Chương 168: Chương 168 (H+)

Mới sáng sớm, Thời Thanh đã bị nam thanh niên trẻ khoẻ đẹp trai khơi gợi máu tình dục trỗi dậy.

Cô nổi lên ham muốn mãnh liệt, Thời Thanh ôm lấy chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, cô xoay người để chàng trai nằm trên giường còn cô ngồi trên đùi anh, một tư thế nữ quyền, cô nhếch mông lên bàn tay nắm lấy dương vậy đưa vào lỗ nhỏ hang động rồi từ từ cô ngồi xuống.

Dương vật đi vào từ từ nông từng bước tường thịt dày dặn, mềm mại  và trơn trượt, Mộc Thừa Châu chịu không nổi nữa anh nảy mông lên đẩy sâu dương vật trượt nhanh vào trong.

Khi quy đầu trượt mạnh nông cổ tử cung to ra, quy đầu nhanh chóng trượt thẳng vào chạm đáy tử cung.

Thời Thanh rên lên sung sướng, hai hơi thở phả ra xen lẫn hai gương mặt thoả mãn.

Mộc Thừa Châu rất thích Thời Thanh chủ động trong lúc làm tình, anh cong môi cười bàn tay anh đan xen vào các ngón tay của Thời Thanh nắm chặt, anh bắt đầu đẩy mông.

Lực đẩy quá mạnh sự kiếm chế của cô cũng vỡ tan tành. Hai bầu vú to tròn mềm mại đang rung lắc lên xuống theo nhịp đẩy của anh, hình ảnh rung lắc, sốc nẩy của cặp vú to bự khiến cho cơ thể của anh máu dồn lên não, nhìn chúng mà anh choáng váng như một kẻ đang say rượu.

Anh nhấp càng lúc càng nhanh, cô hét la to vang cả căn phòng, âm thanh sung sướng cùng những hơi thở gấp gáp, tiếng va chạm của hai cơ thể đập mạnh vang lên 'phành phạch' đầy mạnh mẽ uy lực.

Thời Thanh sướng rơn người cô trụ không nổi nữa mà ngã vào lòng Mộc Thừa Châu, anh ôm cô rồi nhấp mông kịch liệt. Thời Thanh sướng quá mà muốn tách rời, Mộc Thừa Châu ghì chặt cô trong lòng không cho phép cô động đậy, anh ra sức đẩy mông thật nhanh và mạnh.

Cuối cùng, Thời Thanh hét la thảm thiết, dâm thuỷ ào ạt chảy ra tưới ướt dương vật và tràn xuống bộ phận sinh dục của anh nước dâm của cô chảy xuống kẻ mông lan ra chăn nệm tạo thành một mảng.

Cùng lúc này Mộc Thừa Châu cũng kịch liệt nhấp dồn dập. Thời Thanh vẫn la hét nức nở cô không ngừng giãy giụa.

Vòng tay của Mộc Thừa Châu ghì chặt cô, anh nhấp mông dồn dập rồi cũng chịu xuất tinh. Một lần nữa dâm thuỷ lại trào ra hoà cùng dòng tinh dịch đặc quánh trắng đục chảy ra ngoài.

Cửa âm đạo đóng mở bên trong vẫn siết chặt dương vật của anh, Thời Thanh nằm trên người anh mà thở dốc không ngừng.

Sau khi nằm lấy lại hơi thở cho ổn định lại, Thời Thanh từ từ chòm dậy muốn đi tắm, cô lại bị anh kéo lại nằm ngã trong vòng tay anh.

"Tiểu Manh nói con bé hôm nay sẽ đến công ty anh"

Cô nằm trong lòng anh, bàn tay vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng của anh.

"Anh phải chăm sóc con bé thật tốt. Đừng để người khác bắt nạt người mới"

"Cô ấy là con gái của cô. Đương nhiên tôi sẽ chú ý"

Mộc Thừa Châu không muốn thoát khỏi cái âm đạo chật hẹp lầy lội nước của cô, anh rất thích cảm giác được chôn vùi dương vật của mình nằm sâu trong bức tường thịt mềm mại đó. Thân thể mềm mại cùng nhiệt độ ấm áp trên người cô làm anh lưu luyến vấn vương, anh cúi đầu gặm nhắm môi cô.

Thời Thanh lè lưỡi, hai đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau, vừa hôn sâu vừa mút liếm lấy nhau tạo anh âm thanh 'chùn chụt'. Khi cả hai dừng nụ hôn tách nhau ra còn kéo theo sợi chỉ bạc óng ánh ái muội.

Dương vật đang chôn vùi trong âm đạo của cô cũng từ từ cương cứng trở lại, anh ôm cô xoay người đè dưới thân mình.

Thời Thanh còn muốn khuyên anh đừng túng dục quá, nhưng Mộc Thừa Châu cũng chẳng thể nhịn hơn được nữa mà luận động. Những lời khuyên cô muốn nói đã tan rã, thay vào đó là những tiếng rên la đứt quãng.

Buổi sáng hôm nay, Mộc Thừa Châu đòi hỏi cô tận ba lần, cuộc vui hoan ái kéo dài hơn một tiếng rưỡi đồng hồ, khi anh ghì chặt cô trong vòng tay hài lòng xuất tinh. Gương mặt thoả mãn mới chịu dừng lại, Thời Thanh mệt mỏi rã rời cô nằm xịu lơ trong vòng tay rắn chắc của anh mà thở dốc.

Anh ẩm cô lên bằng một tay đi vào phòng tắm, cả hai người tranh thủ tắm cùng nhau xong rồi đi xuống dưới lầu, được cô hầu hạ buổi sáng no nê cũng làm tinh thần Mộc Thừa Châu phấn chấn tràn đầy năng lượng.

Thời Thanh cùng đi theo anh xuống dưới thang lầu, cả hai bị Liễu Như và con trai cô ta Mộc Triều Dương. Thời Thanh lập tức bật chế độ sợ hãi và phục tùng, cô cúi đầu cố gắng không gây sự chú ý, cô như muốn hoà tan bản thân vào trong không khí, dù sao cô cũng chỉ là một cô bảo mẫu nhỏ bé.

Mộc Thừa Châu liếc nhìn cô, môi anh không tự chủ mà khẽ nhếch lên. Giọng nói của Mộc Triều Dương vang lên đầy châm biếm.

"Tay của anh còn đang bị thương mà vẫn muốn đi làm. Đúng là tận tâm với công ty"

Lời nói chăm chọc của Mộc Triều Dương cũng không làm ảnh hưởng tâm trạng đang vui của Mộc Thừa Châu.

Từ khi ba đưa Mộc Thừa Châu về căn nhà này, Mộc Triều Dương chưa bao giờ ưa thích người anh cả từ trên trời rơi xuống này, anh ghét cay ghét đắng anh ta, đáng lý ra anh mới là người thừa kế hợp pháp của nhà họ Mộc.

Nhưng từ lúc Mộc Thừa Châu có mặt thì mọi quyền hạn và tư cách thừa kế cũng mất đi, ở trong công ty anh chỉ làm một quản lý quèn của bộ phận nhỏ. Anh không cam tâm khi làm dưới quyền của người anh trai này.

"Ba đã cho cậu cơ hội. Nhưng cậu lại là một phế vật không làm được việc!"

Mộc Thừa Châu mỉa mai đáp trả.

"Lần trước khi cậu gây chuyện ở công ty. Chính tôi là người chùi đít cho cậu đó"

Mộc Cảnh ông ấy đang đi kiểm tra các chi nhánh ở nước ngoài, chỉ cần ông không có ở nhà thì quan hệ giữa bọn họ đều trở nên căng thẳng. Anh không hề giấu giếm sự khinh thường của mình đối với người em cùng cha khác mẹ này.

"Anh nói gì cơ?"

Mộc Triều Dương nổi giận bước lên túm lấy áo anh.

"Anh nói ai là phế vật?"

Thời Thanh vội vàng trốn sang một bên, cô không muốn cuộc tranh cãi này sẽ liên luỵ đến mình.

Liễu Như mắt thấy cả hai chuẩn bị lao vào cuộc ẩu đã, cô ta giả vờ quan tâm ngăn cản.

"Triều Dương! Đó là anh trai con. Con đang làm gì vậy? Thả tay ra"

Mộc Triều Dương tức giận, mặt oán hận không cam lòng đành phải buông tay xuống.

Mộc Thừa Châu thì cười khinh miệt không nói lời thừa thải, anh sải bước đi qua hai mẹ con giả tạo đó đi vào phong ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...