Chương 161: Chương 161 (H+)

Mộc Thừa Châu xoay người cô ngồi trên đùi anh thật vũng vàng, cả cơ thể Thời Thanh hơi nhoài người về phía cạnh bàn, hai cánh tay chóng lên mặt bàn, anh tách hai chân cô dang rộng ra, bàn tay anh nắm chặt vòng eo thon thả của cô.

Khi cô đã yên vị thì Mộc Thừa Châu nhanh chóng vùi dương vật vào âm đạo của Thời Thanh, hông anh đẩy nhẹ, Thời Thanh nín nhịn tiếng rên rỉ, cô mím chặt môi chỉ sợ âm thanh rên rỉ dâm đãng của mình thoát ra ngoài.

Cô sợ có ai đó đi ngang qua phòng làm việc của anh nghe được âm thanh ái muội lại buông lời gièm pha thì không hay.

Mỗi lúc Mộc Thừa Châu lại đưa đẩy nhanh hơn, Thời Thanh vừa hưởng thụ hoan ái lại sợ có ai bất thình đi vào mà không gõ cửa như lúc nảy mà bắt gặp cảnh hoan dâm của cô cùng Mộc Thừa Châu thì cô không biết giấu mặt vào đâu cho hết nhục.

Càng lo lắng thì cổ tử cung cô càng co rút siết chặt dương vật của anh, Mộc Thừa Châu thấy cô lo lắng siết chặt thằng nhỏ của anh sướng đến thở dốc.

"Bên trong cô thật thoái mái"

Anh ôm cô vào lòng, chiếc quần lót vướng víu anh lột ra quăng xuống đất, bàn tay anh banh hai chân cô dang rộng ra hai bên, anh dùng lực hông đẩy dương vật vào sâu.

Thời Thanh bị anh nấc nhanh mạnh hữu lực mà tiếng thở dốc cùng rên la lớn hơn, cô không thể kìm chế âm thanh rên la nức nở được nữa. Vì quá sướng mà cô lấy tay bịt miệng mình lại không cho âm thanh dâm đãng phát ra lớn hơn.

Mộc Thừa Châu thích thú khi thấy cô phải kìm nén bản thân trước cảm giác sung sướng, anh càng muốn trêu ghẹo cô hơn, hông anh càng lúc càng nấc nhanh mạnh kịch liệt. Anh muốn cô không thể kìm chế trước cơn sung sướng của tình dục, nấc nhanh mạnh không ngừng.

Thời Thanh chịu không nổi nữa, cả cơ thể cô gục ngã xuống mặt bàn, hai bàn tay báu chặt cạnh bàn, miệng cô không ngừng rên la thảm thiết, ngực phập phồng thở hòng hộc, cô bị sốc nảy lên xuống không ngừng, anh tranh thủ cởi vài hạt nút áo của cô ra, rồi kéo áo lót cô xuống, hai bầu vú đang nhảy tưng tưng lên xuống rơi vào lòng bàn tay nóng hổi của anh.

Mộc Thừa Châu vừa nấc mãnh liệt vừa nhào nặn cặp vú to tròn, anh ra sức nhào bóp vú cô thật thô bạo, phía dưới âm đạo thì bị dương vật của anh xuyên xỏ sâu chạm đáy tử cung.

Thời Thanh hét la không ngừng nghỉ, tim cô đập mạnh như đánh trống trận, Thời Thanh sướng đến phát điên, nửa thân trên như muốn nằm bò trên mặt bàn, mông cô chu lên, Mộc Thừa Châu tha hồ nấc nát tử cung của cô.

Dâm thuỷ chảy ra rả rít không ngừng, giống như chưa đủ áp phê, bàn tay phải của anh mò xuống âm vật của Thời Thanh mà xoa xoa.

Tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể của cô đều bị anh xoa bóp, vú vừa được nhào nặn, âm vật được anh mát xa, âm đạo cũng đang hoạt động kịch liệt. Cứ thế anh làm cho cô sướng đến phát điên, Thời Thanh lắc đầu lia lịa miệng cũng chưa một phút nào nghỉ ngơi.

Dương vật ma sát mạnh mẽ từng nếp gấp tường thịt non mềm trong âm đạo, tiếng rên la như khóc nấc của cô làm cho anh càng thêm hưng phấn, những cú đâm sâu mạnh mẽ mãnh liệt mỗi lúc một nhanh mạnh hơn nữa.

Mộc Thừa Châu làm cô suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, đến khi gần xuất tinh, anh siết chặt vòng eo thon gọn của cô, anh cố định cô không cho cô nhúc nhích, anh nấc cô thật thô bạo, Thời Thanh như chết đi sống lại.

"A a a... không... mạnh quá... Ooh... ahhh... chết mất... ô ô ô... muốn tiểu... a a a..."

Mộc Thừa Châu nghe vậy cười mỉm rồi anh càng ra sức nhiều hơn, Thời Thanh cố kìm nén nhưng cô đã hết chịu nổi nữa rồi, nước tiểu bắn ra tung toé.

Thời Thanh khóc thét, hơi thở dồn dập, cùng lúc đó anh cũng bắn từng đợt tinh dịch đặc quánh, trắng đục vào trong sâu tử cung. Từng đợt từng đợt bắn ra không ngừng, dương vật cũng bắn giật cho đến hết.

Cả hai dừng lại, anh cũng từ từ ổn định lại trái tim cùng nhịp thở đang hỗn loạn, Thời Thanh cả người không còn chút sức lực nào nữa mà ngã nằm trên bàn mà thở hổn hển.

Dâm thuỷ cùng tinh dịch hoà lẫn với nhau trào ra ướt hết bộ phận sinh dục của anh, từng giọt nước tí tách rơi trên mặt sàn tạo thành một vũng nước lầy lội.

Mộc Thừa Châu cũng ngã người ra ghế dựa, anh vẫn nắm chặt eo cô tránh không để cô té ngã.

Bộ đồ của cả hai người nhàu nát, không biết có ai để ý hay không, nhưng quần anh dính một ít dâm thuỷ của cô, áo váy của Thời Thanh cũng chẳng khá hơn là bao.

Thời Thanh vội vàng sửa lại áo sơ mi ngay ngắn, khi cô từ từ đứng dậy, một âm thanh phụt phát ra một thứ chất lỏng sền sệt trắng đục chảy xuống chân cô, có vài giọt còn rơi trên mặt đất.

Thời Thanh phát hoảng, cô xấu hổ nhưng trong lòng lại say mê cảm giác hoan lạc cấm kỵ này. Thật kích thích, sau cơn hoan ái gương mặt cô càng tươi tắn, mặn mà, quyến rũ. Cô nhỏ giọng oán trách Mộc Thừa Châu không biết tiết chế.

"Anh thật hư hỏng! Không biết tiết chế. Bắn nhiều quá! Tôi cần đi xử lý"

Mặt cô đỏ hồng xấu hổ, cô đi vội vào nhà vệ sinh.

Thời Thanh vừa bước ra khỏi cửa đã đụng mặt Thư Ký chuyên biệt của Mộc Thừa Châu. Mặt cô càng xấu hổ hơn, hai má cô đỏ lang đến mang vành tai, cô vội vàng cúi đầu đi nhanh như đang muốn chạy trốn khỏi nơi xấu hổ này.

Miêu Ngạn nhìn thấy hai má cô đỏ hồng, anh nhìn xuống cổ cô có dấu vết xanh đỏ, cùng dấu răng trên chiếc cổ trắng ngần thì vô thức cau mày.

Miêu Ngạn bước vào phòng làm việc của giám đốc thì nghe đậm mùi hoan lạc, anh vô tình nhìn thấy trên sàn đất một vũng nước đục, hai chân mày càng nhíu chặt.

"Giám đốc! Anh chơi quá mức rồi!"

Trước đây, Mộc Thừa Châu không phải kiểu đàn ông ham mê tình dục, anh ta công tư phân minh lại biết kiểm soát bản thân. Chưa bao giờ Miêu Ngạn lại thấy giám đốc của mình làm ra những chuyện như thế.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...