Chương 151: Chương 151

Nhiều năm như vậy, anh ở nhà hoi Mộc không hề có một niềm vui, anh vẫn luôn hy vọng sẽ mơ thấy cô, chỉ khi trong giấc mơ cô mới là người hoá giải đi hết những cảm xúc đen tối trong lòng anh.

Người phụ nữ xuất hiện trong giấc mơ chính là nữ thần *Muse của anh.

Muse nữ thần nàng thơ một trong số chín nữ thần trong Hy Lạp cổ đại. Bà được xem là nguồn cảm hứng cho nghệ thuật khoa học.

Thân thể của Thời Thanh gần giống với người phụ nữ trong giấc mơ của anh, thân hình cô tuyệt đẹp như một nữ thần. Cho nên khi anh đến gần cô thì anh có những phản ứng mà trước giờ anh chưa từng xảy ra với ai. Nhìn thấy cô rồi nhìn cơ thể cô thì anh dễ dàng bị kích thích.

"Cậu Mộc! Tay tôi mỏi quá..."

Thời Thanh càng vuốt con chim ưng càng cứng, hai bàn tay đua nhau thay đổi, nhưng làm lâu thì cả hai cánh tay đều tê mỏi, người đàn ông này hình như còn chưa muốn xuất tinh, cô ngao ngán lẩm bẩm ngẩng đầu thì bị ánh mắt của Mộc Thừa Châu làm cho hoảng sợ.

Ánh nhìn của Mộc Thừa Châu như muốn ăn thịt cô.

Đậu xanh rau má, doạ cô sợ muốn chết! Cô hoảng hốt vuốt ngực.

"Cậu Mộc! Cậu thật doạ người"

"Chúng ta cùng nhau"

Mộc Thừa Châu thu hồi đôi mắt đang gặm nhấm khuôn mặt của cô. Anh choàng qua người cô, tay phải duỗi ra nắm lấy tay cô, cô sợ đến mức bàn tay đang bị nắm khựng lại.

Mộc Thừa Châu nào đâu dễ buông tha cho cô, anh giữ chặt bàn tay, cô muốn rút nhưng không được, hai bàn tay cầm lấy con chim ưng to lớn vuốt ve lên xuống.

Cô như đang ngồi trong lòng anh, hơi thở dồn dập của anh phả bên tai cô, hai bàn tay đang chồng lên nhau toả ra nhiệt độ nóng bừng, tay chân cô mềm nhũn vô lực, cô cắn chặt răng không dám ngẩng đầu.

Anh nhìn một bên sườn mặt của cô, thấy mặt cô đỏ ửng đến mang tai thì lại anh lại áp sát mặt mình bên lỗ tai cô mà phà hơi thở gấp.

Thời Thanh càng cúi đầu thấp hơn, cô âm thầm nguyền rủa Thừa Châu cố ý trêu chọc mình. Cô phối hợp với anh cùng nhau vỗ về chơi đùa va con chim lớn.

Mộc Thừa Châu cầm tay cô sóc lọ dương vật của anh, ánh mắt anh như con chim ưng quét qua lông mày, anh quét xuống đôi môi đỏ mọng rồi ánh mắt ấy di chuyển xuống nhìn đến cổ thon gọn và bầu ngực to lớn trắng nõn.

Anh cảm thấy khi ở bên cạnh cô thì tâm sinh lý của anh bị kích thích rất mãnh liệt, hai người sóc lọ mấy cái thì cuối cũng anh kìm chế không được nữa mà xuất tinh. Bàn tay của cô và anh đều bị dính tinh dịch trắng đục ngai ngái.

"Cuối cùng cũng xuất ra"

Cô thở phào nhẹ nhõm vui vẻ ngẩng đầu lên nhìn anh, mắt chạm mắt, ánh mắt nóng rực nhìn cô chăm chăm làm cho Thời Thanh hoảng hốt vội vàng cúi đầu, tim cô đập loạn xạ không hiểu chuyện gì đang xảy ra thế này? Nhân vật nam chính khi còn nhỏ ánh mắt ngây ngô trong sáng chứ không đáng sợ như hiện tại.

Mới bị anh liếc nhìn một cái cơ thể cô đã nóng bừng, Mộc Thừa Châu nâng cằm cô lên để hai mắt chạm nhau, anh nhìn thật kỹ thu lại hết những biểu cảm trong đôi mắt ánh lên.

"Cô sợ tôi?"

"Không! Không!"

Thời Thanh lắc đầu kịch liệt.

"Vậy tại sao cô không dám nhìn tôi"

Mộc Thừa Châu trầm giọng ra lệnh cho cô.

"Nhìn tôi!"

Thời Thanh rùng mình chửi thầm trong bụng, mẹ kiếp thằng nhóc này càng lớn càng đáng sợ.

Trước đây khi cô xuyên không đến từng cốt truyện, cô từng gặp rất nhiều tổng tài bá đạo nhưng không một ai trong số bọn họ có thể hù doạ được cô.

Tên nhóc này là cô nhìn anh lớn lên từng ngày, vậy mà anh có thể doạ cho cô sợ.

Giọng điệu anh sắc lạnh làm lông tơ của cô dựng đứng, cả người cô cứng đờ quay đầu, đối diện với ánh mắt của anh dưới ánh nắng ban mai, khuôn mặt anh trong trẻo như miếng ngọc mỏng trong suốt.

Đôi mắt đen như vực sâu không đáy, cô như bị nhấn chìm vào trong mắt của anh. Cô chột dạ, trong vô thức muốn quay mặt sang chỗ khác.

Mộc Thừa Châu siết chặt cằm cô, anh ngăn cản sự trốn tránh của cô.

"Đừng sợ tôi!"

Cả người cô cứng đờ, cô đơ cái mặt cô ra rồi vô thức gật đầu. Thời Thanh nhanh chóng mặc quần áo cho anh.

Chuyện đánh răng rửa mặt thì anh có thể tự làm, cô chỉ cần đợi ở bên ngoài. Ngay sau đó, hai người sánh đôi cùng nhau đi xuống lầu, cả hai ăn sáng rồi lên xe đi đến công ty.

Xe đang chạy được nửa đoạn đường thì Thời Thanh nhận được điện thoại của con gái. Tiếng khóc của Ninh Tiểu Manh truyền đến.

"Mẹ! Bây giờ mẹ đang ở đâu?"

Đêm qua, Ninh Tiểu Manh nhận được điện thoại của cha mình, cô biết được mình được thả ra là nhờ có mẹ chạy đến cầu xin Mộc Thừa Châu, anh ta tệ như thế cô cũng không biết mẹ của cô sẽ bị anh ta làm gì nữa, cô thật sự lo lắng cho mẹ của mình.

Thời Thanh chần chừ, cô liếc sang nhìn Mộc Thừa Châu, thấy anh thờ ơ lãnh đạm không nói gì, cô mới dám nói Ninh Tiểu Manh đứng đợi cô ở dưới toà nhà Mộc thị.

"Cậu Mộc..."

Thời Thanh nghĩ đến con gái mình mới bị sa thải, cô xấu hổ, mặt dày cầu xin anh.

"Cậu có thể cho con bé quay về công ty làm việc lại được không? Tôi sẽ nhắc nhở con gái mình để nó không gây phiền phức cho cậu nữa"

Thời Thanh thầm nghĩ nam nữ chính trong cốt truyện này cũng thật đáng thương.

Từ bé cả hai người là bạn thuở tấm bé, khi lớn hơn một chút thì cả hai người là người yêu của nhau.

Nhưng sau thời gian xa cách, bọn họ gặp lại nhau thì cứ như oan gia trái chủ. Ninh Tiểu Manh thì ngây thơ, dễ thương, với tính tình nóng nảy của con bé thì trên đường đời lại chịu nhiều tổn thương.

Đôi chân thon dài đang bắt chéo, Mộc Thừa Chậu đặt quyển sách trên đầu gối, anh đang lười biếng lật xem. Khi nghe thấy lời cầu xin của cô, anh thậm chí còn không ngẩng đầu lên mà chỉ ừ nhẹ đáp lại.

Thời Thanh vui mừng rối rít cám ơn anh. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...