Đôi mắt của Mộc Thừa Châu dừng lại trên khuôn mặt cô, rồi liếc xuống nhìn bộ ngực căng tròn của cô. Giọng nói của anh lười biếng lại thờ ơ.
"Hoà giải cũng được. Vậy thì đi bồi thường dân sự đi. Quên chi phí y tế đi, chủ yếu là đền bù chuyện chậm trễ công việc của tôi. Tuỳ tiện bồi thường ba mươi triệu hay năm mươi triệu tệ đi. Điều này đúng là đã xem như cô thật lòng xin lỗi. Giảm giá theo lương tâm"
Sắc mặt Thời Thanh cứng đờ, cô đứng hình mất năm giây. Chết tiệt, mở miệng ra là nói bao mươi, năm mươi triệu tệ, làm như ngần ấy tiền nói giống như ba mươi lăm tệ không bằng.
Thời Thanh biết rất rõ với địa vị hiện tại của nam chính thì số tiền này đúng thật không phải là quá nhiều, dù sao vết thương cũng mất hơn một tháng mới lành lại.
Đối với một ông chủ lớn có thể kiếm được mấy chục triệu trong một ngày thì đó là cái giá phải chăng, có khi thương tình mà còn giảm rồi ấy chứ.
Thời Thanh xấu hổ ngẩng đầu lên, ánh mắt ngân ngấn lệ nhìn mà thương hoa tiếc ngọc.
"Cậu Mộc! Chúng tôi chỉ là người bình thường. E rằng số tiền bồi thường lớn như vậy chúng tôi gánh không nổi. Cậu có thể đánh khẽ hơn nữa được không?"
Mộc Thừa Châu hừ lạnh, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn cô. Giọng nói có chút mỉa mai châm chọc
"Nhìn cô không giống như có thể trả được. Con cái mất dạy là lỗi của cha mẹ. Thế đi, cô thay con gái mình chăm sóc cho tôi. Làm trợ lý sinh hoạt cho tôi đến khi nào tôi khỏi hẳn mới tính tiếp"
Anh không thể cử động một tay cho nên phần lớn có nhiều việc hành động bị hạn chế, thật sự anh thấy rất phiền và bất tiện. Thời Thanh kinh ngạc ngẩng đầu.
"Cậu muốn tôi làm bảo mẫu?"
Cái này sai rồi, trong nguyên tác cô đã quỳ xuống cầu xin anh hoà giải, nam chính trực tiếp đồng ý, trong đó không hề viết cô sẽ làm bảo mẫu nha.
Sắc mặt Mộc Thừa Châu trầm xuống.
"Sao thế? Cô không muốn à?"
Thời Thanh vội lắc đầu.
"Tôi đồng ý!"
Sắc mặt Mộc Thừa Châu dịu lại, anh suy nghĩ một lúc lại bổ sung thêm.
"Là trợ lý sinh hoạt hai mươi bốn giờ trên bảy, cần là gọi phải có mặt. Khi tôi đến công ty cô cũng phải đi cùng, cô sẽ giúp tôi xử lý một số công việc. Nếu cô đồng ý thì ký hợp đồng"
Dù sao trong nhà họ Mộc cũng có một đứa con trai lúc nào cũng đang chầu chực chờ anh phạm sai lầm.
Thời Thanh buồn bã muốn từ chối, nhưng cô nghĩ lại đứa con gái tội nghiệp đang ngồi trong trại tạm giam, suy nghĩ đến cô cũng không có số tiền bồi thường lớn như vậy, thôi thì cô đành miễn cưỡng đồng ý.
Cô ngồi ở trên xe gọi điện thoại về cho chồng mình là Ninh Đào, cô giải thích qua loa hoàn cảnh hiện tại của hai mẹ con rồi nói.
"Chồng ơi! Anh đến trường xin nghỉ phép giúp em. Trong bao lâu hả? Có thể sẽ mất đến ba tháng hoặc hơn..."
Thời Thanh nói chuyện qua loa vài câu rồi cô vội vàng tắt máy, cô ngẩng đầu nhìn lên thì thấy ánh mắt Mộc Thừa Châu nhìn cô lạnh lùng sắc bén.
Dưới con mắt đang nhìn cô chằm chằm, thật sự làm cô cảm thấy toàn thân đầy áp lực, chàng trai này sao lớn lên lại mang khí chất tổng tài lạnh lùng sướng gió như vậy chứ.
Sau một hồi nhìn nhiều đã quen, Thời Thanh cũng dần dần miễn nhiễm. Để làm bầu không khí bớt căng thẳng, Thời Thanh mở lời hỏi có phải cô sẽ ở nhà anh trong thời gian sắp tới hay không? Hôm nay anh có đi đến công ty không?
Sau khi cô nhận được câu trả lời khẳng định của anh, cô lại nói mình đến thành phố này quá vội không nghĩ sẽ phải ở lại thành phố S này lâu như vậy. Cho nên căn bản cô không mang theo cái gì cả, cô cần đi mua một ít quần áo cùng đồ cá nhân.
Chiếc Maybach dừng lại ở một khu trung tâm mua sắm, Thời Thanh nhanh chống cầm túi xách rồi xuống xe, cô bước nhanh vào khu trung tâm.
Mộc Thừa Châu ngồi trên xe yên lặng, ánh mắt đen tối nhìn theo bóng lưng của người phụ nữ, cô mặc chiếc váy được cắt may khéo léo tôn lên từng đường cong của vóc dáng cơ thể thon gọn, chiếc váy ôm sát cơ thể lộ ra ba vòng đầy đặn.
Mỗi bước cô đi eo liễu lắc lư làm cho anh nhớ lại cảnh xuân tươi đẹp đập vào mắt khi nãy. Mũi anh hơi ngưa ngứa.
Ngồi đợi trong xe hơn bốn mươi phút, anh cũng thấy bóng dáng Thời Thanh bước ra khỏi trung tâm thương mại, cô nhanh chóng cầm theo vài túi đồ bước lên xe, cô mỉm cười không quên nói lời cảm ơn anh.
Theo anh trở về nhà họ Mộc, cô còn chưa kịp quan sát căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, cô bị bao ánh mắt theo dõi nhìn mình.
Trong khuôn viên sảnh đi đầu chào đón là ông quản gia già cùng một số người giúp việc nhìn cô va ánh mắt kinh ngạc.
Thời Thanh lửng thững bước theo sau Mộc Thừa Châu lên phòng làm việc ở tầng hai, anh soạn một bản hợp đồng rồi bảo cô ký tên lên giấy. Cô vừa ký xong thì Mộc Thừa Châu đã bảo muốn đi tắm.
Hai má cô ửng hồng ngại ngùng xấu hổ, tốc độ làm việc quá nhanh như một tên lửa, cô cũng chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì công việc đầu tiên là phải tắm cho Thừa Châu.
Thời Thanh buộc bản thân phải bình tĩnh lại, cô đi vào phòng thay đồ tìm một bộ đồ ngủ tay ngắn. Bước xuống phòng bếp, cô tìm ngay cuộn màng bọc thực phẩm.
Khi đi vào phòng tắm, Mộc Thừa Châu đang sốt ruột chờ đợi, bình thường anh mặc đồ vest đi làm. Hai ngày nay anh bị thương ở cánh tay Mộc Thừa Châu phải mặc áo thun trắng rộng rãi, nếu mặt anh không lạnh lùng sắc bén thì nhìn anh mặc đồ giản dị như vậy ai nhìn vào cũng ngỡ anh là sinh viên hơn là một ông chủ đang nắm trong tay tập đoàn lớn.
Thời Thanh giả vờ bình tĩnh, cô giúp anh cởi quần áo trước, cả quá trình căng thẳng đến nổi thở mạnh cô cũng không dám, ánh mắt cũng không dám nhìn lung tung. Cô còn dùng mành bọc thực phẩm bọc cánh tay anh đang bị băng bó của anh lại để tránh khi tắm nước vào làm ướt.
Bạn thấy sao?