Mộc Thừa Châu cắn mút môi cô cho đến khi nghe mùi rỉ sắt, một dòng chất lỏng nóng tanh chảy vào miệng anh.
Thời Thanh vì bị anh cắn đau đến bật máu mà há miệng ra rên khẽ, anh thừa lúc cô vừa há miệng thì đưa chiếc lưỡi nóng bỏng của mình vào trong miệng cô.
Anh làm động tác tay, tài xế hiểu ý bật tấm ngăn lên. Khi không gian đã hoàn toàn riêng tư của hai người bọn họ, anh liền đè cô nằm xuống ghế ngồi.
"Cô thật muốn tôi làm con rể của cô phải không?"
Khuôn mặt Mộc Thừa Châu lúc này cực kỳ nham hiểm độc ác, bàn tay anh nôn nóng nhanh chóng cởi bỏ hết tất cả quần áo trên người cô xuống.
Hai bầu vú được giải thoát mà nảy ra ngoài, mắt thấy hai bầu vú to tròn trắng trẻo kìm nén không được mà nổi giận tát nhiều cái vào hai cái vua đến sưng đỏ.
Thời Thanh bị đánh đau đến tê dại, cô khóc thút thít.
"Đừng đánh... a a a..."
Thời Thanh bị đánh đau mà hai bàn tay che chắn hai vú của mình, hai mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn anh. Cô tức giận nói.
"Tiểu Manh sau này sẽ là vợ tương lai của anh. Tôi chỉ giúp hai người mà thôi. Tôi đã làm gì sai chứ?"
Đôi mắt cô nhoè đi, nước mắt càng trào ra ào ạt.
"Vợ cái gì? Cô đang nói cái gì vậy? Nói lại một lần nữa xem!"
Mộc Thừa Châu cau mày cơn thịnh nộ càng ngày càng lớn, bà cô này thật sự muốn anh làm còn rể của cô ta nữa sao.
Anh lôi kéo hai bàn tay cô đang che hai cặp vú ra, từng cái tát rơi xuống vú bự, vú đáng thương bị tát đến sưng đỏ.
"Ngay từ đầu tôi phải là mẹ vợ của anh"
Thời Thanh kêu la đau đớn, gương mặt đỏ hồng thút tha thút thít, nước mắt làm ướt cả khuôn mặt. Cô vội vàng ôm chặt hai vú không cho anh có cơ hội đánh, cô cay đắng nói.
"Tiểu Manh nói anh là bạn trai lúc thời niên thiếu của con bé. Anh là đứa nhỏ tôi từng chăm sóc thời còn bé. Là anh mất trí nhớ không còn nhớ được chuyện cũ. Anh và Tiểu Manh từng là người yêu của nhau"
Mặt Mộc Thừa Châu cứng đờ, thì ra cô đã biết anh từ lâu rồi.
"Cô biết tôi từ trước?"
Mộc Thừa Châu cúi xuống nhìn thẳng vào mắt của cô, anh nhìn cô thật lâu thật sâu.
"Trước đây chúng ta có quan hệ gì?"
"Không có quan hệ gì"
Thời Thanh cắn môi nói.
"Tôi chỉ là dì hàng xóm của anh. Người mà anh yêu chính là con gái của tôi. Tôi luôn coi anh như con rể của mình"
"Tôi không tin điều đó"
Mộc Thừa Châu nắm cằm cô giọng nói lạnh nhạt.
"Tôi càng tin cảm giác của bản thân hơn. Tôi mới không muốn làm con rể quỷ quái gì của ai hết! Nếu quan hệ của chúng ta là bình thường thì tại sao mỗi lần khi đến gần cô thì tôi đều cương cứng. Có phải cô đã giấu tôi điều gì? Bà cô này không có câu nào là thật"
"Không! Không!"
Thời Thanh với gương mặt oan uổng quá, ánh mắt của cô vô tội nhìn anh.
"Nếu tôi thích Ninh Tiểu Manh! Tại sao tôi lại không có ham muốn tình dục với cô ta?"
Mộc Thừa Châu cúi người hôn cô, anh liếm vành tai Thời Thanh, anh dùng lòng bàn tay xoa bóp cặp vú lớn của cô, hơi thở nặng nề của anh phả vào tai cô.
Toàn thân Thời Thanh nóng bừng, khoảng trống giữa hai chân cô đã ướt đầy âm hộ, dịch nhờn nhơm nhớp lầy lội.
"Người phụ nữ này! Cô đang cố ý giấu tôi chuyện gì phải không?"
Mộc Thừa Châu không tin lời nói của Thời Thanh, anh tin vào cảm xúc và thằng đệ của mình hơn. Anh mở rộng chân của Thời Thanh rồi cởi quần lót của cô xuống.
Chính giữa hai đùi trắng nõn lại mềm mại của người phụ nữ, âm hộ tròn tròn múp rụp đã ướt đẫm từ lâu, dương vật của anh đã cương cứng như sắt.
Con chim ưng uy hùng của anh đang kêu gào được đâm vào con bướm xinh của người phụ nữ đang nằm dưới thân, đau nhói làm anh chịu không nổi nữa phải kéo khoá quần xuống lôi con chim ưng đã ngốc đầu từ lâu.
"Dương vật của tôi mới thấy cô đã có phản ứng, nhìn con bướm của cô là chim ưng của tôi đã kêu gào đòi được đâm thủng. Cô nói xem... chúng ta không có quan hệ gì! Cô đang lừa quỷ ấy hả?"
Quy đầu to lớn của anh áp vào của hang động, Thời Thanh gương mặt thèm khát lẳng lơ, ánh mắt gợi tình nhìn anh.
"Tôi thật sự không nói dối anh! Tôi là người chăm sóc anh từ nhỏ đến khi anh thành cậu bé thiếu niên khôi ngô tuấn tú. Anh cũng biết chồng tôi mà... a a a..."
Cô chưa kịp nói dứt câu thì cặp bú to tròn đã bị ăn nhiều cái tát đau điếng, cô đau đớn hét lên thảm thiết, ánh mắt ngấn lệ ai oán nhìn anh.
"Đừng nhắc đến người đàn ông khác trước mặt tôi!"
Trong mắt Mộc Thừa Châu tràn đầy phẫn nộ, anh cúi đầu gặm cắn môi cô thật mạnh, anh làm cô đau rên rỉ, những âm thanh rên rỉ dâm đãng đều bị anh nuốt hết vào bụng.
Bàn tay anh vuốt ve âm hộ của cô một cách tàn nhẫn và bừa bãi, bất kể mối quan hệ của bọn họ trong quá khứ là như thế nào, thì hiện tại người đàn bà này đã thuộc về anh, cô là của riêng mình anh.
Thực tế này sẽ không bao giờ thay đổi, dù có tác động bên ngoài thì cô cũng chỉ có thể thuộc về một mình anh mà thôi.
Anh tức giận, chua xót trong lòng, anh dùng ngón tay thon dài ma sát âm hộ làm cho âm hộ nóng lên ửng đỏ, Thời Thanh rên rỉ mỗi lúc càng to hơn. Dâm dịch chảy ra như suối nhỏ, các ngón tay anh bị dâm dịch làm ướt trơn trượt, anh thuận tay đâm hai ngón vào trong âm đạo của cô.
Hai ngón tay khuấy đảo, ngón tay anh linh hoạt moi móc rồi luận động thật mạnh và nhanh ra vào trong âm đạo, Thời Thanh càng vui sướng, gương mặt càng dâm đãng lẳng lơ, cô đưa tay vào trong miệng tự liếm mút, một tay thì tự xoa bóp vua của mình.
Hình ảnh đầy dâm đãng gợi dục càng khiến Mộc Thừa Châu phấn khích kích tình hơn, cánh tay anh càng thọc ra chọc vào vừa sâu vừa nhanh lại vừa mạnh. Thời Thanh không tự chủ bản thân mà càng banh hai chân dang rộng hơn, mông tự động năng cao hơn để bàn tay anh dễ luận động trong âm đạo.
Bạn thấy sao?