Chương 15: Chương 15 Mẹ Nữ Chính Trong Truyện Tổng Tài (Cao H)

Bên ngoài trời đang tối dần. Lãnh Dạ Thần cuối cùng cũng hài lòng kết thúc.

Thời Thanh từ trên mặt đất bò dậy, hai chân run rẩy, âm đạo sưng tấy, tay chống đỡ bàn chỉ vào Lãnh Dạ Thần.

"Anh bạn trẻ, cậu không biết kính già yêu trẻ, eo bà già bị cậu làm cho sắp gãy đến nơi rồi"

Miệng thì trách mắng, mắt liếc nhìn đồng hồ. Con gái cô sắp đi làm về, cô không còn thời gian đi tắm, thuận tay lấy khăn giấy lau vội tinh dịch giữa hai chân, vội vàng mặc quần áo rồi lao nhanh vào phòng bếp nấu bữa tối.

Vừa nấu ăn tinh dịch tràn ra ngoài mà làm ướt cả quần lót, khiến cô cảm thấy khó chịu, mặt đỏ hồng vì ngượng.

Lãnh Dạ Thần đi từ phòng ngủ đi ra đã ăn mặc chỉnh tề, gương mặt bình tĩnh như chuyện chưa từng xảy ra, ngoại trừ gương mặt năm tính có hơi ửng hồng, hắn ta bước đi ra có vẻ hài lòng rồi cầm điện thoại gọi điện. Sau đó, hắn đi về phía phòng bếp.

Về Diệp Đại Long gã bị đuổi ra khỏi biệt thự cao cấp, trong lòng cảm thấy không vui, gã cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy người nhà giàu thì đều có nhiều tật xấu.

Gã ta đang định đi gặp mấy người bạn cờ bạc thì trên đường bất ngờ bị đánh một gậy sau đầu, mắt tối sầm ngã xuống đất.

Khi tỉnh dậy, đã ngày hôm sau, gã phát hiện mình đang nằm trên bãi cỏ trong công viên. Gã kiểm tra cơ thể thấy mình không có vết thương nào, tiền cũng không hề bị lấy đi. Hắn nghi ngờ đêm qua chuyện mình bịn đánh chỉ là ảo giác.

Trong công ty Lãnh Dạ Thần nhận điện thoại, người ở phía bên kia thông báo với hắn.

[Diệp Đại Long đã bị thiến bằng hoá chất, lượng thuốc đủ để ông ta sau này không bao giờ cương cứng được nữa]

Lãnh Dạ Thần nhếch môi hài lòng, giải quyết được gã chồng của Thời Thanh hắn yên tâm, tâm trạng cũng vì thế mà trở nên vui vẻ.

Tối nay, hắn sẽ đến gia tộc nhà họ Chu để huỷ hôn ước với Chu Mộc Tuyết, hắn sẽ cưới Diệp Tiểu Sương.

Nửa năm trước, khi hắn bị người khác gài bẫy, gặp tai nạn giao thông mất đi trí nhớ, chính Diệp Tiểu Sương đã cứu hắn. Cô gái chăm sóc hắn tận tình, cũng vì thế mà hắn đã yêu cô.

Vì sự tồn tại của hôn ước với Chu Mộc Tuyết mà Diệp Tiểu Sương cả hai nảy sinh mâu thuẫn dẫn đến hiểu lầm, hiện tại hắn chỉ muốn giải quyết ngọn nguồn mâu thuẫn để cho cô gái đơn thuần tương lai hạnh phúc.

Về phần Thời Thanh, bọn họ tuyệt đối không có khả năng đến bên nhau. Hắn thích làm tình với cô không có nghĩa là sẽ yêu cô.

Đàn ông phân biệt tình yêu và tình dục rất rõ ràng, hắn yêu Diệp Tiểu Sương và thích làm tình với Thời Thanh.

Lãnh Dạ Thần là người không nói nhưng sẽ hành động, chuyện gì hắn đã quyết thì sẽ dứt khoát xử lý vấn đề một cách mạnh mẽ rõ ràng.

Hắn đến nhà họ Chu để huỷ hôn ước, ban đầu ba mẹ Chu không đồng ý. Lãnh Dạ Thần từng bước ép sát bắt ba mẹ Chu chấp nhận huỷ hôn, hắn chấp nhận bồi thường và đưa ra nhiều lợi ích nếu huỷ hôn.

Cuộc hôn nhân mang tính thương mại thì gia đình hai bên cũng vì lợi ích của nhau mà tính toán, chỉ cần Lãnh Dạ Thần cho họ nhiều thứ họ muốn thì chuyện huỷ hôn trở nên đơn giản.

Ngày hôm sau, cánh truyền thông đưa tinh tập đoàn Lãnh thị và Chu thị chính thức huỷ hôn ước.

Tại gia đình Chu gia, Chu Mộc Tuyết khóc lóc tỉ tê, cắt cổ tay tự sát nhưng may mắn được cứu kịp thời.

Lãnh Dạ Thần nghe những chuyện này cũng không có phản gì, thậm chí hắn càng thấy quyết định huỷ hôn hoàn toàn đúng. Lấy cái chết để đe doạ hắn không bao giờ chấp nhận thủ đoạn này.

Lãnh Dạ Thần sắp kết hôn với Diệp Tiểu Sương, hắn đưa cho Thời Sương tấm thẻ ngân hàng bảo là tiền sính lễ. Thật ra hắn muốn bù đắp cho mối quan hệ của hai người, hắn không thể cho Thời Thanh một thân phận nên chỉ có thể chu cấp tiền.

"Ông chủ Lãnh, vậy cậu hãy đối xử tốt với Tiểu Sương nhà tôi!"

Thời Thanh nhận được thẻ ngân hàng cô không biết trong đó có bao nhiêu tiền, nhưng cô biết trong đó có rất nhiều tiền, một tổng tài không thể keo kiệt bủn xỉn. Cô hôn thẻ ngân hàng, mắt sáng ngời.

Lãnh Dạ Thần thở phào nhẹ nhõm khi thấy ánh mắt tham tiền của cô, nhưng hắn lại không nhịn được cảm thấy khó chịu, cưới con gái cô mà không thấy cô ghen, người phụ nữ vô tâm vô phế chỉ biết ham tiền.

Lãnh Dạ Thần gương mặt trở nên lạnh lùng, tâm trạng cáu kỉnh không vui.

Thời Thanh nắm tay Diệp Tiểu Sương đặt vào lòng bàn tay Lãnh Dạ Thần.

"Hai đứa sớm sinh đưa nhỏ mập mạp, mẹ chờ không kịp làm bà ngoại rồi!"

"Mẹ"

Diệp Tiểu Sương đỏ mặt.

Thời Thanh cười vui vẻ sung sướng cô đang nghĩ tới việc mình nên tiêu tiền như thế nào. Cô nghĩ đầu tiên nên mua lại căn hộ, sau đó sửa sang lại quán ăn, cô nhìn Lãnh Dạ Thần.

"Tiểu Thần! Sau này con nên gọi dì là mẹ rồi!"

Lãnh Dạ Thần nhìn thấy trong mắt cô vừa đùa giỡn vừa vui mừng, cô thích nhìn hắn xấu hổ? Hắn lạnh lùng nhìn cô, xoay người lôi Diệp Tiểu Sương rời đi.

"Thái độ gì thế này!"

Thời Thanh khịt mũi nhưng cũng không tức giận. Cô đến cây ATM gần nhất kiểm tra tài khoản trong ngân hàng, dãy số không kéo dài làm tay cô run run. Sau khi rút thẻ, cô nhảy cẩn hét lên lên vì sung sướng. Mười triệu tệ.

Lãnh Dạ Thần thật hào phóng, có tiền thì 'mua, mua, mua' tha hồ đi mua sắm.

Nghĩ là làm Thời Thanh mua một căn nhà cũ, cô trang hoàng lại theo ý mình. Sau khi nhà khang trang đẹp đẽ thì cô dọn vào ở ngay, bỏ ra một lần sáu triệu cô thuê một cửa tiệm ở vị trí đắc địa, cô sẽ mở lại quán mì của mình.

Sau khi tiêu một số tiền lớn, cô tiếp tục quẹt thẻ một cách điên cuồng, ngày xưa nghèo thì keo kiệt mới ăn mặc cần kiệm, bây giờ có tiền rồi không mua sắm quần áo trang sức xa xỉ thì để tiền nhiều làm gì, cô không phải người thích chịu ngược.

Lãnh Dạ Thần mặc dù bận tổ chức lễ cưới với Diệp Tiểu Sương không thể quan tâm đến Thời Thanh. Nhưng điện thoại luôn thông báo số dư của thẻ ngân hàng, có vẻ như cô đang rất vui vẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...