Chương 171: Chương 171

Thời Thanh liếc nhìn Mộc Thừa Châu rồi quay đi, cô không muốn thừa nhận trái tim cô có gì đó ấm ức khó chịu, nhưng trong lòng cô có một chút xót xa khó nói.

Anh nhìn lại Thời Thanh cả hai giao lưu ánh với nhau, mắt thấy cô lạnh lùng quay mặt chỗ khác, sắc mặt Mộc Thừa Châu hơi tối lại.

Ninh Tiểu Manh vui mừng đến mức cô không chú ý đến bầu không khí trong xe không đúng.

Tài xế nhanh chóng lại xe đến nhà hàng, cả ba người cùng nhau đi vào phòng VIP. Ninh Tiểu Manh đã gọi rất nhiều món mà ngày xưa Đào Dã rất thích ăn.

Cô hy vọng nhờ những món ăn này sẽ khơi gợi lại trí nhớ anh đã quên, nhưng Mộc Thừa Châu lại không thích ăn những món đó làm cho Ninh Tiểu Manh vô cùng thất vọng, cô nâng ly chúc anh.

"Giám đốc! Cám ơn anh đã chiếu cố em trong một tháng nay"

Vẻ mặt anh vô cùng bình tĩnh mà nhận lấy ly rượu, anh cũng nhấp môi đôi chút nhưng thần sắc lại lạnh nhạt với Ninh Tiểu Manh vô cùng.

Ninh Tiểu Manh thấy sắc mặt Mộc Thừa Châu lại vô cùng thờ ơ lãnh đạm, cô cực kỳ không vui cho nên không ngừng rót rượu cho mình. Ninh Tiểu Manh liên tục uống rượu không ngừng để giải toả nỗi buồn trong lòng.

Ngay lúc này Ninh Tiểu Manh thật sự rất muốn khóc nhưng cô phải kìm nén, cô không muốn để lại ấn tượng xấu của cô cho anh thấy.

Thời Thanh nhìn con gái của mình uống rượu không ngừng, cô biết trong lòng con gái đang rất khó chịu, cô chỉ cau mày nhắc nhở.

"Tiểu Manh! Đừng uống nhiều"

Ninh Tiểu Manh choàng người đến ôm Thời Thanh giọng nghẹn ngào nói.

"Mẹ! Con thấy khó chịu. Mẹ cho phép con uống thêm hai ly nữa nha"

Cô uống thêm hai ly nữa thì Ninh Tiểu Manh cũng chịu không nổi mà muốn nôn.

Thời Thanh thấy con gái trụ không vững cô liền lập tức dìu con gái mình đi vào toilet.

Từ đầu buổi đến giờ Ninh Tiểu Manh cũng chưa ăn gì, cô lại để bụng đói mà đi uống rượu cho nên bây giờ bụng cô quặn thắt, Ninh Tiểu Manh chạy nhanh đến thùng rác mà nôn thóc nôn tháo.

Sau khi Ninh Tiểu Manh nôn mửa xong, cô đi lảo đảo đến bồn rửa mặt, vừa khóc vừa tát nước lên mặt mình. Rửa mặt mũi xong xui cô đi lảo đảo nhào vào lòng Thời Thanh mà khóc lớn.

"Mẹ ơi! Anh ấy đúng là Đào Dã. Nhưng anh ấy không nhớ con. Con phải làm sao đây? Con nên làm gì bây giờ? Tim con đau quá mẹ ơi!"

Thời Thanh nghe con gái mình vừa khóc lóc vừa giải bày nỗi lòng thì cô đờ cái người cô ra, cô đứng hình mất năm giây rồi mới hoàn hồn vỗ lưng con gái mình. Đứng im lặng được một lúc cô lại hỏi.

"Bây giờ con tính làm sao?"

Ninh Tiểu Manh ngẩng đầu lau nước mắt.

"Theo đuổi anh ấy một lần nữa. Mẹ! Mẹ phải giúp con"

Thời Thanh cười gượng lại nói.

"Mẹ chỉ là trợ lý sinh hoạt. Mẹ thì làm gì được? Con nghĩ mẹ có thể thay đổi suy nghĩ của cậu ta sao?"

Ninh Tiểu Manh như người mất trí, cô nắm chặt cánh tay Thời Thanh mà lây lây quấy rầy cô, cầu xin Thời Thanh giúp mình.

"Mẹ nhất định phải có cách. Mẹ nói nhiều điều tốt đẹp của con cho anh ấy biết. Mẹ nói ưu điểm của con gái..."

Thời Thanh thở dài vuốt tóc con gái, ai kêu cô là mẹ của người ta làm chi, bây giờ cô có trách nhiệm chăm sóc cho con gái mình, chẳng thể làm gì khác hơn ngoài gật đầu đồng ý.

Bữa cơm tối nay, cả ba người bọn họ chẳng ai còn tâm trạng gì nữa, mỗi người đều có tâm tư của riêng mình.

Sau khi từ nhà hàng bước ra xe, Mộc Thừa Châu đưa Ninh Tiểu Manh về nhà, anh nhìn Ninh Tiểu Manh đi lên nhà rồi mới yên tâm lái xe rời đi.

Ngồi ghế lái phụ, Thời Thanh nhìn một nửa gương mặt góc cạnh của Mộc Thừa Châu, cô muốn nói rồi lại thôi.

Nhìn sắc mặt của Mộc Thừa Châu không vui, Thời Thanh biết bữa ăn tối nay tâm trạng của anh rất tệ, cô cũng không biết mình nên nói hay không nói về tình cảm của con gái mình cho anh biết hay không.

Thời Thanh chần chừ được một lúc thì cô quyết định nói thẳng với anh.

"Thừa Châu! Tiểu Manh... Tiểu Manh thích anh. Anh chắc đã nhìn ra được. Thừa Châu! Anh có thể..."

"Có thể làm gì?"

Mộc Thừa Châu trừng mắt nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh không có nửa phần khoang dung. Khuôn mặt càng ngày càng u ám giọng nói lạnh lùng.

"Con gái của cô vào công ty còn chưa đủ? Cô còn muốn tôi hy sinh bản thân để đi phục vụ hầu hạ cô ta?"

Thời Thanh bị anh nói trúng tim đen mà mặt đỏ bừng xấu hổ. Cô lấp liếm nói.

"Sao anh lại nói khó nghe như vậy?"

"Cô cũng biết là khó nghe nữa à?"

Mộc Thừa Châu một tay kéo cô vào lòng ôm chặt, ánh mắt hung ác nhìn cô.

"Cô muốn đẩy tôi cho con gái cô? Cô xem tôi là ai?"

Tối nay anh thật sự nổi giận, nếu cô nghĩ trong lòng thôi thì anh cũng không muốn nói nhiều, nhưng bây giờ cô lại muốn nói toạc ra với anh.

Ánh mắt hung ác của anh làm cho Thời Thanh thật sự sợ hãi. Cô càng cảm thấy bản thân sai càng thêm sai, cô vừa xấu hổ lại còn ngại ngùng không biết nói gì tiếp theo.

Thời Thanh vì thấy ấm ức mà đôi mắt đỏ hoe ngân ngấn nước rồi cô không kìm chế nữa mà oà khóc.

"Con bé là con gái tôi. Con bé lại thích anh. Tôi biết làm gì bây giờ? Không ấy anh làm con rể tôi cũng được"

"Chết tiệt!"

Anh còn chưa kịp nổi giận thì cô đã cảm thấy ấm ức tủi thân. Đã vậy cô còn muốn anh làm con rể của mình? Tối nay cô cũng ăn gan hùm mật gấu lắm rồi cho nên mới cả gan đi nói ra những lời nói vô lý như vậy.

Mộc Thừa Châu nổi trận lôi đình, anh túm lấy gáy cô, anh cúi đầu cắn môi cô thật mạnh. Những bất mãn và nổi chua chát trong lòng anh đều trút hết lên nụ hôn đầy thô bạo và mãnh liệt với cô. Anh cắn mạnh môi Thời Thanh.

Thời Thanh nghẹn ngào vừa bị anh cắn đau vừa đắm say trong nụ hôn cuồng dã và mãnh liệt. Tay chân cô như không còn chút sức lực nào mà ngã nhào vào lòng anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...