Chương 150: Chương 150

Xong xuôi hết mọi chuyện cũng đã hơn một tiếng rưỡi. Nếu còn tiếp tục cô còn thực sự sợ mình biến thành dã thú, cô sợ đến lúc đó không kìm chế nỗi mà nhào lên ăn tươi nuốt sống chàng thiếu niên có con chim to này quá.

May mắn thay cuối cùng anh chàng khoai to này cũng thả cho cô đi, cô được quản gia sắp xếp cho mình một phòng ngủ cạnh Mộc Thừa Châu, để cho cô có thể chăm sóc cho anh bất cứ khi nào anh cần.

Mộc Thừa Châu cảm thấy thoải mái khi được người phụ nữ phục vụ tận chim, tâm tình cũng trở nên vui vẻ khoan khoái.

Sau khi đi đến giường ngủ, anh liền cầm điện thoại gọi điện thoại cho cục trưởng cục cảnh sát, anh yêu cầu họ thả Ninh Tiểu Manh ra, anh cũng rút lại đơn truy tố.

Làm xong mọi việc anh mới yên tâm nhắm mắt đi ngủ với tâm trạng vui vẻ.

Ngày hôm sau, Mộc Thừa Châu dậy sớm như thường lệ, anh cũng đi qua phòng bên cạnh đánh thức người phụ nữ đang say giấc nồng.

Thời Thanh mắt nhắm mắt mở, mặt vẫn đang còn say giấc chưa kịp tỉnh ngủ, cô cũng đành cam chịu đứng dậy lửng thững đi vào nhà tắm, cô nhanh chóng tắm rửa thật nhanh rồi chạy qua phòng anh giúp anh thay đồ ngủ.

Kết quả sau khi cởi sạch đồ ngủ trên người anh xuống thì anh lại chào cờ vào buổi sáng, Mộc Thừa Châu nhìn cô anh khẽ mỉm cười.

"Làm phiền! Giúp tôi bắn ra đi"

Thời Thanh đỏ mặt nhìn anh, cô nghiến răng nghiến lợi gằn giọng nói.

"Cậu Mộc! Cậu còn một tay cơ mà. Chính mình tự làm đi"

Nụ cười trên gương mặt Mộc Thừa Châu vẫn chưa tắt, giọng điệu lạnh nhạt.

"Vậy tôi còn cần cô để làm gì?"

"Nếu cậu bảo tôi làm việc này sớm hơn, tôi sẽ..."

Thời Thanh vẻ mặt chán nản, mỗi ngày cô phải hầu hạ cơm ăn áo mặc cho anh chưa xong, hằng ngày còn phải đối mặt với con chim ưng của anh, đây gọi là gì?

Cô cũng là một người phụ nữ bình thường, nếu ngày nào cô cũng phải đối mặt với con chim ưng kiểu này chắc cô kìm chế không được mà nổi lửa tình, không khéo cứ cái đà này sẽ có một ngày cô ăn tươi nuốt sống chàng thanh niên đẹp trai tuấn tua này quá.

"Sẽ gì?"

Mộc Thừa Châu nheo mắt nhìn theo sắc mặt của Thời Thanh đang chán nản. Giọng điệu cà lơ phất phơ.

"Nếu cô không muốn thì tôi cũng không ép. Chuyện cũng không vấn đề gì chẳng qua là nên đưa con gái cưng của cô trở lại phòng tạm giam một lần nữa mà thôi. Để cô ta được tiếp thu giáo dục miễn phí!"

Nói là không ép người, đậu xanh rau má những lời này là không ép người dữ chưa? Lời nói như thế này không phải là đang đe doạ người ta à? Vậy mà bảo không thích ép buộc.

Cậu ta đúng thật là một tổng tài bá đạo lạnh lùng. Thời Thanh trở mặt nhanh như lật bánh tráng, cô gượng cười nói.

"Cậu Mộc! Tôi sẽ làm..."

Thái độ gượng ép của cô lại làm cho anh không vui, anh nắm lấy cằm cô trên mặt lộ ra vẻ lạnh lùng hung ác nham hiểm.

"Tôi không thích nhìn người khác vẻ mặt như đưa đám. Một người thanh niên bị cô sờ mó lung tung, người chịu thiệt là tôi mới đúng! Cô còn dám ghét bỏ tôi nữa à?"

Thời Thanh cười khổ.

"Cậu Mộc! Tôi không có ý khinh thường cậu"

Mộc Thừa Châu sắc mặt vẫn lạnh lùng sương gió mà âm hiểm nhìn cô như muốn nuốt sống cô vào bụng, nếu cô đã nói không ghét bỏ thì tại sao lại còn xụ mặt cho anh thấy để làm gì?

Thời Thanh đành phải giải thích.

"Cậu Mộc! Tôi là một người phụ nữ bình thường. Cứ ngày nào tôi cũng sờ con chim ưng của cậu như vậy, tôi sợ bản thân sẽ không giữ mình được... lỡ như tôi lại không thể kìm chế mà xúc phạm đến cậu thì biết phải làm sao? Tôi không muốn bị cậu đưa vào tù"

Mộc Thừa Châu sửng sốt trong giây lát, khi anh hiểu được những lời cô nói có hàm ý gì, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng của anh trở nên đỏ bừng. Anh nhìn sắc mặt không được tự nhiên của Thời Thanh rồi khẽ nhếch môi.

"Không sao! Tôi tin là cô có thể nhịn xuống được. Cho dù cô không nhịn được mà làm gì đó thì tôi cũng sẽ không trách cô"

Lời nói của anh truyền đến lỗ tai cô, Thời Thanh kinh ngạc đứng hình mất năm giây, cô đang tự hỏi điều anh vừa nói ý nghĩa là gì?

Anh tin cô? Nhưng cô lại không tin vào bản thân mình.

Sau khi nhận được sự bảo đảm của anh, cô cuối cùng không chút cố kỵ nào nữa. Cô quỳ xuống giường, cúi đầu cầm lấy dương vật đang cương cứng của Mộc Thời Châu, cô dùng tay vuốt ve.

Con chim ưng của anh buổi sáng đúng là rất sung sức, con chim ưng này vừa cứng vừa nóng, trái tim cô đập loạn xạ.

Cô buộc mình phải bình tĩnh để thủ dâm giúp anh, tiếng thở dốc của anh truyền đến bên tai của Thời Thanh làm cho cô thấy áp lực, hơi thở của cô có chút lộn xộn.

Hai người ở quá gần, cô cúi đầu xuống cô cảm thấy một ánh mắt nóng rực trên đầu mình, cô cố gắng giữ vẻ thanh thản bình tĩnh, cô kiên nhẫn dùng tay vuốt ve.

Hơi thở của anh ngày càng dồn dập hơn, hơi thở nóng rực thỉnh thoảng phả lên trán cô. Cả người Thời Thanh khô nóng càng không dám ngẩng đầu.

Mộc Thừa Châu chăm chú nhìn cô, giống như một con linh cẩu đang nhìn chằm chằm vào con mồi, nhìn cái cổ trắng nõn mềm mại của cô. Miệng anh khô khốc nhìn cái cổ trắng nõn đó chỉ muốn cắn trên đó một miếng, trong lòng anh nóng nảy khát khô.

Tại sao lại thế?

Tại sao anh lại có ham muốn mãnh liệt với một người phụ nữ xa lạ như vậy?

Có phải vì giấc mơ đó hay không?

Trong sáu năm qua, anh thường mơ thấy cùng một người phụ nữ. Khuôn mặt người phụ nữ trong giấc mơ mờ ảo, dáng người của cô ấy rất hấp dẫn và gợi cảm.

Trong giấc mơ, cô luôn khoả thân thích ngồi trên người anh, cô có dáng đi yêu kiều uyển chuyển, lại có cặp vú to bự lúc nào cũng đung đưa trước mặt anh, không những vậy cô còn tự nguyện bẻ âm môi ra hai bên để lộ cái lỗ hang động đang đóng mở chảy ra thật nhiều nước. Thật dâm mỹ.

Người phụ nữ ấy còn khóc lóc cầu xin anh hãy chiếm hữu mình, cô từng chút từng chút một dụ dỗ anh sa ngã.

Khi cô đã thành công dụ dỗ anh, anh từng chút một được trải nghiệm một cảm giác sung sướng trong khoái lạc, anh thèm khát cô, mạnh mẽ chiếm hữu cô. Anh chỉ muốn phá nát cái hang động ultr tối mà lầu lội nước kia. Cô nằm dưới thân anh mà rên rỉ dâm đãng lại gợi tinh.

Anh thì hết lần này đến đợt khác xâm chiếm mãnh đất màu mỡ phì nhiêu ấy, hai người bọn họ không biết làm tình biết bao nhiêu lần.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...