Thanh thấy mình diễn xuất thật giỏi, trong lòng thì không muốn rời đi, cô cũng muốn được làm tình với Ngô Hàn Băng, nhưng hiện tại cô lại là người phụ nữ của Thẩm Thiên Quân, theo lý cô không thể phản bội anh.
Nếu cô và anh cứ ở lại chỗ này thì mỗi ngày đều gặp được Ngô Hàn Băng, cô sợ đến lúc đó không thể kháng cự lại cám dỗ tình dục mà ko kìm chế nỗi bản thân có thể cô sẽ phản bội Thẩm Thiên Quân. Cô thấy mình đang đóng giả làm một người phụ nữ tốt cũng tự bội phục chính mình.
"Thiên Quân! Cậu không sợ Ngô Hàn Băng có ác ý với tôi sao?"
"Không! Hàn Băng đã nhận ra sai lầm của mình"
Thẩm Thiên Quân đang cho rằng cô vì chuyện xảy ra hôm nọ mà ám ảnh trong lòng, chắc là cô đang sợ hãi Ngô Hàn Băng, anh liền hôn lên đôi môi đỏ mộng của cô đến trấn an, anh cười khẽ.
"Anh ấy đã hứa với tôi!"
Dù sao bọn họ đã là anh em hơn mười năm, anh cũng hiểu con người Ngô Hàn Băng nói được làm được.
Thời Thanh không nói gì thêm nữa, nếu cô nói thêm nữa có thể anh sẽ nghĩ rằng cô đang cố tình ly gian bọn họ.
Dù sao thì cô cũng đã nhắc nhở anh rồi.
Đêm đó Ngô Hàn Băng đã được Thời Thanh gợi ý, anh đã đặt làm riêng một con búp bê silicon có kiểu dáng giống hệt cô, nhìn con búp bê trông giống như thật, rất nhanh hàng anh đặt đã được giao đến tận nhà.
Ngô Hàn Băng nóng lòng muốn trải nghiệm thử, kết quả khiến cho anh thật thất vọng, chẳng có tác dụng gì.
Cũng đúng thôi, cho dù có giống chính chủ đến đâu thì nó cũng chỉ là một món đồ chơi, anh cũng chỉ có thể đặt con búp bê vào trong tủ kính ở phòng khách, rồi trưng bày nó như một tác phẩm nghệ thuật.
Thẩm Thiên Quân tìm Ngô Hàn Băng bàn chuyện, khi nhìn thấy con búp bê trong tủ kính, sắc mặt anh đột nhiên thay đổi, anh bắt đầu đánh nhau với Ngô Hàn Băng ngay tại chỗ, sau đó anh cầm một chiếc đẩu đạp vào trong tủ kính, con búp bê đắt tiền vừa tinh xảo đã bị đập nát.
Ngô Hàn Băng nổi điên cũng đấm vào mặt Thiên Quân, hai anh em đánh nhau trong phòng khách, một lát sau cả hai người ai nấy đều có vết bầm tím trên mặt.
Ngô Hàn Băng dựa vào sức lực của mình cuối cùng cũng áp đảo được Thẩm Thiên Quân.
Thẩm Thiên Quân nổi giận, anh gằn giọng với Ngô Hàn Băng mà trách móc.
"Hàn Băng! Cậu đã từng hứa với tôi"
Ngô Hàn Băng buông Thẩm Thiên Quân ra, anh ngồi phịch xuống đất xoa mặt cười khổ.
"Tôi cũng muốn giữ lời hứa với cậu, nhưng tôi không thể làm hoà thượng cả đời được. Người bình thường như cậu thì làm sao hiểu được nổi khổ của tôi. Tôi không còn cách nào khác"
Thẩm Thiên Quân nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ.
"Đừng ức hiếp vợ của bạn mình"
Sắc mặt Ngô Hàn Băng trở nên nghiêm nghị.
"Cậu nghĩ cô ấy sẽ làm vợ của cậu? Chẳng lẽ cậu thật sự yêu cô ấy? Thẩm Thiên Quân! Cô ấy là kẻ thù giết mẹ của cậu. Cậu có thể chơi đùa với cô ấy. Nhưng cậu không bao giờ có thể yêu cô ấy!"
"Tôi... Tôi không có!"
Ngô Hàn Băng cười lạnh.
"Vậy tại sao cậu lại căng thẳng như vậy? Tại sao cậu lại vì cô ấy mà ra tay với tôi? Tại sao cậu lại chia tay bạn gái? Một thiếu nữ xinh đẹp trẻ trung lại thua dưới tay một bà mẹ kế. Cậu không phải yêu thì là gì?"
Thẩm Thiên Quân tái mặt phủ nhận.
"Tôi không yêu cô ấy! Tôi... tôi chỉ muốn trả thù cô ấy. Làm sao tôi có thể yêu cô ấy được. Nhiều lắm là tôi xem cô ấy như một công cụ để tiết dục. Đúng vậy! Tôi chỉ lợi dụng cô ấy, để cô ấy yêu tôi rồi tôi sẽ đá cô ấy. Tôi muốn cô ấy phải đau khổ. Tôi phải khiến cuộc sống của cô ấy sống không bằng chết..."
Thẩm Thiên Quân thừa nhận bản thân anh đúng là nghiên tình dục với mẹ kế của mình. Nhưng anh sẽ không bao giờ thừa nhận yêu một bà mẹ kế độc ác của mình.
Ngô Hàn Băng đang còn muốn cười nhạo Thẩm Thiên Quân đang tự lừa dối chính mình, chợt liếc mắt một cái anh phát hiện một bóng người đang đứng trước cửa.
Anh ngẩng đầu quan sát thì phát hiện người đang đứng ở cửa chính là Thời Thanh, sắc mặt tái nhợt.
Thời Thanh đi mua đồ về, nghe thấy nhà bên cạnh có tiếng đánh nhau, đương nhiên là cô muốn chạy tới xem náo nhiệt, đáng tiếc cô lại nghe lén được cuộc nói chuyện của hai người.
Đây đúng là một cốt truyện rất cổ điển, cô như có cảm giác như mình đang cầm kịch bản nữ chính trong phim truyền hình máu chó.
Bây giờ cô nên làm gì đây? Cô tàn nhẫn nhéo bắp đùi, nước mắt tuôn rơi. Túi đồ ăn trong tay rơi xuống đất, thức ăn trong tay rơi ra.
Mắt rưng rưng nhìn Thẩm Thiên Quân, giọng cô đau khổ nói.
"Thì ra mọi chuyện không hề thay đổi. Cậu vẫn hận tôi như thế! Tôi còn tưởng..."
Thời Thanh không còn nói được gì nữa, cô xoay người nghẹn ngào vừa khóc vừa chạy.
Thẩm Thiên Quân vừa thấy cô thì đầu óc liền trống rỗng, anh thấy cô khóc lóc bỏ chạy, Thẩm Thiên Quân hoảng sợ không kịp suy nghĩ điều gì liền chạy đuổi theo sau.
Mắt thấy Thời Thanh đã chạy vào thang máy, anh cố gắng chạy thật nhanh nhưng không kịp bước vào, thang máy đã đóng cửa, anh chạy xuống thang bộ lối thoát hiểm đuổi theo cô.
Thẩm Thiên Quân đuổi theo sau, thấy cô đang bước lên taxi thì anh giữ cửa lại, nhưng đã bị cô đuổi ra ngoài. Taxi đã rời đi, Thẩm Thiên Quân cố gắng bắt taxi tiếp theo nhưng xui cho anh là không có chiếc xe nào dừng lại. Thẩm Thiên Quân lo lắng đến mức liên tục gọi điện thoại cho Thời Thanh thì bị cô tắt máy.
Thẩm Thiên Quân lòng như lửa đốt, anh chạy vội xuống gara lấy xe và lái đuổi theo chiếc taxi kia.
Khi Thẩm Thiên Quân phóng xe đi tìm cô thì đã mất dấu chiếc taxi, anh chạy lòng vòng tìm theo dấu xe mà không thấy, suy nghĩ không ra anh đành quay trở về căn nhà cô thuê.
Bạn thấy sao?