Hơi thở Mộc Thừa Châu thở dốc không ngừng, lòng ngực anh phập phồng lên xuống mãnh liệt. Cái âm hộ múp rụp của bà cô này khoẻ quá, anh làm kịch liệt như vậy mà cái âm đạo này cứ cắn nuốt anh không ngừng nghỉ.
Anh biết càng bạo dâm Thời Thanh thì cô càng sướng, âm đạo càng muốn siết chặt anh hơn như muốn cắn đứt dương vật của anh vậy. Nhịn không được anh cúi đầu nút lưỡi Thời Thanh cho cô bình ổn lại mà nới lỏng âm đạo đang siết chặt dương vật của anh ra.
"Âm đạo của cô ôm tôi chặt quá. Cô còn không thừa nhận là đang ra sức quyến rũ tôi! Cô muốn đưa con gái của cô cho tôi à?"
Thời Thanh sửng sốt một lúc rồi cô cũng hiểu ra lập tức cãi.
"Không"
Mộc Thừa Châu sờ lên khuôn mặt đang nhiễm sắc đỏ của tình dục, anh huých mạnh vài chục lần. Nghe tiếng thở hổn hển của cô anh cong môi cười.
"Con gái cô tuy tính nết không tốt. Nhưng quả thật cô ta rất xinh đẹp. Xinh đẹp hơn bà cô rất nhiều lần..."
Anh nói thật, nếu so về ngoại hình thì con gái của cô mới là người nổi bật, nhan sắc cô ta có thừa vóc dáng tuy không xuất sắc bằng mẹ nhưng cân đối điện nước đầy đủ, không thừa cũng không thiếu.
Sắc mặt đang động tình của Thời Thanh lập tức thay đổi, cô khó chịu ra mặt hai mắt đỏ hoe ngấn lệ liền muốn đẩy anh.
"Tôi là bà cô! Anh quấn lấy tôi không chịu buông để làm gì? Đi mà làm Tiểu Manh! Cút ra ngoài..."
Mộc Thừa Châu không cho cô càng quấy, anh nắm chặt hai cổ tay của cô ấn lên đầu kìm chế hoạt động của cô.
Anh nhấp mạnh vài chục cái làm cho cô không thể suy nghĩ được gì mà chỉ rên la trong vô thức, nước mắt chảy ra từ khoé mắt, cô ấm ức trừng mắt liếc nhìn anh.
Mộc Thừa Châu thấy đã chọc cho cô tức đến khóc anh mới hài lòng cúi đầu muốn hôn môi cô, nhưng Thời Thanh kịp thời xoay mặt về hướng khác, tránh được cái hôn của anh, cô vùng vẫy thoát khỏi nắm tay của anh, cô đánh vào ngực anh mấy cái.
"Nói một câu khen con gái xinh đẹp hơn cô. Thế mà cô lại tức giận đến thế à?"
Mộc Thừa Châu nắm chặt cổ tay cô, dương vật vẫn không ngừng đẩy vào rút ra, từng cú nhấp dồn dập khiến cho cô không kịp thở dốc, cô vừa khóc rên vừa vặn vẹo eo. Thành công trêu ghẹo được cô anh cong môi cười
"Ghen hả?"
"Ai ghen chứ?"
Thời Thanh tức giận trừng mắt liếc anh.
"Làm sao có thể so sánh thiện cận như vậy? Giữa mẹ và con gái có một khoảng cách rất lớn"
Đã vậy anh còn gọi cô là bà cô già, chẳng lẽ cô không được quyền tức giận nữa sao?
"Cô ta rất xinh đẹp!"
Mộc Thừa Châu nói xong liền cúi người nút lưỡi cô, anh không cho phép cô có cơ hội phản kháng.
"Nhưng người tôi muốn làm tình là cô. Tôi đã nhìn thấy quá nhiều mỹ nữ. Cô ta chỉ là một trong số đó! Cũng không có gì đặc biệt! Cô là người duy nhất khơi gợi được ham muốn tình dục của tôi. Cô giống như người phụ nữ trong giấc mơ của tôi. Vì vậy! Cô là người phụ nữ độc nhất trong trái tim tôi!"
Càng nghe cô càng nổi giận hơn nữa.
"Tôi vẫn là người thay thế cho người phụ nữ trong mơ của anh? Cút ra ngoài mà tìm nữ thần trong mơ của anh đi. Đi đi...!"
Cô cố gắng đẩy anh ra, Mộc Thừa Châu không cho cô vùng vẫy tránh thoát, anh nhấp mạnh cô kịch liệt hơn.
Thời Thanh vừa sướng rơn người khóc hét nức nở, nhưng lòng cô lại khó chịu khi nghĩ tới mình chỉ là một người thay thế cho người phụ nữ nào đó không tồn tại.
Càng nghĩ càng ấm ức, cô vùng vẫy thoát khỏi tay anh liền nhào lên cắn mạnh cổ anh. Mộc Thừa Châu bị cắn đau điếng người, nhưng anh không thấy tức giận mà ngược lại cả người anh càng hưng phấn hơn.
Mộc Thừa Châu sức lực có thừa, anh nhấp dương vật vào cái lỗ âm đạo hành chục lần, mỗi lần đều làm cho Thời Thanh như chết đi sống lại.
Cơ thể của cô căng cứng cong người, âm đạo co rút dữ dội báo hiệu cô sắp lên đỉnh cao triều một lần nữa.
Anh cũng vì thế mà sướng đến phát điên, anh dùng lực hông mà đâm cô cuồng dã đến cuối cùng Thời Thanh cũng lên đỉnh, anh cũng rong ruổi thêm vài chục cái nữa rồi xuất tinh.
Cả người của Thời Thanh bị anh làm cho lên đỉnh nhiều lần, hiện tại cô mệt đến mức tay chân bủn rủn, cô không còn nhấc tay hay nâng chân nổi nữa.
Bây giờ mà anh muốn làm gì cô thì cô cũng đầu hàng chịu trói, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Xe lúc này cũng dừng lại, cô nhìn ra ngoài thì thấy bọn họ đã về đến biệt thự họ Mộc.
Cánh cửa sắt từ từ mở ra, chiếc Rolls Royce từ từ di chuyển vào sân, xe cuối cùng cũng dừng lại trước một vườn hoa biệt uyển.
Cả hai mặc đồ chỉnh tề, Mộc Thừa Châu cũng lau dọn những đống hỗn độn do bọn họ thải ra, khi bước xuống xe hai chân Thời Thanh ngay lập tức mềm nhũn khuỵ xuống, cô không thể điều khiển được cơ thể mình nữa. Hai chân vô lực đứng không vững, cô lườm kẻ chủ mưu một cái.
Vừa quy đầu cô liền nhìn thấy một thiếu nữ đang mặt đầm trắng, là vợ sắp cưới của anh ấy đến...
"Thừa Châu..."
Bạch Trân Ni nhanh chân đi về hướng Mộc Thừa Châu đang đứng, cô bước ngang qua mặt Thời Thanh.
Thời Thanh liền bị Bạch Trân Ni đẩy ra xém chút cô trụ không vững mà ngã nhào, cô ta không quan tâm Thời Thanh có bị xô ngã hay không mà nhào vào lòng ôm cánh tay Mộc Thừa Châu, cô ta nũng nịu nói.
"Gần đây em đang tham dự cuộc thi thiết kế. Cũng không có thời gian thăm anh! Anh thế nào rồi? Cánh tay đã đỡ hơn chưa?"
Mộc Thừa Châu nhìn thấy Bạch Trân Ni ngoài mặt thì rất điềm tĩnh, nhưng trong lòng anh cũng hoảng hốt chột dạ.
Anh gần như quên mất mình đang có vị hôn thê trên danh nghĩa, anh còn chẳng nhớ đến cô ta đang tồn tại trong cuộc sống của mình.
Mộc Thừa Châu mặt lạnh như tiền, anh lạnh nhạt trả lời.
"Bác sĩ nói một tháng sau có thể tháo bột"
Thời Thanh nãy giờ đứng xa giữ khoảng cách giữa hai người bọn họ, cô hạ thấp sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất.
Cô thầm nghĩ chỉ cần một tháng nữa thôi là mọi chuyện hoang đường của những tháng ngày qua sẽ trở về điểm ban đầu, cô sẽ không còn là trợ lý sinh hoạt của anh nữa, đến lúc đó cô cũng sẽ về quê trở lại cuộc sống làm giáo viên của mình, cuộc sống an an ổn ổn, như thế lại càng tốt.
Cho dù là cô bị mắc kẹt giữa anh va con gái, hay bị kẹp cứng với vị hôn thê thì thật sự là không hợp tình hợp lý chút nào.
"Ngày mai em được nghỉ! Chắc là ngày mai anh cũng không đi làm đúng không?"
Bạn thấy sao?