"Đi lấy cho dì một chai rượu khác"
Đào Dã thấy cô gương mặt ngà ngà say, ánh mắt lờ đờ. Cậu đỡ Thời Thanh đứng dậy.
"Dì Thanh! Dì say rồi. Đừng uống rượu nữa. Dì nghỉ ngơi đi..."
"Dì không say. Dì vẫn muốn uống"
Thời Thanh đau khổ đẩy cậu ra, rồi cô đi đến tủ rượu, mới đi được hai bước cô đã đạp phải chai rượu lảo đảo ngã về phía trước. Đào Dã lao tới ôm lấy cô.
"Dì Thanh! Cẩn thận"
"Hả?"
Thời Thanh ánh mắt mê ly, cô nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đặt trên ngực mình, cô chọc chọc vào bàn tay của Đào Dã.
"Cháu làm dì đau"
Đào Dã cũng cảm thấy lòng bàn tay mình có gì đó không đúng, anh phát hiện ra thay vì ôm eo cô, anh lại nắm lấy bộ ngực to tròn của dì Thời Thanh. Sự đụng chạm mềm mại khiến cho trái tim chàng thiếu niên rung động.
Đào Dã rút tay lại như bị điện giật, khuôn mặt non nớt và đẹp trai đỏ bừng đến mang tai.
Khi cậu rút tay về thì Thời Thanh đã say khướt ngã xuống sàn nằm bất tỉnh nhân sự.
Đào Dã nhìn chằm chằm vào bàn tay mình cảm giác như bị lửa đốt. Nhìn người phụ nữ đang nằm sõng soài dưới nền đất. Cậu không thể để cho cô nằm ngủ trên nền gạch, cậu cắn răng cúi người đỡ cô đi từng bước lên phòng ngủ.
Lên được đến phòng thì cả người muốn toát hết mồ hôi, cậu kéo chăn sang một bên rồi cậu để cô nằm lên giường ngay ngắn.
Thấy cô đang mặc áo khoác cậu cởi áo giúp cô, vừa cởi được bộ đồ cô ra, đôi mắt mờ mịt của Thời Thanh mông lung nhìn anh. Đào Dã mới đặt áo khoác của cô xuống, nghiêng người định nói lời tạm biệt với cô thì bất ngờ Thời Thanh nhào lên ôm chằm lấy cậu.
"Chồng..."
Cô rưng rưng nước mắt, giọng nói ai oán.
"Tại sao anh lại làm như vậy với em?"
Đào Dã xấu hổ đỏ mặt, cậu biết dì Thời Thanh uống quá nhiều cho nên nhận nhầm cậu với chú Ninh. Cậu kiên nhẫn giải thích.
"Dì Thanh! Cháu không phải chú Ninh"
"Anh còn giả vờ không quen em nữa hả?"
Thời Thanh lúc này đã say cô choáng váng, ý thức không còn rõ ràng, cô cảm thấy người trước mắt chính là người chồng không chung thuỷ, cô ôm chặt Đào Dã không chịu buông tay.
"Đồ đàn ông vô tình vô nghĩa"
Cô nắm chặt thiếu niên, vừa đánh vừa cáo cáu trên người anh.
Bị cô cào cáu trên mặt và cổ của Đào Dã đầy vết máu, cậu còn bị cô đánh đấm mấy cái mà cậu cũng không hề tức giận. Đào Dã càng cảm thấy dì Thời Thanh thật đáng thương, để cô đánh mấy cái cho bớt giận cũng không sao.
Thời Thanh đánh cậu một hồi rồi mệt mỏi ôm cậu khóc lóc nức nở.
Đào Dã vốn còn muốn nói thêm mấy lời an ủi, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì trên cổ của cậu lại bị người phụ nữ hôn mút từng chút, một luồng điện tê dại chạy dọc sóng lưng.
Thiếu niên giật mình nhảy dựng lên, gương mặt đỏ ửng lang đến mang tai, cậu nhìn Thời Thanh không chớp mắt lòng đầy rối loạn.
"Chồng..."
Thời Thanh mặt đầy nước mắt uỷ khuất nhìn Đào Dã, rồi cô ôm chầm lấy cậu.
"Anh tìm người phụ nữ khác là vì cô ấy trẻ trung lại nhỏ tuổi hơn em à? Có phải em đã không còn sự cuốn hút, mất đi sức quyến rũ của phụ nữ đối với anh rồi không?"
Cô muốn tìm lại sức quyến rũ của người đàn bà, không nói lời dư thù cô lại hôn mút cổ của Đào Dã. Đôi môi đỏ mọng của cô liên tục hôn mút yết hầu rồi gặm cắn cần cổ của chàng thiếu niên.
Dọc cổ thon dài của chàng thiếu niên đã bị Thời Thanh để lại dấu ấn vết răng cùng nước bọt, rồi cô hôn từ từ đi lên dái tai chàng trai, liếm mút vành tai, gương mặt Đào Dã càng lúc càng đỏ bừng, cả người của cậu nóng lên như đang đốt lò sưởi.
Hơi thở của chàng thanh niên mỗi lúc một dồn dập, cô cũng hùa theo mà mè nheo, hơi thở mang theo hương rượu phả vào tai chàng trai như tiếng thì thầm ái ân trong gió.
Đầu óc Đào Dã hoàn toàn trống rỗng, bàn tay lúng túng không biết nên đặt để ở đâu cho phải, cậu cũng không biết bước tiếp theo mình phải làm gì, người cậu ngây ngốc, cậu đơ cái mặt cậu ra.
Chiếc lưỡi đinh hương mềm mại ẩm ướt càng quét đến đâu thì toàn thân Đào Dã run rẩy đến đó. Một cảm xúc mà Đào Dã không thể thốt thành tên, cậu cũng không biết rõ đó là loại cảm xúc gì, cậu chỉ biết máu nóng trong người đang chạy theo từng đường rè quét mơn trớn của chiếc lưỡi ấy.
"Trước đây anh thích em như thế! Em thật không tin anh lại thay lòng đổi dạ..."
Giọng cô mang theo giọng âm mũi, lại có chút khàn khàn ai oán cùng lời nói trách móc, trên cổ trắng trẻo mềm mại của chàng thiếu niên để lại nhiều vết đỏ mà cô đánh dấu chủ quyền, một dòng điện chạy khắp cơ thể chàng trai.
Cô bắt đầu cởi quần áo của mình, cô cởi từng chút một, từ áo sơ mi đến áo ngực, từng món đồ cô cởi xong đều ném thẳng xuống đất.
Hai bầu vú trắng trẻo to tròn no đủ hiện ra trước mắt chàng trai, lần đầu tiên được nhìn thấy cặp vú căng tròn sốc nảy có đàn hồi như hai cục bột.
Chàng thiếu niên chưa trải sự đời lại kinh ngạc đực mặt ra, cậu nuốt nước miếng chỉ biết ngây ngốc nhìn chăm chăm cặp vú to tròn kia.
"Chồng! Anh thực sự không thích thân thể của em à?"
Thời Thanh thấy cậu không có chút động thái nào, cô tức giận nắm lấy bàn tay chàng trai đặt lên vú bự của mình.
"Em còn tệ hơn cô sinh viên kia sao?"
Cảm xúc mềm mại đó... khó nói nên lời.
Bộ não đang đình chỉ làm việc của Đào Dã lập tức khởi động quay trở lại, cậu giật mình hoảng hốt vội vàng rút tay về, khuôn mặt trẻ trung non nớt của chàng thiếu niên vừa xấu hổ mặt đỏ bừng, cậu nói lắp bắp.
"Dì Thanh! Cháu... cháu... không phải chú Ninh. Dì... dì nhận nhầm người rồi. Cháu đi đây!"
Dì Thanh thật sự đã uống quá nhiều, cậu không thể tiếp tục ở lại đây thêm một chút nào nữa. Đào Dã vội vã đứng dậy toan tính rời đi, nhưng cô nhanh hơn một bước lao thẳng tới ôm cậu.
"Chồng ơi! Đừng đi"
Bạn thấy sao?