Đào Dã cầm bữa sáng đi vào, cậu nhìn cô ánh mắt như diều hâu.
Sắc mặt của cô rất bình thường, cô tự nhiên như mọi ngày, đối mặt với cậu cũng chẳng buồn bận tâm.
Nhận bữa sáng từ trên tay Đào Dã, cậu cố tình để ngón tay chạm vào bàn tay Thời Thanh, cô cũng vô tư chẳng nhận ra điều gì.
Bữa sáng hôm nay Đào Dã mua có trứng luộc trà, bánh cuốn, quẩy, sữa đậu nành. Thời Thanh không cần suy nghĩ, cô chọn ngay bánh cuốn và sữa đậu nành.
Trước đây Đào Dã đã không ít lần mua bữa ăn sáng qua cho nhà họ, cho nên Thời Thanh cũng chẳng thấy vấn đề gì.
Cô ăn hai miếng bánh cuốn thì thấy Đào Dã đang nhìn mình chằm chằm. Thời Thanh thắc mắc.
"Cháu làm sao vậy? Đào Dã! Tại sao cháu không ăn?"
Đào Dã nhìn Thời Thanh không chớp mắt, đôi môi đỏ mỏng mím chặt, gương mặt suy tư.
Tuy khuôn mặt vẫn mang nét trẻ con nhưng khi Đào Dã suy tư ủ dột, sự im lặng trầm tĩnh lại mang đến cho Đào Dã một khí chất lãnh khóc vô tình.
Thời Thanh nhìn Đào Dã có chút u sầu không nói thì cô thuận tay sờ sờ vuốt má cậu ta.
"Nhìn dì làm gì?"
"Không có gì"
Giọng Đào Dã có chút lạnh lùng, cậu cau mày không nói chỉ cúi đầu ăn.
Vừa ăn Đào Dã vừa nghĩ thầm, có vẻ như dì Thanh đã không còn nhớ những chuyện hoang đường xảy ra đêm qua.
Lúc đầu, trước khi cậu đi qua nhà cô thì còn lo lắng hồi hộp, cậu lại sợ chuyện xảy ra đêm qua cô sẽ nhớ hết tất cả thì khi đối mặt không biết xấu hổ ngại ngùng đến cỡ nào.
Cho nên Đào Dã đã chạy đi mua đồ ăn sáng để có lý do qua nhà dò xét cô. Nhưng những suy nghĩ, nơm nóp lo sợ của cậu quá dư thừa.
Lúc này, cậu mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chưa kịp hồi thần thì cậu lại thấy trái tim mình bực bội khó chịu.
Cả hai người ăn xong bữa sáng, Thời Thanh đi dọn dẹp, rồi cô chuẩn bị nấu cho bữa trưa. Đào Dã thì chạy xuống lầu chơi bóng rổ cùng hội bạn, cậu mãi chơi đến trưa thì mới trở về, trên người cậu đổ đầy mồ hôi.
"Đi tắm rồi ra ăn cơm tối"
Thời Thanh vỗ nhẹ vai cậu, bàn tay cô ướt nhẹp mồ hôi của Đào Dã thì vội vàng lau tay.
Bố mẹ Đào Dã chỉ được nghĩ mỗi ngày chủ nhật, cho nên các ngày trong tuần, từ thứ hai đến thứ bảy cậu đều qua nhà Thời Thanh ăn cơm.
Đào Dã bước vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi thay bộ đồ khác, hai người đang chuẩn bị ăn cơm thì có tiếng mở cửa.
Thời Thanh còn tưởng người trở về là Ninh Tiểu Manh, nhưng hoá ra người về lại là Ninh Đào chồng cô. Sắc mặt Thời Thanh thay đổi, Đào Dã cũng cau mày.
"Tiểu Manh về nhà bà ngoại rồi"
Ninh Đào cởi áo khoác máng lên móc treo tường, gã chồng của cô thấy Đào Dã thì cũng không có thấy gì làm ngạc nhiên.
"Thanh Thanh! Nấu gì ngon thế...?"
Thời Thanh đột nhiên đứng dậy.
"Anh còn về làm gì?"
Ninh Đào khẽ mỉm cười.
"Đây là nhà của anh..."
Ninh Đào sờ lên gương mặt bị thương của mình, lúc trước hắn bị mũi giày cao gót của cô đánh trúng, trên trán vẫn còn quấn băng gạc. Hắn bước tới nắm lấy tay Thời Thanh nhẹ nhàng nói.
"Bà xã! Chỉ là hiểu lầm"
"Mắt tôi không bị mù. Ninh Đào! Chuẩn bị ly hôn đi"
Thời Thanh không ngờ đến giờ phút này hắn ta lại nối dối không chớp mắt, thế là cô lôi cổ gã chồng đẩy ra khỏi nhà.
Ninh Đào còn đang muốn giải thích lại bị Thời Thanh tống cổ ra ngoài. Cô đóng sầm cửa lại quay lại bàn tiếp tục ăn, những món ăn cô nuốt vào miệng thật vô vị và khó nuốt.
Cuối cùng, cô gục xuống bàn khóc nức nở, Đào Dã xót xa lấy khăn giấy đưa tới, Thời Thanh nhận lấy lau nước mắt, cô nhìn cậu mà bối rối không nói nên lời. Đào Dã nói.
"Dì Thanh thật sự muốn ly hôn với chú Ninh?"
Thời Thanh sửng sốt, cô đứng hình mất vài giây trước câu hỏi này. Câu nói muốn ly hôn chỉ là trong lúc tức giận buộc miệng nói ra mà thôi.
Trong lòng không khỏi tức giận, rốt cuộc cậu cũng chỉ là kẻ ngoài cuộc, cậu không thể can thiệp vào chuyện vợ chồng nhà người ta.
Vào ngày thứ ba, Ninh Tiểu Manh cũng lục tục về nhà, buổi tối Tiểu Manh cùng Đào Dã làm bài trong phòng làm việc.
Cả buổi tối Tiểu Manh đã để ý thấy Đào Dã có gì đó không đúng, cô thấy cậu ấy cả buổi không hề tập trung vào bài tập.
Tiểu Manh thấy Đào Dã đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó, cô liền chòm tới gặn hỏi.
Đào Dã mặt ngại ngùng xấu hổ, đỏ mặt lang đến mang tai, nhớ đến đêm cuồng loạn hôm đó mà cậu không thể nói ra.
Một đêm nồng nàn của cậu với dì Thanh đã trở thành một bí mật không thể nói ra, lần đầu tiên của cậu đã bị mẹ của Tiểu Manh cướp đi.
Cho dù là cậu bị dì Thanh cướp đi đời trai nhưng cậu vẫn luôn kính trọng cô ấy, đêm đó do dì Thanh quá say... đó chỉ là một tai nạn. Đào Dã đang cố viện ra một lý do chính đáng để bản thân không suy nghĩ đến nữa. Cậu muốn mọi chuyện sẽ trôi đi bay xa không bao giờ nhắc lại nữa.
Mặc dù cậu đã cố gắng quên đi, nhưng đối với chàng thiếu niên đây lại là một đêm đầy cuồng loạn, đê mê, say đắm trong hơi men mà cả đời này Đào Dã sẽ không bao giờ quên được.
Sau chuyện đó, Đào Dã không thể nào xem Thời Thanh như một người dì hàng xóm bình thường được nữa.
Mỗi ngày trôi qua, cậu luôn nghĩ đến cô, hình bóng của cô luôn quẩn quanh trong tâm trí của cậu.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, dì Thanh luôn đi vào trong giấc mơ của cậu, cô luôn uốn éo thân mình để quyến rũ cậu, người đàn bà dâm đãng như cô banh rộng hai chân mời gọi cậu chà đạp, cô dùng bàn tay nhỏ nhắn thon dài tách hai âm môi ra cậu xin cậu đâm vào.
Bạn thấy sao?