Mộc Thừa Châu bị đập mạnh vào mặt mà ngã xuống đường.
Một chiếc xe hơi đang chạy nhanh trên đường thấy Mộc Thừa Châu bất ngờ ngã trước đầu xe, không kịp phanh đã tông trúng cậu.
Mộc Thừa Châu bị thương gãy cánh tay, có những vết thương ngoài da nhưng không đáng kể, phần lớn là bị chấn thương phần mềm.
Cậu quá tức giận đã yêu cầu cảnh sát bắt tạm giam người phụ nữ điên này đi. Không những vậy anh còn muốn khởi tố cô tội cố ý gây thương tích.
Ninh Tiểu Manh vừa mới tốt nghiệp đại học còn chưa kiếm được việc làm đã bị bắt vào trại tạm giam.
Đến giờ phút này, Ninh Tiểu Manh mới biết kinh sợ, cuối cùng cô cũng tin rằng người đàn ông này không phải bạn thanh mai trúc mã của mình thời thuở bé, bọn họ chỉ giống nhau về ngoại hình mà thôi.
Lúc này cô đã biết sợ, cô thấy hối hận khi hành động ngu xuẩn của mình đã gây ra hậu quả nghiêm trọng, cô hoảng hốt không muốn còn trẻ mà đã vào tù, cô rất sợ cho nên cầu xin Mộc Thừa Châu hoà giải.
Mộc Thừa Châu lạnh lùng từ chối, anh còn kiên quyết khẳng định sẽ dùng con đường luật pháp, anh không chấp nhận hoà giải riêng.
Ninh Tiểu Manh trong lòng hoang mang lo sợ, cô thật sự không biết phải làm sao, lúc này ngoài gọi điện thoại cho mẹ vừa khóc lóc vừa kể hết tất cả mọi chuyện xảy ra thì cô không còn biết làm gì khác hơn.
Thời Thanh nghe con gái kể lại hết sự việc, cô cũng lo lắng không kém. Cô lập tức mua vé máy bay, bay đến thành phố S.
Trong cốt truyện góc nữ chính vừa đến thành phố S đã đắc tội với nam chính. Chính là mẹ nữ chính quỳ gối cầu xin nam chính chấp nhận hoà giải, tha cho con gái cô một con đường sống.
Nam chính nhìn thấy người phụ nữ tần tảo nuôi con nay lại vì con mà quỳ xuống van xin cậu, nam chính nhớ lại người mẹ đã khuất của mình thì cũng mũi lòng mà đồng ý hoà giải.
Vừa xuống máy bay, đầu tiên Thời Thanh mệt mỏi chạy ngay đến đồn công an. Cô đến trại tạm giam gặp Ninh Tiểu Manh, răn dạy rồi cô an ủi cô bé một lúc.
Thời Thanh bắt xe đến trước toà cao ốc Mộc thị, đi vào sảnh chính vừa hay cô thấy Mộc Thừa Châu đúng lúc tan làm. Cánh tay của cậu vẫn còn đang bó bột, Mộc Thừa Châu vừa bước lên xe, tài xế chuẩn bị lái xe rời đi.
Thời Thanh bất ngờ chạy ra chặn đầu xe của Mộc Thừa Châu cô quỳ xuống, tài xế phanh gấp suýt chút nữa đã tông vào cô.
Vì phanh gấp mà cậu nhào người về phía trước, mặt của cậu đanh lại không vui, cậu yêu cầu tài xế xuống xe hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Tài xế vâng lời bước xuống xe đi lại gần cô hỏi, Thời Thanh trước tiên xin lỗi, sau đó nhờ anh giúp chuyển lời. Tài xế đi nói lại cho Mộc Thừa Châu.
"Ông chủ! Cô kia nói là mẹ của Ninh Tiểu Manh đến cầu xin ông chủ"
Mộc Thừa Châu lập tức hiểu ngay, anh ngồi trong xe chỉ nhìn thấy người phụ nữ đang cúi đầu quỳ gối.
Ngồi trong xe, đôi chân dài lười biếng của Mộc Thừa Châu đang bắt chéo lên nhau, bàn tay chống cằm, vẻ mặt suy tư mà lạnh lùng, suy nghĩ một lúc rồi anh yêu cầu tài xế cho cô lên xe nói chuyện.
Thời Thanh được mời lên chiếc xe Maybach màu đen, trên gương mặt cô là vẻ mặt biết ơn cùng sự dè dặt hiếm thấy.
"Ông chủ Mộc! Tôi là mẹ của Tiểu Manh. Tôi thay mặt con bé thành thật xin lỗi cậu. Con bé không nên hồ đồ xông lên đánh cậu, lại làm tổn thương cậu như vậy. Xin cậu hãy giơ cao đánh khẽ đứa con gái vô tri của tôi, cậu thương xót cho một bà mẹ như tôi mà tha thứ cho con bé một lần"
Mộc Thừa Châu đang cầm trên tay một cuốn tạp chí tài chính, anh lạnh lùng liếc mắt nhìn cô. Người phụ nữ trung niên đang quỳ trên ghế xe hơi, cô luôn cúi đầu về phía trước, tư thế khiêm tốn.
Mộc Thừa Châu thần sắc lãnh đạm nhìn Thời Thanh đánh giá một lượt, người phụ nữ này ôn nhu, trầm ổn bao nhiêu thì cô con gái ngược lại thô lỗ, liều lĩnh bấy nhiêu.
Từ góc độ của anh ngoài việc nhìn thấy vầng trán tròn trịa và chóp mũi cao xinh xắn của Thời Thanh, anh còn nhìn thấy cặp vú to bự trắng trẻo, chúng đang như ẩn như hiện dưới cổ áo chữ V. Hôm nay Thời Thanh mặc chiếc váy dệt kim màu nâu nhạt, bởi vì tư thế hơi cúi người cho nên vẻ đẹp bộ ngực của cô hiện rõ, bộ ngực của cô được nâng đỡ trong chiếc áo lót ren màu đen, vừa sexy lại quyến rũ.
Mộc Thừa Châu ánh mắt nóng lên, cơ thể đang nằm nghiêng lười biếng vô thức anh ngồi thẳng dậy. Anh ho khan một tiếng rồi rời mắt khỏi bộ ngữ đẩy đà của cô, Mộc Thừa Châu lạnh lùng nói.
"Không ai nói với cô là khi nói chuyện nên nhìn thẳng mặt đối phương sao?"
Thời Thanh lập tức ngẩng đầu, vừa nhìn thấy mặt anh cô đã giật mình.
Sau sáu năm không gặp, chàng trai này đã lột xác từ một thiếu niên khôi ngô tuấn tú hiện tại trở thanh một thanh niên cao to đẹp trai, sự ngây ngô thuần khiết và gương mặt non nớt trẻ con đã phai nhạt, đường nét gương mặt góc cạnh nam tính, đôi mắt sâu thẳm sắc bén lạnh lùng, giống như thanh kiếm sáng bóng sắc lạnh.
Mộc Thừa Châu cũng đang đánh giá cô, người phụ nữ này không còn vẻ thanh tú ngọt ngào như con gái mình, cô cũng không còn trẻ trung năng động, khuôn mặt đã có dấu vết thời gian, cô giống như một bông hoa lê giản dị mà tao nhã, xinh đẹp và trầm tĩnh, nhìn cô không hống hách doạ người. Mộc Thừa Châu nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của cô thay đổi. Anh lạnh nhạt nói.
"Sao vậy? Cô cũng muốn nói là cô quen tôi hả?"
Thời Thanh lấy lại tinh thần.
"Cậu Mộc đúng là giống một người quen cũ của tôi. Khó trách con gái tôi lại nhận nhầm người"
Mộc Thừa Châu nghe cô nhắc tới con gái mình thì vẻ mặt anh đã không vui. Anh hừ lạnh một tiếng.
"Trong xã hội này người giống người không có gì làm lạ. Con gái cô lại năm lần bảy lượt làm phiền tôi. Lần này cô ta còn làm cho tôi bị gãy tay, ảnh hưởng rất lớn đến công việc của tôi"
Thời Thanh lại một lần nữa cúi đầu xin lỗi.
"Cậu Mộc! Thành thật xin lỗi"
Cô nhìn cánh tay trái đang bó bột của anh, trong mắt có chút xót xa tiếc nuối, cô lại cầu xin nói.
"Tiểu Manh không phải người xấu. Con bé chỉ nhận nhầm cậu là một người khác mà thôi. Hành vi của con bé thật là có chút lỗ mãng. Xin cậu hãy giơ cao đánh khẽ mà tha cho con bé lần này..."
Bạn thấy sao?