Lòng kiêu hãnh của Bạch tiểu thư không cho phép cô làm những việc mất mặt như cám dỗ đàn ông.
Nhưng sự có mặt của Ninh Tiểu Manh lại khiến cho tiểu thư Bạch cảm thấy nguy hiểm cùng khủng hoảng.
Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Trân Ni đỏ bừng, cô đứng lặng mất vài giây rồi lấy hết sức bình sinh để có can đảm. Cô bước tới cửa phòng tắm vặn tay nắm cửa nhưng đã bị khoá trái, cô đi ra khỏi phòng nhờ một người giúp việc lấy chìa khoá dự phòng giúp cô.
Sau khi có chìa khoá trong tay cô chần chừ một chút rồi mạnh dạn mở cửa phòng tắm bước vào. Mộc Thừa Châu vừa mới cởi quần áo thì nghe thấy tiếng mở cửa, anh vội quay đầu nhìn lại.
Bạch Trân Ni thế mà đang trần truồng, cô vừa muốn đến gần Mộc Thừa Châu, liền bị anh gầm lên, gương mặt hung ác nguy hiểm.
"Đi ra ngoài!"
Bạch Trân Ni giật mình, cô nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng hung ác, mặt cô liền tái nhợt, đã đến nước này cô bất chấp tất cả nghiến răng nghiến lợi muốn nhào vào lòng anh.
Mộc Thừa Châu kéo chiếc khăn tắm lớn ném lên đầu để che thân thể của cô, anh nắm lấy cánh tay Bạch Trân Ni đẩy cô ra khỏi cửa, đồng thời anh cũng rút chìa khoá trong tay cô rồi khoá trái cửa từ bên trong.
Bạch Trân Ni đứng tần ngần ngay trước cửa khóc nức nở, cô là con gái đã bỏ đi hết sỉ diện của mình đánh liều cởi hết quần áo để hiến thân cho anh. Còn anh thì hay rồi, anh không biết thương hoa tiếc ngọc lại còn đẩy cô đi ra ngoài.
Bạch Trân Ni oán hận kéo khăn tắm xuống, cô mặc quần áo vào rồi đóng sầm cửa lại rồi rời đi.
Liễu Như từ trên lầu đi xuống nhìn thấy cảnh tượng này trên mặt nở một nụ cười kỳ lạ. Cô đuổi theo ngăn cản Bạch Trân Ni, an ủi cô bằng vẻ mặt đồng cảm đáng thương.
Bạch Trân Ni thấy có người an ủi xoa dịu tâm hồn đang bị tổn thương của cô, Bạch Trân Ni lao vào người Liễu Như khóc lóc thảm thiết, cô khóc nức nở nghẹn ngào nói.
"Dì Liễu! Thừa Châu có người phụ nữ khác à?"
Liễu Như nhướng mày.
"Cô gái họ Ninh kia... cháu chưa gặp qua cô ta hả? Một thực tập sinh mà ở một phòng mấy vạn một tháng. Cháu nói xem tiền ở đâu ra?"
Vẻ mặt Bạch Trân Ni chợt trở nên hung dữ và đáng sợ.
Bên kia Thời Thanh đi đến nhà con gái, Ninh Tiểu Manh đang đi làm bữa tối. Hai mẹ con đang cùng ăn tối, Ninh Tiểu Manh đang uống canh đột nhiên hắt hơi liên tục mấy cái.
Ninh Tiểu Manh đang muốn nói là ai mắng đằng sau lưng mình, điện thoại di động đột nhiên vang lên. Ninh Tiểu Manh liếc nhìn thì thấy là điện thoại của ba cô gọi tới.
Ninh Đào nói ông đã xuống sân bay rồi, ông muốn gặp hai mẹ con, Ninh Tiểu Manh vô cùng ngạc nhiên, cô ôm Thời Thanh kêu lên.
"Mẹ ơi! Ba ba đến! Ba nói ba đã xuống sân bay rồi!"
Thời Thanh vô cùng kinh ngạc.
Khoảng một tiếng sau, Ninh Đào xách vali vào nhà. Ninh Tiểu Manh lao tới ôm chằm lấy ba mình, cô nhảy dựng phấn khích hét lên.
Ninh Đào âu yếm vỗ về con gái, sau đó ông quay sang nhìn vợ đã thấy cô vừa tắm xong, cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, cô nằm dài lười biếng trên ghế sô pha đang xem tv. Ninh Đào bước đến ôm cô.
"Vợ..."
Hơn một tháng không gặp, ông nhìn lại vợ mình có vẻ gì đó khang khác, cô hôm nay quyến rũ hơn mọi ngày.
"Em yêu! Anh đói"
Người đàn ông ôm cô, trong lòng không hiểu sao lòng lại nộ nao bồn chồn, Thời Thanh uể oải nói.
"Em mới tắm xong! Không muốn dính mùi thức ăn. Nói con gái anh làm đi"
Ninh Tiểu Manh ngay lập tức chạy vào bếp nấu cho ba mình một tô mì.
Thời Thanh thấy mặt chồng là tâm trạng không vui, cảm xúc bị tuột dốc, cô cũng chẳng còn hứng gì mà xem tv nữa cho nên cô đi nhanh vào phòng đi ngủ.
Ninh Đào cũng đi theo chui lên giường ôm cô vào lòng, lòng bàn tay nóng hổi mò mẩm xuyên qua lớp váy ngủ của cô.
Thời Thanh bị chồng mình làm phiền, cô ngủ không yên mở mắt ra trừng mắt liếc nhìn Ninh Đào.
Ninh Đào lòn bàn tay vào ngực xoa bóp vú của cô, Thời Thanh nổi điên đánh vào mu bàn tay của chồng, cô oán hận nói.
"Ôm tôi làm gì? Có nhiều cô sinh viên trẻ trung xinh đẹp như thế. Bọn họ còn chưa đủ thoả mãn tình dục của anh?"
"Thanh Thanh"
Ninh Đào chụp bàn tay cô níu lại.
"Anh đã nói bao nhiêu lần rồi. Anh không chạm vào cô ta"
Bị cô bặt gian tận hiện trường một lần, sau năm qua khi cô nổi điên chuyện gì đều lôi chuyện ngoại tình của ông ra nói. Cô còn muốn ly hôn với ông, ông làm sao có thể ly hôn với vợ mình cho được, ông vẫn còn rất yêu vợ mình.
"Anh chỉ không dám đụng vào"
Thời Thanh hừ lạnh nói.
"Là một giảng viên đại học ông luôn để ý danh tiếng của bản thân, nếu để cả trường biết được chuyện của ngoại tình của ông thì thanh danh của ông sẽ không còn gì. Không dám đụng chạm với không muốn đụng chạm là hai việc khác nhau hoàn toàn"
Khuôn mặt đẹp trai của Ninh Đào cứng đờ.
"Em yêu! Anh sai rồi"
Ninh Đào thành thật xin lỗi cũng không bào chữa lỗi lầm của mình. Tay ông không an phận cởi áo ngủ của vợ, để lộ thân hình đầy đặn gợi cảm của cô lồ lộ trước mặt ông.
Sắc mặt Ninh Đào có chút khó coi, ông nhìn thấy một số dấu vết ái muội trên làn da trắng nõn của vợ mình.
"Đây là cái gì?"
Anh nắm lấy cặp vú của vợ mình trên đó có dấu răng, Ninh Đào tức giận ôm lấy bộ ngực của cô.
Bạn thấy sao?