Miêu Ngạn đang thắc mắc không hiểu tại sao một giám đốc trẻ vừa có tài vừa có sắc như Mộc Thừa Châu chưa bao giờ dính một tin đồn tình ái, anh ta bình thường giữ thân như ngọc mà hôm nay buông thả bản thân ở ngay tại phòng làm việc của công ty làm loại chuyện này với một bà thím.
"Tôi từng kể cho cậu nghe giấc mơ hàng đêm tôi thường gặp. Trong mơ tôi thấy một người phụ nữ không rõ gương mặt. Cô ấy đẹp như một nữ thần"
Mộc Thừa Châu vẻ mặt cực kỳ bình thản còn có phần thoả mãn sau khi hoan ái xong, cầm chiếc cóc trên tay anh nhấp một ngụm trà lạnh.
"Thời Thanh rất giống với người phụ nữ trong giấc mơ của tôi"
Miêu Ngạn không những là thư ký chuyên biệt của Mộc Thừa Châu, cậu ta còn là bạn đồng niên thời đại học của Mộc Thừa Châu.
Miêu Ngạn vừa là cấp dưới tận tuỵ vừa là bạn tốt của Mộc Thừa Châu, Miêu Ngạn là một trong số ít người dám nói lời ngay ý thật với Mộc Thừa Châu.
Miêu Ngạn nghe được lời tự sự của Mộc Thừa Châu anh cũng ngạc nhiên hỏi lại.
"Vậy cô ta là người thay thế cô gái trong giấc mơ của cậu"
Anh thầm nghĩ ông chủ nhà mình thật biết cách chơi.
Mộc Thừa Châu thì không tán đồng câu nói của Miêu Ngạn, nhưng vì anh chưa nghĩ ra câu nói nào thích hợp hơn để phản bác cho nên Mộc Thừa Châu cũng im lặng.
Thời Thanh từ trong toilet đi ra, cô đang bước đi trên hành lang nhỏ thì bị ai đó chặn đường, theo bản năng cô đi tránh sang một bên. Nhưng người đó dường như đang cố tình chặn đường cô, Thời Thanh khó chịu ngẩng đầu lên nhìn, trước mặt cô là một chàng thanh niên có nét đẹp tuấn mỹ thiên hướng tà ác.
"Cô là trợ lý sinh hoạt của Mộc Thừa Châu à?"
Mộc Triều Dương nhìn cô từ trên cao nhìn xuống, anh còn cười khinh nhạo báng.
"Hắn tìm đâu ra một bà cô có dáng người chuẩn như vậy?"
Những lời nói khó nghe làm cho Thời Thanh nhăn mày khó chịu.
"Cậu là ai?"
Mộc Triều Dương mặt khinh khỉnh dương dương tự đắc lên tiếng.
"Tôi là con trai thứ nhà họ Mộc"
"A"
Thì ra là nam phụ độc ác, hèn gì trên mặt cậu ta lại hiện rõ mồn một nét đẹp ngang tàng hống hách, nhìn một phát là thấy ngay trên mặt hai chữ 'người xấu'.
Cô cũng không dám đắc tội với cậu ta, cô thay đổi sắc mặt nhanh còn hơn lật bánh tráng, một nụ cười lấy lòng chuyên nghiệp nói.
"Thì ra là nhị thiếu gia"
Thời Thanh không phải sợ vị trí nhị thiếu gia của cậu ta, cái mà cô sợ nhất chính là cái tính độc ác của nam phụ sẽ hãm hại cô cho bằng được.
Cho nên, tránh xa được bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, bớt gây xung đột với nam phụ lại. Cô cười nịnh nọt khiến cho tâm trạng Mộc Triều Dương vô cùng hài lòng, người phụ nữ này rất thức thời.
"Làm bảo mẫu một tháng bao nhiêu tiền?"
Mộc Triều Dương kéo cô sát lại gần cậu ta, anh áp sát mặt mình kề bên lỗ tai Thời Thanh nhỏ giọng hỏi.
"Cô làm việc cho tôi. Bình thường Mộc Thừa Châu có hành động gì cô lập tức báo cho tôi biết. Anh ta trả cô bao nhiêu tiền? Tôi trả cho cô gấp mười số tiền đó"
Thời Thanh trợn mắt kinh ngạc nhìn Mộc Triều Dương, cậu ta muốn cô phản bội Mộc Thừa Châu đi làm gián điệp cho cậu ta.
Cô không muốn tham gia vào cuộc chiến giữa nam chính và nam phụ, hơn nữa cô biết người này rất keo kiệt, lương gấp mười lần thì đã là bao nhiêu, nếu như hắn ta đưa cho cô năm mươi triệu nhân dân tệ thì cô còn suy nghĩ lại, Thời Thanh giả ngu nói.
"Nhị thiếu gia! Tôi già rồi mắt mờ, tai cũng không được thính như lúc trẻ, đầu óc lại không linh hoạt, cậu nói gì tôi cũng không nghe rõ. Ôi thôi! Tôi phải quay về làm việc thôi, trễ giờ mất rồi, nếu tôi còn ở đây chắc ông chủ sẽ mắng tôi mất. Ôi! Cái lưng già nua của tôi... đau quá đi..."
Thời Thanh giả điên, cô vờ như không nghe không thấy, lưng khòm xuống tay vịn vào tường mà đi, vừa đi cô còn vừa than vãn không dứt.
Mà đúng thật là lưng cô đang rất đau, cũng do người đàn ông nào đó làm cho cô ra nông nổi này.
"Người phụ nữ đúng là ngu ngốc! Ngay cả cơ hội kiếm tiền cũng không biết nắm bắt!"
Mộc Triều Dương tức giận, cậu cho rằng không có cô thì cậu cũng sẽ tìm được một người khác thay thế làm gián điệp cho cậu ta, cậu ta tức giận mắng vài câu rồi hậm hực bỏ đi.
Thời Thanh nhanh chóng trở lại văn phòng, cô kể lại đầu đuôi sự việc vừa xảy ra cho Mộc Thừa Châu nghe.
Mộc Thừa Châu hừ lạnh một tiếng, người em và bà mẹ kế ngu ngốc của cậu ta đã nhiều lần dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn đối phó với anh trong suốt sáu năm qua.
"Cậu ta nhìn là biết không phải hạn người tốt lành gì. Tôi sợ cậu ta sẽ làm hại tôi"
Thời Thanh sắp một chồng tài liệu trên bàn cho anh, cô nhẹ nhàng nhắc nhở.
"Trước mặt người ngoài, anh không được động tay động chân với tôi. Đặc biệt là không thể cho người em của anh thấy"
Thừa Châu tâm trạng vui vẻ không ít, anh vươn tay ôm Thời Thanh vào lòng, hôn vào dái tai cô anh khẽ nói đùa
"Nếu không có người ngoài, có phải là được tuỳ ý sờ cô không?"
Thời Thanh thật không ngờ Mộc Thừa Châu có một bộ mặt vô lại như vậy, hai má ửng hồng nói.
"Ý tôi không phải vậy"
Thời Thanh bật thốt ra một câu nói bát quái.
"Cậu ta là anh em với anh thật hả? Tôi thấy hai người chẳng giống nhau chút xíu nào"
Người nói vô tình mà người nghe lại hữu ý.
Mộc Thừa Châu cẩn thận suy nghĩ lại, anh nhận ra đúng thật là Mộc Triều Dương thật sự không giống anh, cũng chẳng giống ba, thậm chí cũng chẳng có nét nào giống với bà mẹ kế.
Tại sao trước đây anh lại không nhận ra mấu chốt này!
Bạn thấy sao?