Đã lâu không được gặp vị hôn phu của mình, Bạch Trân Ni ra sức nũng nịu nhõng nhẽo nói.
"Thừa Châu! Đêm nay em có thể ở lại nhà anh không? Tiện thể em có thể chăm sóc anh...?"
Vừa nói xong khuôn mặt xinh đẹp của cô đã ửng hồng e thẹn. Giọng nói của Mộc Thừa Châu không nóng không lạnh, anh lãnh đạm trả lời.
"Nếu không chê phiền thì tuỳ ý!"
"Em là vị hôn thê của anh! Việc chăm sóc anh là chuyện em nên làm"
Bạch Trân Ni xung phong nhận việc, sau đó cô xoay người hướng về Thời Thanh nói.
"Dì! Ngày mai là cuối tuần. Dì có thể nghỉ ngơi. Cám ơn dì đã vất vả mấy tháng qua"
Thời Thanh thức thời lập tức nhập vai, cô nhún nhường mỉm cười dịu dàng nói.
"Thế cũng tốt! Tôi sẽ về nhà con gái chơi"
Hai người bọn đứng cạnh nhau đúng là một đôi tiên đồng ngọc nữ, Thời Thanh cười khẩy, nhìn đến Mộc Thừa Châu mặt cô vô cùng bình tĩnh, cô lạnh nhạt nói, làm như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Cậu Mộc! Nếu cô Bạch đã ở đây. Tối nay tôi xin phép được về thăm con gái"
Mộc Thừa Châu cau mày khó chịu, thái độ thờ ơ lãnh đạm như hai người bọn họ chưa từng xảy ra chuyện gì. Trong lòng anh cực kỳ khó chịu khi nhìn sắc mặt vô cảm của cô, anh không biết lý do tại sao trong lòng anh lại bức bối khó chịu vô cùng, anh cũng không biết nguyên nhân tại sao.
Đã lâu rồi cô ấy không được nghĩ ngơi, cho cô ấy nghỉ một ngày cuối tuần cũng tốt. Để cô ấy điều dưỡng lại cơ thể.
Thời Thanh nhập vai người giúp việc rất chuẩn xác, cô xoay lưng rời đi ngay lập tức. Cô nhanh chóng đặt xe đi đến nhà trọ của con gái mình.
Mộc Thừa Châu cùng Bạch Trân Ni sánh bước cùng nhau đi vào đại sảnh. Hai người bọn họ cùng nhau ăn tối, cả buổi Bạch Trân Ni luyên thuyên kể hết chuyện này đến chuyện kia cho anh nghe.
Nhưng Mộc Thừa Châu chỉ lạnh nhạt thờ ơ cho qua, ăn xong thì anh nhanh chân đi lên lầu vào phòng làm việc, Bạch Trân Ni cũng nhanh chân lẽo đẽo theo sau không rời, cô giúp anh sửa sang lại tài liệu.
Bạch Trân Ni vừa soạn tài liệu giúp anh vừa kể lể chuyện tham dự cuộc thi thiết kế gì đó. Mộc Thừa Châu cũng chẳng quan tâm cô ta đang lải nhải cái gì, anh thờ ơ lãnh đạm có chút mất tập trung làm việc.
Sau làm việc xong thì Bạch Trân Ni rủ anh đi dạo trong sân vườn, cả một buổi tối cô nói chuyện không ngừng nhầm thu hút anh, nhưng cô đã tinh ý nhận ra chồng tương lai của mình tâm trí không ở bên cạnh cô. Bạch Trân Ni khó chịu ra mặt, cô nhíu mày chịu không được nói.
"Thừa Châu! Nghe nói anh đã rút đơn kiện. Anh còn nhận cô gái từng làm anh bị thương vào công ty làm việc? Đã vậy anh còn sắp xếp cho cô ta làm ở bộ phận thiết kế? Tại sao lại thế?"
Mộc Thừa Châu hoàn hồn, anh thờ ơ nhìn cô trong chốc lát, lạnh nhạt nói.
"Ý em là Ninh Tiểu Manh?"
"Dì lúc nảy là mẹ của coi gái đó đúng không?"
Bạch Trân Ni có chút bất đắc dĩ cười gượng tiếp tục nói.
"Mộc Thừa Châu! Anh thay đổi rồi. Không những tha thứ cho người đã từng làm tổn thương anh. Còn cho phép mẹ cô ta đến chăm sóc cho anh. Thế này là chuyện gì? Mẹ vợ chăm sóc con rể? Anh xem em là gì? Anh đã phải lòng cô gái kia?"
Mộc Thừa Châu bắt đầu thay đổi sắc mặt, gương mặt nghiêm nghị cùng giọng nói hơi gắt gỏng khó chịu. Anh không vui chất vấn ngược lại
"Em là đang theo dõi anh? Hay đang điều tra anh?"
Sắc mặt Bạch Trân Ni liền yếu thế, nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng của Mộc Thừa Châu cô lập tức thu lại nanh vuốt, sợ hãi dịu giọng với anh.
"Em cũng chỉ là quan tâm đến anh mà thôi"
Khuôn mặt Mộc Thừa Châu vẫn nghiêm nghị nhưng sự lạnh lùng không dịu đi, anh càng khó chịu ra mặt giọng nói lạnh lùng dứt khoát.
"Anh chưa từng yêu bất kỳ người phụ nữ nào. Nếu em có gì không hài lòng. Thì chúng ta huỷ hôn!"
Khuôn mặt Bạch Trân Ni lúc này đã tái nhợt, nước mắt như muốn trực trào sắp rơi xuống. Hai bàn tay cô siết chặt nhau, giọng điệu mềm mỏng lấy lòng.
"Thừa Châu! Em không có ý đó..."
Trái tim của anh làm bằng sắt đá hay sao? Bao nhiêu năm qua cô cố gắng lấy lòng anh vậy mà anh một chút động lòng cũng không thấy. Trong lòng anh cho dù cô có cố gắng sưởi ấm như thế nào cũng không thể làm trái tim anh ấm lên.
Cô biết anh là người lạnh lùng sắt đá, anh luôn luôn giữ khoảng cách với tất cả mọi người, anh luôn nhìn mọi người va ánh mắt xa lạ, anh cũng không cho tiếp xúc quá gần với mình, chẳng ai thấy nụ cười của anh.
Biết tính cách khó gần của anh như thế, cô cũng chịu khó nuốt xuống mà từng nước nhích lại gần anh. Cô bất chấp mọi rào cảng mà anh bày ra, cô chịu đựng sự lạnh lùng của anh đế tiếp cận anh hơn.
Nhưng khi cô nghe được chuyện anh đang thân thiết với một cô gái trẻ. Khi cô biết được người con gái mà anh đang thân thiết là cô gái từng đánh anh bị thương, cô liền thấy mùi nguy hiểm rập rình, trong lòng cô hỗn loạn. Trực giác mách bảo cho cô biết người con gái tên Ninh Tiểu Manh này là mối đe doạ lớn nhất của cô.
Anh nói giữa hai người không có mối quan hệ gì, có đánh chết cô cũng không tin. Cô đành phải giả mù sa mưa, cô tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh, lợi dụng cơ hội anh đang bị thương mà tiếp cận anh, rồi trèo lên giường của anh.
Mộc Thừa Châu quay trở về phòng của mình, anh sửa soạn đồ ngủ chuẩn bị đi tắm. Bạch Trân Ni chủ động muốn tắm cho anh nhưng đã bị Mộc Thừa Châu thẳng thừng từ chối.
Mộc Thừa Châu làm từng động tác quấn màng bọc vào cánh tay như cách Thời Thanh từng làm cho anh. Rồi bình tĩnh nói.
"Em nghỉ ngơi đi! Anh không quen có người ngoài tắm cho mình. Anh quen va việc tự làm một mình rồi!"
Nói xong anh không có một động tác thừa liền cất bước đi một mạch vào phòng tắm khoá trái cửa lại.
Bạch Trân Ni đứng yên tại chỗ tức tối đến nỗi dậm chân, sự kiêu hãnh của cô từng chút bị Mộc Thừa Châu dẫm đạp. Ánh mắt cô hung dữ mất đi nét tiểu thư đài cát của thường ngày, hiện tại cô như một người phụ nữ chua ngoa đanh đá.
Bạn thấy sao?