Chương 154: Chương 154 (H)

Mộc Thừa Châu nhìn cô không chớp mắt, anh đặt bang tay vuốt ve má của cô, bàn tay ấm áp khiến cho cô không muốn rời, cả hai người nhìn nhau vừa đưa đẩy ái muội, lại có chút khao khát.

Ánh mắt anh thì khao khát chiếm hữu, còn ánh mắt của cô thì đưa đẩy lả lơi. Anh nhìn cô một lúc rồi quyết định nói thẳng, gương mặt nghiêm nghị nói.

"Cô nhìn rất giống nữ thần trong lòng tôi. Nhưng tôi không thể tìm thấy cô ấy. Hãy làm người phụ nữ của tôi"

"Cái gì?"

Thời Thanh trợn tròn mắt, miệng chữ O ngạc nhiên, cô nghĩ rằng bản thân mình đang nghe nhầm. Gương mặt kinh ngạc nhìn anh trân trối, cô thầm nghĩ nam chính từ khi nào đã có nữ thần trong lòng? Điều này không có trong cốt truyện gốc.

Ngoài ra, anh ta nói làm người phụ nữ của anh là như thế nào? Anh ta không chiếm được nữ thần thì lại muốn cô làm người thay thế nữ thần trong lòng anh ta phải không? Vậy sự mập mờ và hành động dịu dàng của anh chẳng qua vì cô trông giống nữ thần trong lòng anh thôi hả?

Điều này thật quá đáng! Thế mà cô vì sự dịu dàng và những hành động tán tỉnh của anh ta làm cho đầu óc mê muội.

Đây không phải là bộ truyện thanh mai trúc mã à? Tại sao bây giờ lại chuyển sang đi con đường thế thân? Chỉ cần nam chính có bạch nguyệt quang thì bộ truyện này chuyển thành ngược luyến, cô không muốn trở thành nhân vật thay thế xui xẻo đâu.

Mộc Thừa Châu lập lại từng chữ.

"Tôi nói! Làm người phụ nữ của tôi"

Nữ thần trong mộng chính là người phụ nữ mà anh sẽ không bao giờ có được, là ánh trăng sáng trên bầu trời, có lẽ trên đời sẽ không bao giờ có người phụ nữ như vậy.

Nữ thần chỉ là người phụ nữ hoàn hảo trong trí tưởng tượng của anh mà thôi, chắc là thế cho nên anh mới không thấy rõ mặt của nữ thần.

Nếu không chiếm được nữ thần thì anh chiếm lấy người phụ nữ giống vậy cũng được.

"Cậu Mộc! Anh đang đùa à"

Thời Thanh muốn cười nhưng không thể, cô xụ mặt từ chối.

"Cậu Mộc! Để tôi nhắc cho cậu nhớ. Tôi là người đã có gia đình"

"Ly hôn chồng đi"

Sắc mặt Mộc Thừa Châu sa sầm u ám, giọng điệu bá đạo.

"Cô là của tôi"

"Chuyện này không thể nào"

Thời Thanh từ chối mà không thèm suy nghĩ, cô cau mày muốn đứng dậy rời đi.

Thân hình cao lớn của Mộc Thừa Châu nhanh chóng tiến về phía cô, anh siết lấy cằm của cô cúi đầu hôn xuống mà không một lời giải thích.

Thời Thanh kêu lên một tiếng, cô phản kháng muốn đẩy anh ra, nhưng cả người của Mộc Thừa Châu vừa cứng vừa nặng như ngọn núi, cô như con kiến rung một gốc cây.

Mộc Thừa Châu hôn lên hai bờ môi đỏ mọng của cô, anh vừa hôn vừa ngấu nghiến đôi môi mềm mại trơn mượt, anh gặm nhắm, cắn mút, liếm láp đôi môi căng mọng đó. Anh không ngờ đôi môi người phụ nữ này thật mềm mại, thơm ngon, người phụ nữ này thơm ngon hơn anh tưởng tượng.

"A... Cậu Mộc! Đừng như vậy... ơ..."

Mặt Thời Thanh đỏ bừng ngại ngùng xấu hổ, cô toan tính chạy trốn những Mộc Thừa Châu đã kịp nắm chặt tay cô lại không cho đi, anh dùng một tay khống chế cô, một lần nữa Mộc Thừa Châu thừa dịp cô không chú ý mà cúi đầu hôn môi cô thật sâu, anh hôn đến mức Thời Thanh không thở nổi.

"Cô thật ngọt ngào"

Trong mắt Mộc Thừa Châu tràn ngập ngọn lửa tình dục, anh thèm khát gặm mút đôi môi mềm mại lại đầy đặn của Thời Thanh, anh cắn mút liên tục cho đến khi đôi môi đỏ mọng ấy sưng đỏ rực rỡ, chỉ nút liếm môi ở phía bên ngoài không đủ làm cho anh thoả mãn, Mộc Thừa Châu bắt đầu được một tấc tiến thêm một bước, anh ghì chặt Thời Thanh vào lòng rồi ra sức ép cậy hàm răng cô khẽ mở.

"Không..."

Thời Thanh bị anh ép cậy mở khớp hàm mà tâm trí hoảng loạn, cô cố gắng cắn chặt hàm răng không hé mở.

Mộc Thừa Châu thấy cô cắn chặt không chịu mở miệng thì bàn tay anh bắt đầu ra chiêu sát thủ, anh lần mở từng hạt cúc áo, lòng bàn tay anh lần mò vào bên trong mơn trớn da thịt mềm mại trơn mượt, bàn tay to lớn tìm đến bầu vú trắng nõn, to lớn, núng nính của cô mà ra sức xoa bóp.

Lúc đầu là tiếng rên rỉ ậm ừ từ trong cổ họng, rồi dần tiếng rên ấy thoát ra khỏi miệng.

"A a a..."

Đầu lưỡi chàng trai nhân cơ hội miệng cô khẽ mở thì tiến quân đi vào công thành đoạt đất, vừa tiến vào trong anh liền khuấy đảo mạnh mẽ, anh tìm tòi lục soát từng ngốc ngách bên trong khoang miệng.

Chiếc lưỡi to lớn thô ráp quấn quýt môi lưỡi nhạy cảm của cô, sau đó anh quét qua từng chiếc răng, anh hôn cô ngấu nghiến lại bừa bãi. Từng chút, từng chút anh cướp lấy nước bọt trong miệng cô, một tay anh vẫn nhào nặn bầu vú mềm mại núng nính, bàn tay hữu lực của anh nhào bóp bầu vú bị anh bóp đến biến dạng méo mó, cặp vú to lớn no đủ khi anh nhào bóp rất vừa vặn lại sướng tay.

"Uhm... uh... không được... ơ ơ ơ..."

Thời Thanh vừa bị hôn đến đầu óc choáng váng, lại bị anh nhào bóp một bên vú khiến cho cả người cô mềm nhũn mà dựa cả cơ thể của mình vào cánh tay rắn chắc hữu lực của anh.

Toàn thân cô bắt đầu khô nóng, bụng dưới như có lửa đốt, như bị hàng ngàn con kiến đang đi qua mà gặm nhấm từng chút một, một khoảnh khắc lý trí cuối cùng của cô còn sót lại, cô níu giữ bàn tay anh ghì chặt không cho anh tiến thêm bước nữa, bàn tay nhỏ bé như một lời cầu xin cuối cùng.

"Cậu Mộc! Đừng như vậy..."

Mộc Thừa Châu không thích nghe lời từ chối thốt ra từ miệng của cô, anh mạnh mẽ chặn miệng cô lại. Anh vừa hôn cô thô bạo, vừa mút cắn đầu lưỡi của cô như một lời cảnh cáo cũng như một hành động trừng phạt việc cô không nghe lời.

Mộc Thừa Châu không nói lời dư thừa, anh nhanh tay cởi từng hạt cúc áo sơ mi của cô rồi kéo áo lót của cô xuống, hai bầu vú to lớn như được ban ơn thả tự do mà nhanh chống sốc nhảy ra ngoài như một con thỏ trắng mềm mại đáng yêu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...