Chương 145: Chương 145 (H)

Mỗi buổi sáng, khi thức dậy quần lót của cậu luôn dính tinh dịch đã khô cứng từ bao giờ.

Đào Dã thương nhớ dì hàng xóm của mình hàng đêm, mà người phụ nữ ấy nào có hay biết, cô vẫn vô tư chẳng nhớ về cái đêm hoang đường hôm đó, ngày ngày cô cứ xem cậu như một thằng nhóc trẻ con yêu thương chăm sóc.

Đào Dã cảm thấy trong lòng vừa khó chịu bực bội, có cái gì đó uất nghẹn trong lồng ngực. Mỗi ngày cậu nhìn dì Thanh cười cười nói nói thật vô tư với mình, mà cậu không thể làm gì được.

Tiểu Manh cứ gặn hỏi, không thăm dò ra được gì thì cô chuyển sang đối sách dụ dỗ để cậu tự khai, cô có làm cách nào cũng không cạy được miệng của cậu nói ra.

Đào Dã vẫn luôn im lặng, thái độ đối với Tiểu Manh không mặn không nhạt, cậu vẫn giữ tình cảm của hai người ở mức bình thường, nhưng những tiếp xúc thân mật của trước đây thì đã có khoảng cách.

Thời Thanh bưng nước ép trái cây cho hai người, cô vừa đến gần thì Đào Dã đã ngửi thấy trên người cô hương thơm ngọt ngào, thiếu niên đỏ mặt cảm thấy khó hiểu, cậu đột nhiên đứng bật dậy, cầm quyển sách chạy vội về nhà.

Thời Thanh và Tiểu Manh hai người trố mắt nhìn cậu bỏ chạy rồi cả hai quay sang nhìn nhau lòng đầy thắc mắc.

Đang lúc Đào Dã vội vàng muốn tự giải quyết nỗi sầu thì 'cạch' tiếng mở cửa vang lên.

Cha mẹ cậu đã trở về, theo sau là người đàn ồn trung niên xa lạ, khi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông trung niên này, cậu rất ngạc nhiên, cậu lại trông giống ông ta bảy phần.

Trong phòng khách, bầu trời đã sụp tối, cha mẹ của cậu ngồi kể lại hết tất cả mọi chuyện cho Đào Dã nghe.

Thì ra cậu không phải là con trai ruột của cha mẹ mình, cha mẹ cậu bị hiếm muộn con cho nên đã vào trại trẻ mồ côi nhận con nuôi. Lần đầu nhìn thấy Đào Dã hai người bọn họ đã yêu thích cậu, cậu khi đó vừa khôi ngô tuấn tú, lại thông minh lanh lợi.

Cậu còn bé khi nhìn thấy bọn họ đã cười khúc khích nắm tay bàn tay của họ không buông, vì thế mà cả hai người quyết định nhận cậu về nuôi.

Người đàn ông xa lạ đang ngồi im lặng nảy giờ mới chính là cha ruột của cậu, ông ta tên là Mộc Cảnh.

Mộc Cảnh nói năm đó cậu bị người ta bắt cóc, ông thuê người điều tra tung tích của cậu, phải mất rất nhiều năm mới tra ra được tung tích của cậu.

Ngày hôm nay ông đã nhận lại được con trai ruột nhiều năm xa cách của mình, ông muốn đưa cậu về nhà để nhận tổ quy tông.

Cha mẹ nuôi của Đào Dã không phản đối.

Còn Đào Dã thì nghĩ cậu có thêm một người cha cũng không có gì là không tốt, cậu nói lời từ biệt rồi soạn đồ rồi theo Mộc Cảnh rời đi.

Đào Dã lại không biết Mộc Cảnh và bố mẹ nuôi của cậu đã có một hợp đồng bí mật.

Mộc Cảnh đưa cho cha mẹ nuôi của cậu một khoảng tiền lớn nói là bù đắp cho mười sáu năm hai người họ nuôi nấng cậu thành tài, nhưng song song đó ông yêu cầu hai người họ không được gặp lại Đào Dã nữa.

Rời xa thị trấn nhỏ, Mộc Cảnh đưa cậu đến thành phố S phồn hoa đô thị, ông đưa cậu về biệt thự nhà họ Mộc.

Lúc này cậu mới biết cha mình lại là một người cực kỳ giàu có, trong nhà còn có mẹ kế, bà ta còn có một người con trai. Khi cậu xuất hiện thì hai mẹ con bà ta nhìn cậu như kẻ thù từ kiếp trước của họ.

Một tuần sau, Đào Dã đang ngồi trên xe hơi riêng thì bất ngờ xe mất tay lái, thắng chân bị đứt, xe chạy trên đường mất kiểm soát đâm thẳng vào giải phân cách, xe lao thẳng xuống biển.

Tài xế tử vong tại chỗ, khi Đào Dã đạp bể cửa kính xe thoát ra được, cậu nhanh chóng bơi vào bờ, sóng biển cuồn cuộn xô đẩy cậu về phía bờ, sóng biển quá mạnh làm cậu đập đầu vào một tảng đá bất tỉnh.

May mắn người của Mộc Cảnh đến kịp thời nhảy xuống cứu cậu lên bờ, cũng từ đó cậu mất trí nhớ và không còn nhớ được gì xảy ra trong quá khứ.

Mộc Cảnh Thấy vậy cũng cho là tốt, đoạn tuyệt quá khứ, ông đã đặt cho cậu một cái tên mới Mộc Thừa Châu.

Sau tai nạn xảy ra năm đó, Mộc Cảnh đã nuôi dưỡng cậu cẩn thận hơn với tư cách là người thừa kế của gia tộc họ Mộc.

Trong sáu năm qua, dưới sự dạy dỗ của Mộc Cảnh, anh từ một cậu thiếu niên đơn thuần trưởng thành một người thanh niên trầm ổn, điềm tĩnh, tính cách lạnh lùng vô cảm, hành động cùng thủ đoạn lãnh khốc vô tình.

Mộc Thừa Châu có một vị hôn thê tên Bạch Trân Ni, con gái của một người bạn thân của cha anh.

Một ngày đẹp trời nọ, có một thực tập sinh đến công ty anh, một cô gái vụng về hậu đậu, ngày đầu tiên đi làm cô đã bất cẩn làm đổ cà phê lên áo của anh.

Cô ta không những hậu đậu mà còn là con gái thô lỗ, đã làm đổ cà phê lên người anh không những không biết cúi đầu xin lỗi mà còn bổ nhào vào lòng anh hét toáng lên.

Mộc Thừa Châu đã quen với những người con gái xoay quanh mình, dùng hết mọi thủ đoạn để lấy lòng hay quyến rũ anh.

Mộc Thừa Châu đến liếc cũng không muốn liếc nhìn người con gái này một cái, anh trực tiếp hạ lệnh sa thải thực tập sinh này ngay lập tức.

Thật không ngờ sau này anh lại vô tình gặp lại cô gái này, gặp lại cô ở đâu thì anh đều bị cô chửi mắng là kẻ vô tình vô nghĩa. Mộc Thừa Châu thấy cô thật buồn cười, cô ta muốn gậy sự chú ý của mình lên anh, thủ đoạn này cũng quá vụng về đi rồi.

Anh cảm thấy cô gái này đầu óc không được bình thường, anh khinh thường nhất là loại con gái không tự đi bằng thực lực mà suốt ngày lẽo đẽo theo đàn ông để đi cửa sau.

Mộc Thừa Châu không muốn để ý đến cô ta, nhưng vào một buổi chiều sau khi tan làm, Bạch Trân Ni đến gặp anh hẹn anh đi dùng bữa tối.

Người phụ nữ tên Ninh Tiểu Manh không biết từ đâu đến, cô ta lao vào vừa đánh vừa mắng anh là 'kẻ vô tình bạc nghĩa', cô ta còn nói anh ngoại tình có tiểu tam bên ngoài.

Bạch Trân Ni còn muốn tiến đến tranh cãi với cô ta một trận cho ra lẽ, không ngờ Ninh Tiểu Manh này lại là kẻ lỗ mãng xô Bạch Trân Ni ra xa.

Mộc Thừa Châu vì thấy Bạch Trân Ni bị xô chuẩn bị ngã xuống đường, anh không kịp suy nghĩ chỉ muốn bảo vệ vợ tương lại của mình.

Bất ngờ Ninh Tiểu Manh thấy anh định cứu người con gái khác thì lập tức dùng túi xách đập mạnh vào mặt của Mộc Thừa Châu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...