"Ân... ừ... a... Thừa Châu... uhm... ahh"
Toàn thân Thời Thanh bắt đầu run lên, hơi thở gấp gáp, giọng khàn khàn rên la nức nở.
"Với năng lực... hiện tại của anh... ahhh... uhm... hẳn là anh sẽ dễ dàng... Ooh... a a a... điều tra quá khứ... ô ô ô... aaaa... rất dễ dàng... hơ hơ hơ..."
"Tôi sẽ điều tra!"
Mộc Thừa Châu nhìn cô động tình sắc mặt lãnh đạm không thay đổi.
"Nhưng điều đó không có ý nghĩa gì!"
Anh lại đưa thêm ngón tay vào nong cửa mình của Thời Thanh to ra, ba ngón tay cứ thế đâm thọc moi móc nhanh mạnh hơn.
Thời Thanh rên khóc nức nở, cơ thể run lên bần bật dưới thân anh, cả thân thể quyến rũ của Thời Thanh càng làm cho anh khẳng định giữa hai người bọn họ trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì đó mà anh đã quên.
Trong trái tim anh hiện tại tràn ngập vị chua, ngọt. Mộc Thừa Châu đang suy nghĩ, dù cho trong quá khứ anh từng là người yêu của Ninh Tiểu Manh thì như thế nào!
"Thừa Châu... a a a... hơ hơ hơ... Ooh... uhm... sướng quá anh ơi... aaaa... oh oh oh..."
Thời Thanh bị ba ngón tay anh moi móc, đâm vào rút ra làm cho cô vừa sướng vừa thấy thiếu thiếu cái gì đó không thể nói nên lời. Dâm thuỷ ào ạt chảy ra không ngừng, xối ướt cả bàn tay anh chảy xuống ướt cả ghế ngồi. Dâm thuỷ tràn ra tạo thành một vũng.
Trong người cô máu nóng chạy dọc toàn thân thể, cảm giắc như có hàng ngàn con kiến đang bò rần rần trong người.
Chúng gặm nhấm làm cho cô vừa cảm giác ngưa ngứa trống rỗng. Cô liếm môi, choàng cánh tay vòng lên cổ Mộc Thừa Châu, gương mặt yểu điệu mềm mại, đang nằm lã lướt dưới thân anh. Cô e thẹn khe khẽ nói.
"Thừa Châu... uhm... cho tôi..."
"Cô không định làm mẹ vợ của tôi nữa hả?"
Mộc Thừa Châu hừ lạnh một tiếng, anh cố ý cầm quy đầu ma sát lên xuống âm hộ của cô, anh làm cho cô phải rên la nức nở, cơ thể của cô không ngừng vặn vẹo, mông tự động nâng lên hạ xuống hùa theo động tác ma sát quy đầu của anh.
Thân thể trắng nõn mềm mại của cô vặn vẹo uốn éo như một con rắn cái.
"Thừa Châu... cho tôi..."
Một tháng qua, hai người bọn họ như cặp vợ chồng son mà dính nhau như sam.
Cả hai cùng nhau đi làm, tan làm bọn họ cũng đi về cùng nhau.
Cả ngày Thời Thanh bị Mộc Thừa Châu chịch từ sáng đến trưa, tan sở vừa về nhà là chịch đến tối, có khi bọn họ nấu ăn cùng nhau, có khi hoi đặt món ăn giao đến tận nhà.
Ăn xong lại bị Mộc Thừa Châu chịch thừa sống thiếu chết đến khuya, khi thú tính của anh đã được cô cho ăn no say thì hai người mới ôm nhau đi vào giấc ngủ.
Thân thể của cô dần dần thích nghi được với sức lực cuồng dã của Mộc Thừa Châu, sự lẳng lơ gợi tình cũng do Mộc Thừa Châu khai phá.
Anh đối với cô đầy ham muốn tình dục, một ngày anh quất quần quật cô không biết bao nhiêu mà vẫn chưa thấy đủ.
"Tự tách âm môi ra đi!"
Mộc Thừa Châu lại cầy cáy trên mãnh ruộng phì nhiêu cho đến khi Thời Thanh đã đến cực hạn, cô khóc lóc nức nở van xin anh, anh vẫn chưa có ý định buông tha cho cô, anh đâm vào rút ra như cuồng phong bão tố, mắt thấy cô vì chịu không nổi nữa mà sắp ngất đến nơi cuối cùng anh lại mềm lòng.
Thời Thanh hơi thở đứt quãng, nức nở mà rên rỉ, bàn tay cô run run tách hai âm môi sang hai bên, cửa mình tuông trào dâm thuỷ ồ ạt như nước lũ tưới ướt hết bụng dưới của anh.
Cô để lộ âm đạo đang đóng mở theo nhịp thở của cô, Mộc Thừa Châu nhìn hình ảnh dâm mỹ này mà cả người khô nóng, miệng khát nước mà cúi đầu mút liếm hết nước từ trong âm đạo cô chảy ra, tiếng hút sì sụp vang lên làm cho Thời Thanh mặt nóng bừng, hai má ửng hồng hay hay.
Sau một lúc mút liếm âm hộ của cô xong thì anh đưa nhanh dương vật ấn vào trong, khi quy đầu nóng bỏng đi vào, trái tim Thời Thanh như vỡ oà.
Cô ép sát vào lòng anh, nút lưỡi anh, mông cô tự động nâng lên hùa theo từng nhịp đẩy của anh, dương vật to lớn của anh như một tráng sĩ dũng mãnh thiện chiến, nông âm đạo của cô căng trướng đến mức cô như muốn nứt toạc cả cơ thể ra, nhịn không được cô hít sâu một hơi.
"Mỗi lần tôi ở gần cô thì con chim ưng nhà tôi luôn luôn cương cứng với cô. Có phải trước đây cô luôn quyến rũ tôi đúng không?"
Mộc Thừa Châu tin rằng mọi chuyện xảy ra đều luôn có nguyên nhân của nó. Chẳng trách khi lần đầu nhìn thấy cô, bụng dưới của anh đã nảy ham muốn mãnh liệt đối với Thời Thanh rồi, trong đầu anh lúc đó chỉ muốn chiếm hữu được cô.
Anh chắc chắn một điều rằng trong quá khứ cô đã từng quyến rũ anh khi bọn họ còn là hành xóm của nhau.
"Cái bím múp rụp này có phải đã từng bị tôi chơi rồi đúng không?"
Thời Thanh kinh ngạc nhìn anh trân trối, tên nhóc này có phải trí tưởng tượng vượt quá rồi hay không?
"Chắc chắn là có!"
Dương vật to dài của Mộc Thừa Châu đâm vào rồi lại rút ra trong âm đạo của Thời Thanh. Anh nhấp nhịp nhàng khoan thai, bàn tay thì liên tục xoa bóp vú của cô, thấy chưa đủ áp phê anh bắt đầu gia tăng tốc độ, tay nhào bóp mạnh hơn nữa.
"Chắc là tôi đã chơi cặp vú này từ lâu rồi!"
Thời Thanh nhanh chóng phản bác lại lời nói của anh, cô không đồng tình với trí tưởng tượng thái quá của anh.
"Đừng nói nhảm! Không thể có chuyện đó xảy ra được!"
"Lời nói của phụ nữ không thể tin tưởng!"
Mộc Thừa Châu cúi đầu nút lưỡi cô, anh không muốn nghe những lời xảo biện của Thời Thanh. Anh nút môi lưỡi của cô vào miệng của mình chặn hết tất cả lời cô muốn thốt ra ngoài.
Bàn tay anh đan xen vào bàn tay cô rồi siết chặt, anh vừa nhấp vừa nút lưỡi với cô. Chiếc lưỡi nóng bỏng của anh đá lưỡi rồi lại quấn quýt xoay vòng, anh lại hút lưỡi cô qua khoang miệng của anh.
Anh hút nước bọt trong miệng cô, lưỡi đưa vào sâu càng quét liếm vòm họng nhạy cảm, sau đó quét qua răng rồi quay trở về chiếc lưỡi mềm mại trơn trượt kia.
Bạn thấy sao?