Chương 153: Chương 153

Ninh Tiểu Manh đang ăn một tô mì với giá mười tệ, cô còn đang suy nghĩ buổi chiều mình nên đi việc làm ở đâu.

Đang bận suy nghĩ thì bất thình lình nghe tiếng điện thoại kêu 'tin tin', cô mở ra xem hình ảnh mẹ mình gửi qua nào là tôm hùm hấp, hàu pháp đút lò, sò điệp chưng bơ tỏi, bánh ngọt tinh xảo hảo hạng, còn có nước ép tươi ngon.

Đôi mắt Ninh Tiểu Manh đỏ hoe vì ghen tị, cô gửi một icon đáng thương cho mẹ mình, cô còn chụp bát mì mình đang ăn gửi qua.

"Mẹ! Con cũng muốn ăn"

Thời Thanh đọc tin nhắn mà thấy trong lòng xót thương con gái. Cô liếc nhìn Mộc Thừa Châu đang yên lặng ăn trưa, cô ngập ngừng hỏi.

"Cậu Mộc! Tôi có thể xin thêm một phần gói mang về được không?"

Mộc Thừa Châu liếc nhìn cô cũng không trả lời, anh ngược lại tay chỉ vào con tôm hùm nói.

"Tôi muốn ăn cái đó"

Nhùn theo hướng tay anh chỉ gương mặt cô xụ xuống không vui, cô thầm oán trách anh trong lòng, tại sao anh muốn ăn tôm hùm mà không nói cho cô biết trước để cô lấy thêm, bây giờ anh lại muốn ăn phần của cô, mà cô lấy lại là con lớn nhất đó.

Trong lòng thầm mắng anh vậy thôi chứ một khi anh đã muốn thì cô cũng lột vỏ tôm rồi để vào chén sạch đưa qua cho anh ăn.

Mộc Thừa Châu nhận lấy anh im lặng ăn từng miếng từ tốn, anh cảm nhận được hôm nay thịt tôm hùm đặc biệt tươi ngon.

Thời Thanh nhìn anh ăn mà miệng không ngừng nuốt nước bọt, cô tiếc nuối nhìn anh ăn từng miếng mà trong lòng thầm ai oán.

Mộc Thừa Châu thấy sắc mặt cô đầy oán giận không thể phát tiết, anh cong môi cười mỉm, anh gấp một miếng thịt tôm to lớn chấm vào nước sốt rồi gấp đưa lên môi Thời Thanh.

Cô sửng sốt mất vài giây, Mộc Thừa Châu cau mày hỏi.

"Không muốn ăn?"

Thời Thanh vội vàng mở miệng ăn miếng thịt tôm anh đưa, cô nhai nuốt cảm nhận lấy hương vị tươi ngon giòn ngọt của món ăn, vừa nhai vừa hài lòng nuốt xuống bụng. Gương mặt cô vui vẻ trở lại.

Mộc Thừa Châu nhìn biểu cảm cô thay đổi liên tục anh cũng không nói gì chỉ khẽ mỉm cười, Thời Thanh ngại ngùng xấu hổ cũng lãng tránh ánh mắt của anh.

Cô giả vờ cầm lấy ly nước trái cây lên uống để tránh né ánh mắt quyến rũ của anh khi nhìn mình.

Cô cố gắng che dấu sự hoảng loạn trong lòng, nhưng ánh mắt nóng rực của chàng trai vẫn luôn nhìn cô chằm chằm không hề có ý che dấu.

Mộc Thừa Châu nhích lại gần nâng cằm cô lên, anh lại gắp mấy miếng thịt tôm đút cho cô ăn. Cô như đang đứng trên đống than mà ngồi trên đống lửa.

Thời Thanh hét thầm trong bụng, chuyện quái đảng gì đang xảy ra với cô vậy? Có phải anh đã cầm nhầm kịch bản rồi không?

Nhìn vành tai cô đỏ bừng, tâm tình Mộc Thừa Châu cũng vui vẻ, anh buông đũa xuống lạnh nhạt nói.

"Cô có thể đi lấy"

Thời Thanh vui mừng khôn xiết, cô ăn nhanh hết phần của mình rồi nhanh chóng thu dọn. Cô nhanh chống đi đến nhà ăn càng quét một lượt rồi bảo con gái chờ ở dưới toà nhà đợi mình.

Ninh Tiểu Manh thấy mẹ mình vui vẻ chạy ra đưa thức ăn ngon vào tay cô thì cuối cùng cô cũng tin mẹ mình không hề chịu ấm ức khi làm việc dưới trướng Mộc Thừa Châu, Ninh Tiểu Manh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Khi Thời Thanh trở lại văn phòng, nhìn đồng hồ cô thấy thời gian vẫn còn sớm, còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Căng da bụng thì trùng da mắt, Thời Thanh bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, hai mắt díp lại, cô nhanh chóng nằm lên ghế sô pha, tranh thủ thời gian còn nhiều mà ngủ một giấc. Vừa nằm xuống ghế cô thấy hoạt động khó chịu, cô liền cởi phăng áo khoác sang một bên rồi chìm vào giấc ngủ.

Lúc Mộc Thừa Châu đi vệ sinh trở về, anh nhìn thấy Thời Thanh đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sô pha. Hôm nay cô mặc bộ vest công sở màu xám, bộ ngực to lớn gần như muốn bung ra khỏi chiếc áo sơ mi trắng chật chội. Những cúc áo căng tức nức nở chỉ cần một hoạt động nhẹ cũng có thể bung ra ngay lập tức.

Đôi mắt anh nhìn vào bộ ngực đẩy đà mà mặt tối sầm lại, anh bước đến cúi người bế cô lên bằng một tay, rồi thong thả bế cô vào phòng nghỉ, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường.

Thời Thanh ngủ không sâu, khi anh đặt cô xuống giường thì cô cũng từ từ tỉnh lại, cô mở mắt ra nhìn thấy anh vừa đặt cô xuống giường, gương mặt của anh đang phóng đại trước mặt mình, bốn mắt nhìn nhau trân trối.

Mộc Thừa Châu thấy cô vừa tỉnh, khuôn mặt còn say ngủ của cô quá đỗi gợi tình, anh không thể nào rời mắt khỏi cô, ánh mắt anh nhìn cô nóng rực, có sự thèm khát, chỉ cần một mồi lửa là có thể bén nhanh.

Thời Thanh căng thẳng đến miệng cô khô khốc, cô thầm mắng bản thân tỉnh dậy sớm làm gì, ngủ say có phải hơn không. Bây giờ đối mặt với anh trong hoàn cảnh này cô không biết bước tiếp theo mình nên làm gì.

Cô nhịn không được liếm môi, đôi mắt của Mộc Thừa Châu ngày càng tối hơn, cô bị anh nhìn mà cả người khô nóng. Cô đành mở lời phá tan bầu không khí ám muội này trước, để tránh sự lúng túng.   

"Cậu Mộc! Có chuyện gì sao?"

"Gọi tôi là Thừa Châu"

Mộc Thừa Châu cúi người về phía trước, mặt đối mặt kề sát gần nhau, môi gần chạm môi, chỉ còn một chút xíu thôi là hai đôi môi có thể cắn lấy nhau rồi.

Ánh mắt anh quét qua khuôn mặt cô một lượt, anh đánh giá nhan sắc của cô. Ngũ quan hài hoà không có gì quá nổi bật nhưng nhìn không xấu, thanh tú, cô có làn da trắng sáng mịn màng, gò má không đầy đặn nhưng ửng hồng trông cũng đáng yêu, khoé mắt đã có nếp nhăn dấu hiệu của thời gian để lại, không xấu mà càng làm cho cô có sức hấp dẫn hơn.

Mộc Thừa Châu im lặng, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt của cô, vuốt đôi lông mày thanh mảnh, lần lần đi xuống đôi mắt, lông mi của cô thật dài càng làm cho đôi mắt thêm phần quyến rũ, sống mũi cao dọc dừa, ngón tay của anh từ từ vuốt ve xuống đôi môi đỏ mọng.

Thời Thanh bị anh vuốt ve mà trong lòng nổi lên ngọn lửa dục vọng, mặt cô càng lúc càng nóng lên. Hai má càng đỏ hồng lang đến vành tai.

"Cậu Mộc"

"Tôi đã nói rồi. Từ nay về sau gọi tôi là Thừa Châu" 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...