Một ngày làm việc không lương cũng trôi qua.
Buổi tối, khi tan sở về nhà họ Mộc Thời Thanh nhìn thấy trong phòng khách có một người phụ nữ quyến rũ động lòng người đang ngồi trên ghế sô pha.
Thời Thanh hiểu ngay người phụ nữ ngồi trước mặt cô là mẹ kế của nam chính.
Ánh mắt Liễu Như hung ác nhìn Thời Thanh chăm chăm, Liễu Như đứng dậy đi đến nhìn Thời Thanh từ trên xuống dưới, nhìn từ đầu tới chân đánh giá cô một lượt, cô ta dùng giọng điệu kỳ lạ nói chuyện.
"Thừa Châu! Cánh tay con đang bị thương sinh hoạt không tiện, gọi một bảo mẫu trong nhà đến chăm sóc con là được. Sao lại kiếm chuyện tìm một người lạ bên ngoài? Bà cô này nhìn tuổi tác cũng không nhỏ nha. Sao có thể nhanh nhẹn như các cô gái trẻ? Con không tin dì Liễu à? Con sợ dì làm hại con?"
Thời Thanh nghe giọng điệu nhõng nhẽo nhão nhẹt của cô ta nói chuyện với Mộc Thừa Châu mà rùng mình.
Lại thêm một nữ nhân vật phụ độc ác nữa, làm ơn xin đừng làm hại cô, Thời Thanh bắt đầu vai diễn của mình, cô co rúm người giả bộ sợ sệt.
"Chào phu nhân"
Mộc Thừa Châu mặt lạnh nói.
"Dì nói đúng! Tôi chỉ tin người của mình"
Mặt anh không biểu cảm bước đi lên lầu, Thời Thanh thức thời bước nhanh theo sau anh.
Liễu Như sắc mặt sa sầm trở nên ác độc, cô ả oán hận siết tay thành nắm đấm rủa thầm 'Súc sinh! Sao chỉ gãy xương nhẹ vậy. Sao không bị xe tông chết cho rồi!"
Mộc Thừa Châu không có một chút tôn trọng nào dành cho bà mẹ kế thâm độc.
Bước vào phòng, Thời Thanh chuẩn bị hầu hạ Mộc Thừa Châu đi tắm.
Thời Thanh vừa cởi sạch quần áo của Mộc Thừa Châu, cô tiếp tục quấn màng bọc thực phẩm quanh cánh tay bó bột của anh.
Một vòng tay rắn chắc ôm quanh eo cô, anh kéo nhẹ cô siết vào lòng, cúi đầu anh cắn nhẹ đôi môi của Thời Thanh.
"Chúng ta cùng nhau tắm chung đi"
Thời Thanh nhẹ nhàng đánh vào cơ ngực săn chắc của anh, cô giả vờ đẩy anh ra nhỏ giọng nói
"Đừng làm phiền"
Cô không muốn bị Liễu Như phát hiện, nếu để cô ta biết mối quan hệ giữa cô với Mộc Thừa Châu thì chắc chắn cô ả sẽ nhằm vào cô mà ra tay.
Mộc Thừa Châu cũng không làm ầm ĩ nữa, Thời Thanh cũng tập trung chuyên môn xối nước lên người anh, cô cũng lợi dụng trong lúc tắm cũng sờ, nắn, bóp cơ ngực cường tráng của anh.
Cả người cô cũng bắt đầu nóng lên, bàn tay không nhịn được mà sờ soạng từng tấc da thịt của anh nhiều hơn, đổ xà bông ra tay, tạo bọt rồi cô thoa lên người anh.
Mộc Thừa Châu đẩy đẩy cây súng về phía hạ thể của cô, anh chọc chọc vào mu âm hộ làm cho cô cũng mất tập trung, hơi thở nặng nề phả lên người anh.
"Bỏ súng xuống"
Cô trừng mắt nhìn anh, mặt Mộc Thừa Châu vẫn rất tỉnh làm bộ như không có chuyện gì, anh cứ mặt dày đẩy cây súng của mình chọc phá tứ tung.
"Ban ngày đã làm mấy lần rồi. Sao bây giờ lại lên nữa? Nhanh buông vũ khí"
"Chuyện này có thể trách tôi được à?"
Mộc Thừa Châu giữ chặt gáy cô không cho nhúc nhích, anh cúi đầu mạnh mẽ hôn môi, anh ngăn chặn miệng cô lại không cho cô nói.
Mộc Thừa Châu hưng phấn cậy mở hàm răng cô ra, anh đưa lưỡi thô ráp đá lưỡi với cô, cả hai ăn cháo lưỡi của nhau một cách say mê, cả hai cũng nuốt chất lỏng từ miệng của nhau.
"Uhm..."
Môi lưỡi cắn nuốt lẫn nhau không một kẻ hở, dương vật của anh đưa đẩy trên bụng của cô, hơi nước nóng trong phòng tắm bốc khói lên, không khí cũng vì thế mà nóng hơn, hơi nước làm mờ mờ ảo ảo, thật huyền dịu.
Mặt Thời Thanh cũng vì thế mà ửng hồng lên từ từ, cô bé của cô cũng đang rỉ nước làm ướt hết cả quần lót.
"Tôi muốn cô"
Mộc Thừa Châu vừa hôn vừa ép cô từ từ áp sát vào tường, nụ hôn dịu dàng cũng mạnh mẽ hơn, anh cởi từng nút áo sơ mi xuống, cởi được áo sơ mi thì bàn tay anh nhanh chóng thò vào trong quần lót của cô xoa bóp.
Tiếng rên rỉ của Thời Thanh vang lên khe khẽ, tay chân cô cũng mất hết sức lực, cơ thể của cô khô nóng, da thịt mềm mại trắng trẻo cạ cạ lên người anh.
Mộc Thừa Châu cũng không thể kìm nén ham muốn thêm nữa, bàn tay anh đưa ra sau lưng cởi nút áo ngực quăng xuống sàn, rồi tiếp tục anh cởi váy của cô quăng sang một bên.
Bàn tay anh chụp lấy bầu vú trắng nõn nhào bóp, còn bên vú núng nính còn lại anh cúi đầu ngậm vào miệng liếm mút, đầu lưỡi đá qua lại núm vú rồi anh dùng răng cắn đầu ti.
"A... không được... oh... đừng... ah..."
Chàng trai châm ngọn lửa tình dục đốt cháy cơ thể của cô, anh khiến cô vừa hứng tình lại vừa sợ bị người trong nhà phát hiện.
Bàn tay cô nắm lấy mái tóc dày mềm mại của anh, lý trí mách bảo phải đẩy anh ra nhưng trái tim lại không nỡ, thân thể của cô rất thành thật mà ưỡn ngực đẩy vú đút sâu vào miệng anh, mông cũng không tự chủ mà áp sát âm hộ cọ cọ lên dương vật của anh.
Nhìn chàng trai thanh niên tuấn tú lại có cơ thể vạm vỡ chuẩn người mẫu, càng làm Thời Thanh hưng phấn, cô liếm môi, ấn đầu anh nút vú cô mạnh hơn.
"Nếu mẹ kế của anh nhìn thấy thì sao?"
"Cô đang sợ gì?"
Anh dừng lại ngẩng đầu nhìn cô, tay anh nắm lấy cằm cô mà cau mày.
"Cô sợ bà ta?"
"Tôi cảm thấy nếu bị cô ta phát hiện thì rất nguy hiểm"
Thời Thanh cũng không tiện giải thích cho anh rõ ràng, cô nắm lấy tay anh nhẹ giọng nói.
"Trong mắt người ngoài tôi cũng chỉ là một người giúp việc bình thường. Nếu chúng ta bị bọn họ phát hiện thì tôi sẽ như thế nào?"
Bàn tay to lớn của Mộc Thừa Châu phủ lên bầu vú to lớn mềm mại của cô, anh vừa xoa từ mạnh đến nhẹ, rồi từ nhẹ đến mạnh, anh xoa đến khi cô thở dốc thì hài lòng nhếch môi cười.
"Vậy là cô muốn danh phận?"
Thời Thanh lắc đầu dữ dội, khuôn mặt cô càng sợ hãi hơn.
"Tôi chỉ hy vọng không có ai phát hiện ra mối quan hệ của chúng ta"
Lỡ như bà mẹ kế độc ác cho rằng cô quan trọng với anh rồi muốn hãm hại đến cô thì sao?
Loại âm mưu này quá phổ biến, cô cũng không muốn trở thành kẻ bất hạnh trong cuộc chiến vô nghĩa này.
Lời nói của cô thành công khiến cho Mộc Thừa Châu vô cùng tức giận.
"Sao lại sợ bị phát hiện? Ở cùng tôi bộ mất mặt lắm à?"
Bạn thấy sao?