Quy đầu chọc sâu đến tận đáy tử cung, mỗi lần dương vật đẩy vào dường như quy đầu muốn đâm xuyên qua từng lớp thịt non mềm xuyên thủng tử cung.
Thời Thanh càng sướng càng rên to thảm thiết, cô nhịn không được nữa chống hai cánh tay lên ngực săn chắc ngồi thẳng lưng, cô vặn vẹo eo hông phối hợp với nhịp đẩy của anh.
Mộc Thừa Châu nhìn Thời Thanh đang cưỡi trên người mình, eo lắc mông tròn xoay vòng dâm đãng như con yêu tinh.
Khi cô xoay tròn mông mình thì cổ tử cung co siết bao bọc dương vật của anh chặt hơn, quy đầu chọc sâu vào tận đáy tử cung làm cho Thời Thanh khóc thét.
Hai bầu vú to khủng rung lắc xoay vòng không theo một quy luật nào đang đùng đưa trước mắt anh, nhìn cảnh tượng dâm đãng như vậy khí huyết của anh cũng sôi trào.
Mộc Thừa Châu nhịn không được cũng bắt lấy hai bầu vú mà thô bạo nhào bóp, hai bầu vú bị bàn tay to lớn của anh nhào bóp không thương tiếc mà méo mó, nhìn như hai cục bột trắng nõn bị nhào nặn không ra hình thù.
Anh dùng lực đẩy hông thật mãnh liệt, cô bị anh hất lên rồi hạ xuống, dương vật cũng theo nhịp đẩy mà đi sâu đến tận đáy tử cung.
Thời Thanh sướng quá mà lên đỉnh lần nữa, dâm thuỷ chảy ra ào ạt, tiếng rên khóc nức nở truyền vào tai Mộc Thừa Châu càng kích thích anh hơn nữa, bàn tay nắm chặt eo thon của Thời Thanh mà nhấp đẩy dồn dập.
"Sướng quá... aaa... chịu không nổi... oooh... a a a..."
Dương vật của anh xuyên vào sâu đến tận cùng đáy tử cung, cô khóc thét khi lên đỉnh khoái lạc, tinh trùng của Mộc Thừa Châu bắn thẳng vài tận đáy tử cung.
Dâm thuỷ chảy ra ào ào làm ướt hết bụng của anh, dương vật sung sướng mà run run giật trong tử cung. Cả người cô co giật liên hồi, hơi thở dồn dập cùng tiếng rên la nức nở.
Thời Thanh gục ngã trong vòng tay anh, cô không còn sức lực để di chuyển.
Mộc Thừa Châu ôm cô vào lòng, anh cũng lấy lại hơi thở bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn xạ, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ thoả mãn và rất tận hưởng sự sung sướng này.
Mộc Thừa Châu cũng ôm cô nằm nghỉ ngơi khoảng hơn ba mươi phút thì mới ra khỏi phòng, đã hơn mười phút trôi qua sắc mặt Thời Thanh vẫn đỏ hồng, khuôn mặt của cô đầy vẻ gợi tình và quyến rũ.
Lúc đầu nhìn chung nhan sắc của cô rất bình thường, sau khi trải qua một cuộc hoan ái, cô như một đoá hoa gặp hạn hán khô héo bất thình lình như được cơn mưa rào tưới ướt, sau tình dục lại diễm lệ động lòng người.
Khi đi tới bàn làm việc, Mộc Thừa Châu nhịn được anh kéo cô một phát ngồi lên đùi mình, anh ghì chặt cô trong vòng tay to lớn, cúi đầu cắn mút thật mạnh đôi môi anh đào của cô.
Thời Thanh rên rỉ, đôi mắt ẩm ướt như sương sớm, Mộc Thừa Châu nhìn khuôn mặt cô hồng nhuận sắc lại thêm chút lẳng lơ gợi tình mà làm cho anh động tình. Anh liên tục gặm nhắm cắn mút môi cô, đôi môi cô bị anh tàn phá đến mức sưng đỏ, khiến cho cô không thể thở được.
Thư ký chuyên biệt mang giấy tờ khẩn cấp đến cho Mộc Thừa Châu ký tên. Cậu ta đi vào mà quên không gõ cửa, nhưng khi đi vào đã thấy ông chủ và người phụ nữ trung niên đang hôn nhau say mê.
Cậu ta trợn mắt, há miệng kinh ngạc. Không phải ông chủ nói đây là trợ lý sinh hoạt à? Không phải ông chủ chứ. Anh ta thích gu ăn mặn vậy sao?
Người phụ nữ lớn tuổi như vậy mà anh ta cũng thích! Mặc dù dáng người có đẹp nhưng cô ta đã lớn tuổi rồi. Trong công ty biết bao nhiêu nữ nhân viên trẻ trung xinh đẹp, dáng người lại chuẩn như người mẫu, vậy mà trước đó có thấy anh ta ngó ngàng gì đến ai đâu.
Thư ký chuyên biệt không nhịn được liếc nhìn Thời Thanh lần thứ hai, bà thím này có gì đặc biệt?
Mộc Thừa Châu thấy ánh mắt thư ký của mình đang nhìn chăm chăm vào Thời Thanh không rời, anh hừ lạnh một tiếng, thư ký chuyên biệt thu hồi tầm mắt, anh đưa văn kiện cho Mộc Thừa Châu.
"Giám đốc! Có văn kiện cần anh ký gấp"
Mộc Thừa Châu mặt lạnh liếc nhìn anh thư ký một cái, ánh mắt lạnh lùng liếc xéo làm cho anh thư ký rùng mình lạnh sống lưng.
Mộc Thừa Châu nhận lấy tập văn kiện, anh cằm bút ký nhanh rồi đưa lại tập văn kiện cho anh thư ký biến nhanh ra ngoài.
"Anh Mộc..."
Ánh mắt của anh thư ký nhìn Thời Thanh làm cho cô cảm thấy xấu hổ, không cần phải nói cô có thể tưởng tượng người khác đang nghĩ gì, cô tức giận trừng mắt nhìn thủ phạm.
"Tôi là phụ nữ đã có chồng! Sau này anh không được làm như vậy với tôi"
"Bây giờ cô đã là người phụ nữ của tôi!"
Mộc Thừa Châu lại ôm cô vào lòng, Thời Thanh vừa muốn đứng dậy, anh dùng tay phải ôm eo cô chặt hơn, khuôn mặt thoáng chút đã ửng hồng.
"Đây là ở công ty. Anh không chú ý hình ảnh sao? Nếu ba anh biết được sẽ không tốt lắm đâu!"
Mộc Thừa Châu vẫn không buông tay, vòng tay càng siết chặt eo cô hơn, anh cắn dái tai cô rồi thì thầm thổi hơi vào tai Thời Thanh.
"Làm người phụ nữ của tôi. Tôi sẽ cho cô tất cả mọi thứ!"
Thời Thanh nghe những lời thủ thỉ phả vào lỗ tai mà chân tay mềm nhũn, cả người vô lực cô gục đầu vào lòng ngực anh nũng nịu thỏ thẻ.
"Tiểu Manh có thể đến Mộc thị đi làm không?"
Một công ty lớn như Mộc thị đối với một sinh viên đang thực tập như Tiểu Manh là một cơ hội hiếm có.
Mộc Thừa Châu suýt chút nữa đã cười nhạo người phụ nữ không biết thức thời này rồi, đối với một người đàn ông vừa có ngoại hình, tiền tài và quyền lực như anh, ấy thế người phụ nữ như cô lại không đòi hỏi vật chất, cô chỉ một lòng lo lắng tương lai cho con gái mình, cô đúng là một người phụ nữ lương thiện lại là một người mẹ tốt.
Trái tim anh một lần nữa lại bồi hồi rung động, anh không nói nhiều chỉ muốn dùng hành động mà yêu thương cô, đôi môi đỏ mỏng của anh hôn lên vành tai cô, anh hồn mút từ từ di chuyển xuống cần cổ thon dài trắng ngần.
Rõ ràng là anh mới làm tình với cô vừa xong, vậy mà hiện tại mới ôm hôn cô một chút thôi dương vật của anh đã có phản ứng, giọng anh khàn khàn khe khẽ rỉ rả vào tai cô.
"Nếu cô đồng ý làm người phụ nữ của tôi! Thì tôi sẽ đồng ý!"
Thời Thanh ngồi trên đùi anh, cô cảm nhận được thằng em đang trở nên cứng ngắt đang chọc chọc dưới âm hộ của mình, không nói cũng biết là thứ gì đang trêu chọc cô bé của mình, mặt cô đỏ lên như gấc, mím môi cô khẽ trách yêu.
"Cầm thú! Sao thằng nhỏ lại tỉnh rồi?"
"Không phải là vì con bướm của cô giỏi mút thằng em của tôi sao?"
Mộc Thừa Châu nắm cằm cô kéo gần sát mặt mình, anh lại nút môi lưỡi của cô, bàn tay to lớn không an phận bắt đầu đi chu du khắp cơ thể của Thời Thanh, mò vú chán chê anh lại lần bàn tay xuống vén váy cô lên, hơi thở nóng ấm bật thốt.
"Ngồi lên"
Thời Thanh quăng cho anh ánh mắt hình viên đạn, cô khẽ gằn giọng đáp.
"Anh không cần hình tượng của mình luôn sao?"
Mộc Thừa Châu hừ lạnh một tiếng không nói gì.
Hiện tại công ty hoàn toàn do anh nắm quyền và khống chế hết thẩy, ba anh đã là người không có năng lực kiểm soát hay điều hành công ty nữa rồi. Từ phần trăm cổ phần hay mọi quyết định chính sách đều do anh thao túng nắm giữ thì có gì mà anh phải sợ ai.
Mộc Thừa Châu nôn nóng thúc giục cô, Thời Thanh ba phần bất lực bảy phần như ba, cô cạn lời đành phải vén váy cao đến mông, anh không còn tâm trạng đợi được nữa nhanh chóng tuột quần lót của cô xuống đến đầu gối.
Mộc Thừa Châu đã tận hưởng được khoái lạc của tình dục, anh không thể kìm nén ham muốn lại nữa, nhanh tay cởi nút quần tay rồi kéo khoá quần xuống, anh moi dương vật cứng rắn như sắt ra, dương vật to khủng của anh chà chà âm hộ đang chảy dâm dịch của cô.
Thời Thanh rên rỉ, dâm dịch mỗi lúc rỉ rả ra nhiều hơn, bôi trơn dương vật của anh.
Bạn thấy sao?