Sau khi cùng nhau ăn sáng xong, hai người cùng lên xe đi đến công ty. Trên đường đi Mộc Thừa Châu đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng.
"Cầm đi! Thuê căn nhà tốt một chút cho con gái cô. Tránh cho cô ta lại nói tôi ngược đãi mẹ của cô ta"
Nếu anh trực tiếp nói đưa tiền cho cô thì có thể cô sẽ không muôn nhận. Nhưng nếu anh lấy lý do là thuê nhà cho con gái thì cô không thể từ chối được.
Thuê nhà ở một thành phố lớn như thế này rất là đắt, lương của Ninh Tiểu Manh là một nhân viên thực tập thì được bao nhiêu, cho nên anh đã giúp cho hai mẹ con thuê một căn nhà tốt thì còn gì bằng.
Hai người đã đến công ty, Ninh Tiểu Manh đứng chờ cô dưới sảnh công ty rất lâu rồi. Khi nhìn thấy mẹ mình thì cô rất vui mừng chạy đến, thái độ với Mộc Thừa Châu cũng không còn mang vẻ thù địch nữa. Ninh Tiểu Manh cuối cùng cũng biết điều mà xin lỗi Mộc Thừa Châu.
"Hình như trước đây tôi đã hiểu lầm anh rồi. Tôi thật sự xin lỗi anh!"
"Tôi cũng sai"
Mộc Thừa Châu lúc này nhìn Ninh Tiểu Manh thái độ của anh cũng đã hoà hoãn hơn, anh cũng không còn chấp vặt thái độ vô lễ của Ninh Tiểu Manh nữa, anh bao dung hơn. Giọng điệu anh nói chuyện cũng nhẹ nhàng dịu dàng hơn.
"Tôi đã báo với bộ phận nhân sự rồi. Cô đến nhận công việc ở bộ phận thiết kế đi. Nếu có gì không hiểu thì có thể gặp tôi hỏi. Nếu trong công ty có ai bắt nạt cô thì cứ việc báo với tôi. Tôi sẽ xử lý"
Với quan hệ hiện tại giữa anh và Thời Thanh thì có thể nói anh là cha dượng của Ninh Tiểu Manh, việc một cha dượng lo cho con riêng của vợ thì cũng là chuyện bình thường. Nhìn cô gái ngỗ ngáo vô lễ này, đứng ở vị trí là một cha dượng anh cũng chẳng còn chán ghét hay chấp nhất gì với cô ta.
"Thì ra anh là một người rất tốt"
Ninh Tiểu Manh cũng không thể ngờ một người cao cao tại thượng như anh, có địa vị trong xã hội mà lại hạ mình xin lỗi cô. Trong nháy mắt cái nhìn của cô về anh đã thay đổi, nhìn anh rất giống người yêu thời niên thiếu của cô cho nên cô cũng đã có thiện cảm hơn với anh.
Ninh Tiểu Manh chào hỏi xong thì cô đi tới liền ôm mẹ mình, cô lôi kéo mẹ đi lên công ty với tâm tình phấn khích đi nhận việc.
Ninh Tiểu Manh cứ thế mà nhận công việc ở bộ phận thiết kế, trong lúc làm việc thì cô không gặp vấn đề gì vì Mộc Thừa Châu cũng đã an bài với tất cả nhân viên trước đó rồi, thì tất nhiên chả ai dám đụng đến cô, ngược lại họ còn đi theo xu nịnh cô để lấy lòng giám đốc của mình, họ còn đi theo cố tình kết bạn với cô.
Ninh Tiểu Manh chưa trải sự đời còn đánh giá mọi người ở trong công ty này đều là người tốt.
Trong lúc đó, Thời Thanh cũng tất bật tìm được một căn hộ rất đẹp lại ở gần công ty tiện cho con gái đi làm.
Ninh Tiểu Manh cảm thấy cuộc sống hiện tại thật sự rất tốt đẹp, tâm trạng của cô lúc nào cũng vui vẻ, một nhân viên thực tập như cô vừa chân ướt chân ráo đi ra đường đời lại gặp nhiều vận may như vậy, cô thấy cuộc đời này thật màu hồng.
Đi làm không chỉ có các đồng nghiệp nhiệt tình, trong công ty còn được đi làm chung với mẹ, hai mẹ con có thể gặp nhau mỗi ngày, hiệu quả công việc cũng tăng lên đáng kể.
Không giống như trong truyện gốc, Ninh Tiểu Manh suốt ngày mất tập trung mà làm sai, năng suất làm việc không hiệu quả, việc làm đến tay còn chểnh mảng để bị sếp mắng.
Sau khi công việc đã đi vào nguồn, nỗi nghi ngờ của Ninh Tiểu Manh lại càng lớn hơn. Cô thực sự muốn biết Mộc Thừa Châu có phải là người yêu thời niên thiếu của cô hay không? Liệu anh có phải là Đào Dã hay không?
Gia đình Đào Dã đã di dân cách đây hơn sau năm về trước, hai người bọn họ đã mất liên lạc với nhau, nếu cô biết ba mẹ Đào Dã ở đâu thì cô đã đến tìm bọn họ để hỏi một chút tin tức về anh.
Ninh Tiểu Manh thật sự rất muốn biết, cho nên cô muốn xác minh. Dù sao cô cũng hiểu rất rõ về Đào Dã, cô đã từng nhìn trộm cơ thể anh và nhớ đến từng vị trí nốt ruồi trên từng bộ phận.
Cuối cùng vào một buổi trưa, Ninh Tiểu Manh lấy hết can đảm đi lên lầu.
Sau khi tìm được phòng làm việc của anh, Mộc Thừa Châu cũng vô tình bắt gặp Ninh Tiểu Manh đang lấp ló nhìn vào phòng làm việc của anh.
Mộc Thừa Châu thái độ rất khách khí, nói chính xác hơn là lãnh đạm, anh cũng không thích nói quá nhiều với Ninh Tiểu Manh.
Bị anh bắt gặp Ninh Tiểu Manh có phần hoảng hốt, cô viện cớ để che dấu sự tò mò của mình đối với anh.
"Tôi đến gặp mẹ! Mẹ tôi đâu?"
Mộc Thừa Châu ánh mắt tối sầm.
"Mẹ cô nói hơi mệt! Trong ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi"
Thời Thanh bị anh quất cả một buổi, hiện tại cô không còn sức để làm nổi bất cứ việc gì nữa, cô đang nằm bẹp dí trên giường.
Ninh Tiểu Manh mắt trợn tròn, miệng chữ O há hốc kinh ngạc, cô biết những ông chủ lớn thường phòng làm việc luôn có phòng nghỉ ngơi riêng không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng cái cô ngạc nhiên ở đây là Mộc Thừa Châu vậy mà để cho mẹ của cô ngủ trong nghỉ của anh, cô không nghĩ gì xa vời chỉ cảm thấy anh là một người đàn ông tốt, là ông chủ tốt cô lại rất cảm kích anh.
"Sếp! Anh đối với mẹ tôi tốt thật! Anh là một ông chủ tốt!"
Đôi mắt cô sáng lên, cô cảm thấy có lẽ anh là Đào Dã.
Đào Dã là một chàng trai ấm áp và cũng tốt bụng như vậy. Chắc chắn là có nguyên nhân nào đó để anh quên mất cô, chắc có lẽ cô nên điều tra một chút xem anh có phải là Đào Dã của cô hay không.
Nghĩ sao làm như vậy, cô đi vào phòng nghỉ lấy một ly cà phê, lúc đi vào đưa cho Mộc Thừa Châu tay cô cố ý trượt xuống, cà phê bị hất làm ướt áo sơ mi trắng của anh, Ninh Tiểu Manh tỏ ra vô cũng áy náy.
"Thật xin lỗi giám đốc! Tôi xin lỗi giám đốc, bàn tay tôi vụng về làm ướt hết áo sơ mi của anh rồi. Anh cởi áo sơ mi ra tôi giặt giúp anh. Nếu để lâu thì giặt không ra vết cà phê nữa đâu"
Bạn thấy sao?