Chương 138: Chương 138 Mẹ Nữ Chính Trong Truyện Thanh Mai Trúc Mã (5)

Ở một thị trấn nhỏ bình thường.

Trong một khu dân cư cũ, Thời Thanh đang bận rộn, tất bật trong bếp. Tại một phòng làm việc trong nhà, một nam một nữ đang ngồi trên bàn làm bài tập, thỉnh thoảng cả hai thì thầm to nhỏ đang tán tỉnh nhau.

Thời Thanh rất nhanh đã nấu xong bữa tối, cô đi vào phòng gọi người ra ngoài ăn cơm, vừa mở cửa đập vào mắt cô là cảnh tượng con gái mình đang hôn nhau say đắm với người thiếu niên.

Con gái cô tên Ninh Tiểu Manh, khi nghe tiếng mở cửa thì con bé quay người lại nhìn thấy mẹ mình, cô gái mặt đỏ bừng xấu hổ đẩy chàng thiếu nên tên Đào Dã ra vội chạy ra ngoài, cô gái bỏ mặc chàng trai ngồi lại một mình trên ghế, chàng thiếu niên cũng mặt đỏ như trái gấc, cậu ta có chút chột dạ liếc mắt nhìn sắc mặt Thời Thanh.

Thời Thanh khẽ mỉm cười cũng không tỏ thái độ khó chịu hay trách móc chàng trai, cô nhẹ nhàng kêu cậu ra ăn cơm.

Một bàn ba người quay quần cùng nhau ngồi ăn cơm, hai đôi bạn trẻ vừa ăn vừa liếc mắt đưa tình cười khúc khích, Thời Thanh ngồi ăn cơm mà cũng không yên với hai đứa, mỗi lần gắp thức ăn đều phát cơm chó cho cô ngồi nhìn, hai đứa mỗi người một đũa mà gắp thức ăn cho nhau.

............

Thời Thanh đã xuyên vào bộ truyện thanh mai trúc mã.

Thiếu niên thiếu nữ là đôi bạn chơi với nhau từ hồi tấm bé, nam chính và nữ chính là hàng xóm lầu trên lầu dưới. Cả hai chơi với nhau từ thời cởi truồng tắm mưa, hai đứa chơi với nhau vô tư rồi từ từ chuyển thành cả hai cùng hứa hẹn bên nhau cả đời.

Nhưng chẳng bao lâu nữa thì họ cũng sẽ chia lìa.

Sau khi chia xa, Đào Dã bị tai nạn giao thông mất trí nhớ, anh đã quên mất nữ chính, nhiều năm sau bọn họ vô tình gặp lại nhau. Trong lúc đó anh đã trở thành một tổng giám đốc đẹp trai giỏi giang lại bá khí, bước đi bên cạnh anh là vị hôn thê môn đăng hộ đối xinh đẹp.

——

Thời Thanh đang ngồi ăn cơm, nhìn hai đứa trẻ ngồi đối diện cô, bọn họ đang tán tỉnh nhau mà lòng thầm nghĩ 'Hãy trân trọng khoảng thời gian ngắn ngủi này đi chàng trai trẻ. Những tháng ngày ngọt ngào của hai đứa không còn nhiều. Sau này cả hai đứa sẽ ngược luyến tình thâm đó!'

Cô liếc mắt nhìn Đào Dã thêm vài lần, không bao lâu sau cậu ta sẽ đổi tên trở thành Mộc Thừa Châu.

Một tổng giám đốc trong tương lai, hiện tại cậu ta chỉ là một chàng thiếu niên ngây ngô, đơn thuần, ấm áp như ánh mặt trời, cậu hay cười, nhiệt tình và sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Một chàng thiếu niên đoan chính tốt bụng, cậu hay giúp đỡ một bà cụ sống chung một toà nhà, cậu hay giúp bà quét dọn, mang nước, mang gas lên cho bà, đúng là một cậu bé ngoan luôn được mọi người yêu quý.

Nghĩ đến một cậu bé ngoan như vậy sau này lại biến thành một tổng tài bá đạo lạnh lùng vô tình, Thời Thanh cảm thấy đúng là ông trời tạo nghiệp.

Đào Dã đã chú ý đến ánh mắt nhìn anh có chút kỳ quái, anh không suy nghĩ nhiều gắp thức ăn cho cô, miệng lại rất ngọt ngào.

"Dì Thanh! Hôm nay món cá kho của dì nấu rất ngon. Có thể đem so sánh với đầu bếp năm sao đó!"

Cha mẹ Đào Dã thường xuyên đi công tác bận rộn, cho nên cô thấy một đứa trẻ cô đơn không người chăm sóc, thấy tội nghiệp cô luôn nấu một phần cho Đào Dã rồi rủ thằng bé qua ăn cơm cùng với hai mẹ con cô.

Trong lòng anh, dì Thời giống như một người thân, cũng giống một người mẹ, dì là người phụ nữ rất tốt, anh luôn luôn kính trọng dì.

Ninh Tiểu Manh nghe anh nói thì cô hừ một tiếng.

"Vua nịnh nọt"

Đào Dã vội vàng khoác tay nói.

"Lời tớ nói đều là thật lòng. Dì Thời nấu ăn rất ngon!"

Thời Thanh mỉm cười nhìn hứa đứa trẻ tranh luận.

Cơm nước xong xuôi, Thời Thanh dọn dẹp rửa chén bát, còn hai người bọn họ thì vào phòng tiếp tục làm bài tập. Học xong thì Đào Dã chạy xuống lầu chơi bóng rổ với hội bạn.

Ở thị trấn yên bình, cuộc sống vẫn diễn ra như mọi ngày.

Thời Thanh là giáo viên tiểu học, không giống như trường cấp hai, cấp ba là học sinh phải ở lại học thêm buổi tối.

Chiều hôm đó, Thời Thanh đi làm về, từ đằng xa cô thấy chiếc xe hơi quen thuộc đang đỗ bên đường, bên trong xe là đôi nam nữ đang hôn nhau cuồng nhiệt. Nam chính không ai khác chính là chồng cô, nữ chính là một sinh viên.

Chồng cô là một giảng viên đại học, đang có quan hệ ngoài luồng với một sinh viên nữ.

Thời Thanh tức giận lao thẳng về phía chiếc xe hơi, cô cởi giày cao gót mười phân, cô dùng mũi nhọn ở gót giày đánh mạnh vào đầu Ninh Đào, gương mặt tuấn tú bị cô đánh cho một cái, trên trán liền xuất hiện một lỗ máu lập tức chảy xuống.

Gã ta biết hành động của mình sai cho nên cũng không nói lời nào, hắn liền lái xe đi thẳng đến bệnh viện.

Thời Thanh lòng đầy oán hận, cô đá phăng chiếc giày còn lại rồi đi chân trần về nhà.

Đến dưới sảnh toà nhà, Đào Dã đang chơi bóng rỗ nhìn thấy người cô nhếch nhác, tóc tai lộn xộn, nhìn xuống anh phát hiện cô đi chân trần về nhà.

Trong lòng trầm xuống, anh thấy cô hôm nay có chút kỳ lạ, cảm xúc ngổn ngang Đào Dã cũng không còn hứng thú gì mà chơi bóng nữa, anh chạy theo Thời Thanh đi lên lầu xem cô đã gặp chuyện gì.

Thời Thanh vừa vào nhà đã quăng ném hết tất cả, cô bước nhanh đến tử rượu, lấy đại một chai rồi khui ra uống, cồn làm cho bụng cô nóng rát, mặt cũng đồng thời no với lên.

Nghe thấy âm thanh gõ cửa, cô lủi thủi đi đến mở cửa, đứng trước mặt cô lại là Đào Dã.

"Dì Thanh! Dì không sao chứ?"

Đào Dã thấy sắc mặt Thời Thanh không ổn, cậu đến gần ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cô, trên tay còn cầm chai rượu, gương mặt cô không biết từ bao giờ nước mắt đã tuôn rơi. Đào Dã kinh ngạc hỏi.

"Có chuyện gì xảy ra với dì vậy?"

"Kệ dì đi!"

Thời Thanh nhìn vào phòng con gái rồi nói.

"Tiểu Manh hôm nay không có ở nhà. Con bé đã đi về nhà bà ngoại của nó chơi"

Thời Thanh lảo đảo đi vào một góc trong nhà rồi ngồi phịch xuống đất, cô tiếp tục nóc rượu, uống được hai ngụm liền ợ lên.

"Đào Dã! Hôm nay dì không có tâm trạng nấu cơm. Cháu nếu đói thì tự đi vào nhà bếp xem coi có gì ăn không"

Đào Dã ôm quả bóng đi đến trước mặt cô rồi ngồi xổm xuống. Cậu nhìn cô một lúc mới hỏi.

"Dì Thanh! Đã xảy ra chuyện gì? Dì cứ nói"

"Nhóc con! Tranh sang một bên"

Thời Thanh nhẹ đẩy cậu ra, cô lại ngửa đầu nóc liền một mạch gần nửa chai, nước mắt cứ thế rơi lả chả xuống đất. Đào Dã muốn đến gần an ủi cô, chưa kịp làm gì thì đã bị cô mắng chửi.

"Đàn ông mấy người không phải thứ gì tốt lành!"

Đào Dã bị mắng cho ngây ngốc một hồi, đầu óc của cậu thông minh nhạy bén, ý nghĩ lướt qua rất nhanh cậu đã lờ mờ đoán ra được chuyện gì. Cậu lại đi đến gần quỳ một gối xuống trước mặt cô.

"Là vì chú Ninh? Chẳng lẽ chú ấy có người bên ngoài?"

Thời Thanh sửng sốt, sắc mặt càng đen như đáy nồi, cô không nói gì nước mắt càng rơi nhiều hơn, cô im lặng ngửa đầu uống rượu.

Đào Dã đã biết mình đoán đúng, trong lòng anh bừng bừng lửa giận, dì Thanh là người phụ nữ rất tốt, không ngờ chú Ninh lại phản bội dì ấy.

Cô tiếp tục uống, Đào Dã muốn khuyên cô đừng uống nữa, nhưng anh nhìn sắc mặt cô lại nghĩ trong lòng cô đang khó chịu không vui, uống xong khóc một trận, phát tiết một chút thì có khi ngày mai cô lại thấy đỡ hơn.

Cho nên cậu cũng im lặng không nói, cậu lặng lẽ ngồi xuống kế bên cạnh như một lời an ủi với cô.

Nhịn không được Đào Dã lại lên tiếng.

"Dì Thanh! Nếu khóc không làm dì thấy thoải mái hơn thì hãy phát tiết một trận đi"

Nghe được lời nói của Đào Dã, Thời Thanh như một đứa trẻ oà khóc, cô vừa khóc vừa mắng chửi gã chồng khốn nạn, lại uống hết từng đợt này đến đợt khác, cho đến khi cạn sạch chai rượu, rồi vứt sang một bên, cô quay sang lắc lắc cánh tay Đào Dã năn nỉ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...