Chương 170: Chương 170

Nếu là trước đây, Mộc Thừa Châu nhất định sẽ mắng cô gái vụng về hậu đậu này một trận.

Bây giờ anh đã khoan dung với cô hơn rất nhiều, anh gạt tay cô ra từ chối sự giúp đỡ của cô, anh tự mình cởi chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, anh túm lấy áo lau những vệt nước trên ngực của mình.

Sau khi lau xong các vết nước cà phê anh tiện tay ném phăng chiếc áo sơ mi vào trong thùng rác. Anh đang định đi vào phòng nghỉ lấy một chiếc áo sơ mi mới.

Ninh Tiểu Manh xông tới, cô nhìn chằm chằm từng nốt ruồi trên cơ thể anh. Dưới ngực trái và eo phải của anh có những nốt ruồi nhỏ, vị trí giống hệt Đào Dã, Ninh Tiểu Manh kinh ngạc che miệng, từng giọt nước mắt tuôn rơi cô run giọng nói.

"Đào Dã! Anh là Đào Dã... Anh là Đào Dã của em"

Cô hưng phấn lao tới ôm chặt lấy Mộc Thừa Châu.

Mộc Thừa Châu cau mày khó chịu, anh kéo Ninh Tiểu Manh ra nói.

"Tôi là Mộc Thừa Châu! Cô nhận nhầm người rồi"

"Không! Anh chính là Đào Dã của em"

Ninh Tiểu Manh vừa vui vừa buồn, nước mắt cứ thế lăn dài trên khuôn mặt, cô trừng mắt nhìn anh.

"Trên dương vật của anh cũng có nốt ruồi nữa đúng không?"

Mộc Thừa Châu kinh hãi trừng mắt nhìn cô, lòng anh chấn động không ít, tại sao cô ta lại biết nốt ruồi có trên bộ phận nhạy cảm của mình? Chỉ có bà cô nhìn thấy chỗ đó của mình. Những chuyện phòng the của mình và Thời Thanh không thể nào cô ấy có thể kể cho con gái mình nghe được. Mộc Thừa Châu không nói dài dòng, anh phủ nhận.

"Không!"

"Em không tin! Anh có dám cởi quần ra cho em xem không?"

Ninh Tiểu Manh như người mất trí, hai mắt cô đỏ hoe kêu lên rồi nắm lấy cánh tay anh lôi lôi kéo kéo.

"Đào Dã! Em tìm anh đã nhiều năm trôi qua rồi. Em là Manh Manh của anh đây"

"Cô nhận nhầm người rồi!"

Mộc Thừa Châu đi vào phòng nghỉ tìm áo mới mặc vào, khi anh bước ra vẫn thấy Ninh Tiểu Manh ngồi trên ghế sô pha khóc lóc. Mộc Thừa Châu đè nén nỗi bất an trong lòng, anh đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.

"Người kia có quan hệ gì với cô?"

Ninh Tiểu Manh nhìn anh.

"Chúng ta là bạn thuở nhỏ. Chúng ta cũng từng là người yêu của nhau. Anh thật sự không nhớ ra em à?"

"Xin lỗi! Tôi thật sự không biết cô!"

Giọng điệu của anh lạnh nhạt xa cách, nhưng trong lòng anh là từng gợn sóng ngầm đang nổi lên. Nhìn từng biểu cảm của cô, anh chắc chắn cô gái này không nói dối, việc anh mất trí nhớ có thể cô gái này cũng có liên quan. Thế thì Thời Thanh thì sao? Cô ấy có biết mình không?

"Thôi! Có thể gặp lại anh là em rất vui rồi!"

Ninh Tiểu Manh là cô gái lạc quan vui vẻ, anh đã mất tích sáu năm, dù cho bây giờ cả hai người gặp lại nhau xem nhau như hai người xa lạ, chuyện này làm cho cô rất đau lòng. Nhưng không sao, được gặp lại nhau cũng là một duyên phận, định mệnh đã cho cô được gặp lại anh thì cô cũng không còn cưỡng cầu gì hơn nữa. Cô lau nước mắt nói.

"Vậy chúng ta làm quen lại từ đầu nha!"

Một khi cô đã nhận định anh là trúc mã của mình, Ninh Tiểu Manh cũng không muốn mất anh thêm một lần nào nữa. Cho dù anh có quên mất cô cũng không sao, cô vẫn nhớ anh, không sao hết cô sẽ một lần nữa theo đuổi anh, cô sẽ dùng chân tình để tìm lại anh về bên cô, Ninh Tiểu Manh chìa tay ra.

"Mộc Thừa Châu! Tôi là Ninh Tiểu Manh"

Mộc Thừa Châu nhìn cô rồi buông ra một câu ngắn gọn.

"Tôi đã có hôn thê!"

Nụ cười trên khuôn mặt Ninh Tiểu Manh cứng đờ. Đúng vậy! Cô sao có thể quên mất chuyện này được.

Khi anh nói thì bây giờ cô mới để ý trên cơ thể anh rất nhiều dấu vết hôn cùng dấu răng ái muội. Chẳng lẽ là dấu tích của vị hôn thể của anh để lại? Trong lòng Ninh Tiểu Manh chua chát như đang ăn phải giấm, cô không đành lòng nhượng bộ, rõ ràng cô và anh đã quen biết và yêu nhau từ trước, cô hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh nói.

"Làm bạn cũng không được à?"

Mộc Thừa Châu cũng bắt tay cô xem như cả hai làm quen lại từ đầu.

Ninh Tiểu Manh cười rạng rỡ, cô tự nhủ thầm trong lòng rằng bản thân phải cố gắng để cải thiện mối quan hệ xa cách của hiện tại, cái cô cần là từng bước chiếm hữu lại người yêu của mình.

Buổi tối khi tan sở, Ninh Tiểu Manh mạnh dạn chặn đường Mộc Thừa Châu. Cô nhờ anh đưa mình về, Mộc Thừa Châu đang định từ chối, anh nhìn Thời Thanh thì thấy cô đang nhìn anh chằm chằm, những lời từ chối muốn nói ra anh đành nuốt ngược vào lại trong bụng, thay vào đó anh gật đầu đồng ý.

Ninh Tiểu Manh hưng phấn lên xe, để tránh bị nghi ngờ, Thời Thanh cố tình ngồi bên cạnh con gái, cô để cho Ninh Tiểu Manh ngồi chính giữa ngăn cách hai người.

Ninh Tiểu Manh nắm lấy cánh tay Mộc Thừa Châu lắc lắc nói.

"Giám đốc! Em còn chưa cảm ơn anh đã rút đơn kiện cộng thêm việc anh đang chăm sóc cho mẹ em. Em muốn mời anh đi ăn bữa cơm có được không?"

Mộc Thừa Châu liếc nhìn Thời Thanh, anh thấy cô đang cúi đầu nghịch điện thoại, cũng không biết cô đang nghĩ gì. Anh bĩu môi nói.

"Hỏi mẹ cô đi? Hiện giờ cô ấy đang là trợ lý sinh hoạt của tôi! Ăn mặc, ở, đi lại đều do cô ấy quản lý!"

Ninh Tiểu Manh chấn động xoay đầu nhìn mẹ mình.

"Mẹ...?"

Thần kinh thô như Ninh Tiểu Manh thì cô chẳng thể hiểu câu nói móc mỉa của Mộ Thừa Châu đang ám chỉ về phía mẹ mình. Ninh Tiểu Manh xoay người ôm lấy mẹ mình nói.

"Mẹ! Chúng ta cùng nhau đi ăn tối nhé! Con đã tìm được một nhà hàng rồi. Mẹ ở đây lâu như vậy mà hai mẹ con chúng ta chưa từng được ăn bữa tối nào cùng nhau"

Thời Thanh làm sao không nhìn ra ý đồ của con gái mình. Mặc dù diễn biến của cốt truyện đã đi lệch hơn so với truyện gốc, nhưng hướng đi vẫn rất giống nhau. Tiểu Manh sẽ theo đuổi lại nam chính.

"Được rồi! Đi thôi"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...