Thẩm Thiên Quân chạy lên lầu, anh đập cửa liên hồi, người ra mở cửa là Thẩm Thuỷ Hương, cô kinh ngạc khi nhìn thấy anh.
Anh không tìm thấy Thời Thanh, nhưng cũng không rời đi, anh cố tình ở lại để chờ người. Dù có tức giận thì Thời Thanh sẽ không bỏ mặc con mình, cô sẽ luôn quay về chỉ cần anh đợi ở đây là được.
Thẩm Thuỷ Hương rót trà mời anh, cô không nghe Thẩm Thiên Quân nói gì thì trong lòng có chút lại bối rối.
Thẩm Thiên Quân đang suy nghĩ về những lời anh nói với Ngô Hàn Băng, những lời nói đó hoàn toàn không phải là lời nói dối. Trước đây anh luôn nghĩ như vậy, nhưng có một số tình huống đã nằm ngoài tằm kiểm soát của anh. Bây giờ điều anh muốn nhất là tìm thấy cô.
............
Qua mấy ngày sau, Thời Thanh vẫn biệt vô âm tín, Thẩm Thiên Quân luôn ở căn nhà thuê đợi cô mà không thấy cô quay về, lúc này anh mới chắc chắn rằng cô sẽ không quay lại đây nữa. Cô đang trốn tránh anh, Thẩm Thiên Quân điên cuồng tìm kiếm cô khắp nơi.
Bốn tháng sau, Thẩm Thiên Quân đã tìm được cô ở một thành phố khác, khi nhìn thấy cô trong lòng anh rất vui vẻ mừng rỡ. Niềm vui ấy chưa được bao lâu thì sự kinh ngạc đã làm anh thất kinh, anh không thể tin nhìn xuống bụng cô. Thời Thanh đang mang thai, bụng cô đã lớn lộ rỏ ra ngoài.
Thời Thanh kinh ngạc nhìn thấy anh, mắt to trừng mắt nhỏ, cô kinh hoảng, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, Thời Thanh không suy nghĩ nhiều mà lập tức xoay người bỏ chạy.
Dù sao Thẩm Thiên Quân cao lớn, chân dài chỉ trong vài bước chạy đã bắt được Thời Thanh, cô thì chân ngắn hơn lại đang mang bầu thì sao địch nổi thanh niên trai tráng, anh ôm trọn cô vào lòng.
Thời Thanh giãy giụa vùng vẫy muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh, Thẩm Thiên Quân thấy cô muốn trốn thoát thì anh lại ôm cô chặt hơn, anh không cho phép cô lại trốn chạy anh một lần nữa.
Thẩm Thiên Quân có chút tức giận, anh ép cô vào tường gặn hỏi.
"Tại sao cô lại bỏ rơi tôi? Tại sao cô nhìn thấy tôi lại bỏ chạy? Tại sao không nói cho tôi biết là cô có thai?"
Từng câu hỏi dồn dập làm cho cô nước mắt lưng tròng, cô nghẹn ngào rơi nước mắt. Giọng thốt ra có chút run run uất ức nói.
"Anh ghét tôi như vậy! Chắc chắn sẽ không muốn đứa con này! Tôi không thể để anh bắt tôi bỏ đứa bé! Cho nên tôi lén lút muốn sinh đứa nhỏ này ra..."
Thẩm Thiên Quân kinh hãi, anh nhìn xuống cái bụng to tròn của cô, không nói không rằng anh kéo cô ôm chặt vào lòng. Thẩm Thiên Quân cảm thấy hốc mắt nóng bừng, chóp mũi nhoi nhói, anh khàn giọng nói âm thanh phát ra rất đỗi dịu dàng thương xót.
"Tôi chưa nói là không cần!"
Cô muốn lén lút sinh đứa bé này ra cho anh. Thẩm Thiên Quân vừa vui vừa buồn.
Mọi nghi ngờ, cảnh giác, thù hận trước đây vào khoảnh khắc này tất cả đều tan biến trong hư vô.
Vào thời khắc này anh hoàn toàn tin tưởng ở cô, mắt anh đỏ hoe rồi nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo đã thay đổi, ánh mắt của anh trở nên dịu dàng hơn khi nhìn Thời Thanh.
Giờ phút này trong lòng Thẩm Thiên Quân lại ấm áp một cách kỳ lạ, anh đã có gia đình, một mái ấm trong đó có cô và đứa bé chưa sinh ra đời.
Anh nhìn cô không nói gì chỉ cúi đầu hôn vào đôi môi đỏ mộng của cô thật mãnh liệt, nụ hôn này bao hàm tất cả những gì trong lòng anh muốn nói, nụ hôn cuồng nhiệt chan chứa yêu thương và che chở.
Giây phút này anh đã hiểu được trí tim mình đang muốn gì và làm gì, anh quăng hết tất cả mọi lý trí vứt ra sau đầu, anh không muốn suy nghĩ về rào cảng ngăn cách, anh cũng không quan tâm về lời gièm pha đe bỉu của thiên hạ.
Hiện tại anh muốn quan tâm, chăm sóc, yêu thương, che chở cho người phụ nữ đang mang trong bụng đứa con của anh.
Thẩm Thiên Quân đưa Thời Thanh trở về nhà, anh muốn khi đứa bé chào đời sẽ danh chính ngôn thuận có đầy đủ cả cha lẫn mẹ, thời gian không còn nhiều cho nên anh phải gấp rút chuẩn bị cho hôn lễ giữa anh và Thời Thanh, anh chuẩn bị căn phòng dành cho bé con để có thể đón chào một sinh linh nhỏ đến với thời gian của anh.
Trong khoảng thời gian này, Thời Thanh an tâm mà dưỡng thai, cô lại có chút thay đổi về tâm sinh lý, có lúc cô rất vui khoẻ mạnh mong ngóng từng ngày chào đón đứa con thứ ba ra đời. Nhưng có những lúc cô cảm thấy thật buồn chán, nhất là khi cô nghĩ đến trong hôn lễ cô lại bụng mang dạ chữa mặc đồ cưới trông rất xấu xí.
Thẩm Thiên Quân lại nghĩ khác, cho dù cô có như thế nào đi chăng nữa thì trong mắt anh cô vẫn rất đẹp, bụng to thì đã sao? Anh lại nôn nóng muốn ngắm nhìn khi cô mặc đồ cưới mà cái bụng của cô to hơn, đó nhưng chứng minh cô thuộc về anh, chỉ là của riêng mình anh.
...............
Cuối cùng ngày anh mong chờ cũng đã đến.
Ngày diễn ra hôn lễ có rất nhiều quan khách đến tham dự, ngoài hai người bạn thân chí cốt, còn có hai người con riêng của Thời Thanh cũng đến tham dự.
Thẩm Thủy Hương lúc đầu còn cảm thấy thế giới này thật buồn cười, chuyện loạn luân như vậy mà cũng có thể xảy ra. Nhưng khi cô ngồi lắng động suy nghĩ kỹ thì thấy không có gì đáng kinh ngạc, có những chuyện đã xảy ra và báo cho cô biết trước, nhưng do cô không tin vào những gì mình đã thấy mà thôi.
Về phần Thẩm Trác, anh càng thấy buồn cười hơn, người em trai cùng cha khác mẹ từ trước đến nay đều ức hiếp anh, thì bây giờ quay xe nịnh nọt anh không ngớt, nhìn nó mà anh lại thấy như bản thân đang nuôi thêm một con chó biết quẩy đuôi, ngứa mắt hơn là nó cứ lởn vởn chạy tới chạy lui liên tục gọi anh là anh trai.
Cuối cùng cô cũng là vợ của anh, từ bây giờ cô lại trở thành một phu nhân hào môn danh chính ngôn thuận.
Để cô có thể yên tâm tập trung nuôi con, anh đã mua một căn biệt thự giá lên đến hàng chục triệu đô, căn biệt thự này còn sang trọng xa hoa hơn căn biệt thự của nhà họ Thẩm. Anh sợ cô mệt mỏi cho nên thuê thêm một số người giúp việc và có quản gia về chăm sóc chuyên biệt cho cô.
Thời Thanh lại trở về cuộc sống của một con sâu gạo mười ngón tay không dính nước, cô lại cảm khái quản thời gian lúc trước mình từng là vợ của lão già đê tiện, lúc trước mắt cô mù mới đồng ý làm vợ gã, nhưng nếu cô không đồng ý gã cho lão thì làm sao gặp được người con trai riêng vừa đẹp trai lại xuất sắc như vậy, âu cũng là thiên ý.
Kể ra Thẩm Thiên Quân đúng là một người đàn ông vừa tốt lại rất giỏi, làm vợ rất tốt.
............
Nhắc đến Ngô Hàn Băng thì lại là một trường hợp khó nói nên lời, cậu ta là một chiếc lốp dự phòng của cô, ngày nào cậu ta cũng để mắt đến Thời Thanh. Anh ta thường xuyến thăm cô với danh nghĩa chăm sóc chị dâu và cháu trai, lấy lý do chính đáng như vậy làm lá chắn, ngày nào anh ta cũng thừa dịp không có người mà cố tình gần gũi dụ dỗ, năn nỉ ỉ ôi làm tình với hắn.
Cô không từ chối cũng không chấp thuận, thái độ gian gian díu díu mập mờ của cô làm cho hắn được nước lấn một tấc.
Rồi đến một ngày đẹp trời nọ, Ngô Hàn Băng vì chịu hết nỗi kiếp làm hoà thượng cho nên anh trực tiếp đè cô xuống làm tình. Thời Thanh giả bộ chống đối, nhưng chống đối vô hiệu, anh ta mặc sức làm cô lên bờ xuống ruộng, bao nhiêu tháng ngày kìm nén nhịn đói, một khi anh được giải phóng thì sức lực như ba bò chín trâu mà hung hăng dập nát bướm xinh của cô.
Ấy thế mà sau cuộc phong lưu tình ái thì lý trí anh đã quay về, lúc này anh mới biết sợ chuyện làm tình vợ bạn bị Thẩm Thiên Quân phát hiện thì anh biết làm sao. Anh không thể đánh mất tình anh em chí cốt được, thế là anh quyết định xây dựng mối quan hệ ngầm với Thời Thanh.
Thời Thanh yêu Thẩm Thiên Quân, nhưng cô vẫn thích có thêm một người tình trẻ trong bóng tối, cô thích cái cách làm tình thô bạo đầy kịch liệt của Ngô Hàn Băng. Bay giờ cô mới phát hiện rằng cô thích bạo dâm, càng bị bạo hành trên giường cô càng sướng.
Thời Thanh của hiện tại yêu cuộc sống hôn này, quá đổi hạnh phúc./.
Bạn thấy sao?