Chẳng mấy chốc bọn họ đã đến toà nhà Mộc thị, cả hai cùng nhau xuống xe.
Thời Thanh nhìn thấy Ninh Tiểu Manh đang đứng đợi dưới gốc cây, cô bé thấy mẹ mình thì ngay lập tức vừa khóc vừa chạy như bay đến bên cạnh mẹ mình.
Thời Thanh đành phải nói cho con gái biết là cô đang làm trợ lý sinh hoạt cho Mộc Thừa Châu. Cô nhắc nhở con gái mình sau này phải biết kiềm chế tính nóng nảy bộp chộp.
Khi Ninh Tiểu Manh nghe mẹ mình nói đang làm bảo mẫu cho Mộc Thừa Châu. Cô liền tức giận nghĩ rằng Mộc Thừa Châu đang muốn trả thù mình bằng cách bắt mẹ cô làm bảo mẫu để hạ nhục, cô không cần suy nghĩ là đã lao về phía Mộc Thừa Châu túm lấy cổ áo của anh quát.
"Tôi đã đắc tội anh. Anh muốn gì thì cứ nhằm vào tôi này! Tại sao anh lại bắt nạt mẹ tôi? Tại sao anh lại là một người xấu xa như vậy?"
Thời Thanh vừa mới dạy dỗ con gái xong thì bao nhiêu lời dạy của cô con bé đều vứt ra sau đầu, Thời Thanh hết ý kiến với Ninh Tiểu Manh, cô thấy quá xấu hổ mà che mặt lại, cô vừa mới xin Mộc Thừa Châu nha.
Sắc mặt Mộc Thừa Châu tối sầm, cô thấy sắc mặt anh đanh lại thì lại sợ con gái mình gây ra hoạ gì nữa cho nên cô vội vàng ôm con gái lại.
"Tiểu Manh! Con được thả ra là phải biết hối lỗi. Những chuyện trước kia hãy quên hết đi, mẹ đã xin cậu Mộc cho con quay lại công ty để làm việc rồi. Cậu Mộc cũng đã đồng ý cho con trở về công ty đi làm"
Ninh Tiểu Manh giận dữ nói.
"Mẹ! Ai muốn trở về công ty anh ta chứ!"
Cô cực kỳ chán ghét Mộc Thừa Châu, cô cảm thấy Mộc Thừa Châu bây giờ đã thay đổi không còn người thiếu niên từng chơi chung với nhau, anh hiện tại chỉ là kẻ xấu.
Nhất là anh lại càng lớn càng đẹp trai nam tính hơn xưa, cô suy đi nghĩ lại cảm thấy không thể chịu được khi mẹ mình lại bị anh hạ nhục như vậy, cô không muốn mẹ mình phải làm việc cho anh.
Ninh Tiểu Manh lôi kéo mẹ mình rời đi, Mộc Thừa Châu ánh mắt nham hiểm lạnh lùng nói.
"Hai ngày trong trại giam quá ngắn phải không? Tôi nghĩ cô thật sự muốn đi tù!"
Ninh Tiểu Manh cả người cứng đờ, cô lao tới đá vào chân Mộc Thừa Châu.
"Anh giàu có quyền thế mà lại ức hiếp người khác như vậy. Bắt tôi đi! Tôi thà vào tù còn hơn trơ mắt nhìn anh bắt nạt mẹ mình"
Ninh Tiểu Manh tức giận đến nổi cô muốn nhào tới đánh cánh tay bị gãy của anh.
Thời Thanh mắt thấy sắp có chuyện chẳng lành sẽ xảy ra, cô vội ôm chặt Ninh Tiểu Manh đang lên cơn bốc đồng của mình.
"Tiểu Manh! Bình tĩnh lại đi. Nếu con thật sự vào tù thì tương lai của con xong đời. Mẹ chỉ làm bảo mẫu một thời gian ngắn. Không có vấn đề gì đâu"
Ninh Tiểu Manh hai mắt đỏ hoe, cô ôm mẹ mình rồi oà khóc.
"Mẹ..."
Ninh Tiểu Manh cố gắng kìm nén cơn giận, nhìn mẹ mình mà cô không đành lòng để mẹ chịu cực khổ, cô quay sang Mộc Thừa Châu cầu xin. Cô cố gắng giữ giọng điệu hòa nhã
"Là tôi làm tổn thương anh. Tôi mới phải là người đi chăm sóc anh. Anh Mộc! Xin anh hãy để mẹ tôi đi. Tôi cam nguyện làm trâu làm ngựa mặc cho anh sai khiến"
Mộc Thừa Châu đến một cái liếc mắt cũng làm biếng nhìn đến Ninh Tiểu Manh, giọng nói lạnh nhạt lên tiếng
"Tôi không muốn mỗi ngày phải ở cùng một người phụ nữ tính khí bốc đồng, đầu óc thiếu suy nghĩ như cô"
Anh thật sự không muốn ngày ngày bị cô làm ồn quấy rầy thời gian riêng tư của mình, với tính khí nóng nảy bộp chộp của Ninh Tiểu Manh, anh sợ tuổi thọ của mình sụt giảm, anh còn muốn sống thêm vài năm nữa.
"Họ Mộc! Đừng khinh người quá đáng"
Ninh Tiểu Manh xông tới muốn đánh người thêm một lần nữa. Thời Thanh nhanh tay lẹ mắt chụp cô lại không cho cô có cơ hội làm càng.
"Tiểu tổ tông"
Thời Thanh vừa đứng giỗ dành rồi răng dạy, giải thích với Ninh Tiểu Manh một hồi thì con gái cô cuối cùng cũng xuôi xuôi, Ninh Tiểu Manh phải chấp nhận sự thật là mẹ cô phải làm người giúp việc thay cho cô.
Chỉ vì tính khí bốc đồng mà bây giờ cái giá phải trả quá cao, tất cả đều là lỗi của cô, cô đã chọc phải người không nên chọc.
Ninh Tiểu Manh nhìn hoàn cảnh trước mắt mà trong lòng hối hận không thôi, nhìn sang Mộc Thừa Châu hận ý trong cô càng ngày càng nhiều. Cô ghét anh đến cùng cực.
Sau khi cô thuyết phục được con gái của mình rời đi, cô đi đến bên cạnh Mộc Thừa Châu với thái độ thành khẩn áy náy, cô đến gần anh muốn nói lời xin lỗi.
"Cô ta thật sự là con gái của cô?"
Mộc Thừa Châu không tức giận với Thời Thanh, nhưng anh lại không có thiện cảm với Ninh Tiểu Manh.
"Tôi là giáo viên. Cho nên công việc đó rèn luyện cho tôi tính kiên nhẫn"
Thời Thanh giải thích xong thì cũng cười cười cho có lệ.
"Tôi quá cưng chiều con bé cho nên nó mới như vậy. Nhưng con bé không phải là đứa trẻ hư hỏng, nó đứa bé ngoan. Chẳng qua con bé chỉ muốn bảo vệ tôi thôi chứ không có ý gì khác"
Mộc Thừa Châu cũng không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Thời Thanh đi cùng anh lên công ty, công việc của cô là pha trà rót nước, sắp xếp lại tài liệu. Nếu không còn việc gì làm thì cô sẽ nghỉ ngơi xơi nước trong phòng làm việc của anh.
Nói thật thì công việc hiện tại còn sướng hơn là đi làm giáo viên mầm non. Mỗi ngày đối mặt với mấy đứa nhỏ nghịch ngợm ở trường, còn phải đối mặt với phụ huynh, công việc chưa xong thì bị cấp trên đưa thêm công việc xuống. So ra đi làm cho Mộc Thừa Châu còn sướng hơn lượm được vàng.
Buổi trưa, thời gian nghỉ trưa đã đến, Thời Thanh đi đến nhà ăn cho cấp lãnh đạo lấy cơm về văn phòng cho Mộc Thừa Châu.
Đồ ăn của sếp đương nhiên là một đẳng cấp khác, cô cũng theo đó mà ăn ké với anh, cô bày lên bàn toàn những món ăn hải sản đắt tiền.
Thời Thanh thấy việc làm bảo mẫu cho anh không có việc gì nặng nhọc mà còn ngược lại sướng vô cùng, nếu cô được trả lương thì còn hạnh phúc nào hơn nữa.
Để xoa dịu con gái, cô cũng muốn cho con gái mình thấy được công việc hiện tại của cô là vui vẻ, không có gì áp lực thì cô chụp hình lại đĩa thức ăn của mình, rồi cô gửi cho con gái xem để làm bằng chứng.
Bạn thấy sao?