Chương 180: Chương 180

Thời Thanh bị Ninh Đào tát mạnh vào mông đau đớn hét lên.

"Ninh Đào... akkk... Anh muốn chết hả... oh oh oh... a a a... uhm... anh thử đánh em một lần nữa coi... hah... Ooh..."

Ninh Đào vẫn không buông tha cho cô, ông vẫn tát mạnh vào mông cô cho đến khi hai bờ mông sưng đỏ lên. Đau đớn cộng dương vật đang đâm lút cán sướng tê người, Thời Thanh rên la thảm thiết.

"Nếu anh còn... uhm... đánh... ahh... oh oh oh... a a a... em nữa... huh... ơ ơ ơ... em... ohhh... đi tìm... akkk... người đàn ông... a a a... oh oh oh... đó cho coi... uh uh uh..."

Ninh Đào sắc mặt tái mét, tay ông dừng lại không dám đánh cô nữa, nổi uất hận ông đều dồn hết sinh lực vào những cú đẩy hông thật mạnh mẽ và tấn công nhanh dứt khoát. Thời Thanh bị đâm sâu mà khóc thét không ngừng, cô cảm thấy đêm nay chồng cô dũng mãnh khác thường.

Ninh Đào đã lâu không được chạm vào cơ thể vợ mình, ông liên tục chịch cô đến hai lần mà vẫn chưa thoả mãn. Ông xuất tinh xong vẫn chưa thấy đủ thoả mãn nên ôm cô nằm nghiêng rồi đẩy hông đâm thật mạnh đi vào.

Thời Thanh đang tận hưởng sự phục vụ của chồng, tâm trạng của cô đang vui vẻ nhưng âm hộ của cô vì bị làm cả ngày lẫn đêm cho nên hiện tại đang sưng rất to và đỏ mọng, nhìn thật khó coi.

Trong lúc cô đang cùng chồng làm tình thì đột nhiên điện thoại reo lên. Một bên để cho chồng cô nhấp cô dồn dập, một tay cầm điện thoại bên cạnh gối của mình, khi thấy màn hình hiển thị cuộc gọi của Mộc Thừa Châu, cô nhếch môi áp vào tai trả lời.

"Ngài Mộc... uhmm... anh có chuyện gì à?"

Cô gọi anh là ngài? Điều này làm cho Mộc Thừa Châu thấy có gì đó xa cách mà kỳ lạ, anh hơi tỏ ý không vui hỏi lại.

"Cô gọi tôi là gì?"

"Ngài Mộc là ai?

Ninh Đào nâng đùi cô lên, đẩy nhanh mạnh từ đằng sau trong tư thế nằm nghiêng, ông cảnh giác hỏi ngược lại.

"Người đàn ông nào gọi cho em muộn như vậy? Có phải là tên đàn ông đó?"

Những cú thúc mạnh mẽ từ đằng sau, dương vật cứng rắn của Ninh Đào làm cho Thời Thanh rên la nức nở. Thời Thanh tức giận mắng.

"Hừ... ahhh... nhẹ một chút... ohhh... a a a..."

Mộc Thừa Châu đột nhiên biến sắc, anh từ trên giường ngồi bật dậy.

"Là ai? Cô đang ở với ai?"

"Ahhh... chồng ơi... aaa... nhẹ chút... Ninh Đào... ohh... akkk... em sắp chết rồi... ơ ơ ơ..."

Thời Thanh vừa bị chịch vừa trả lời điện thoại va Mộc Thừa Châu, Ninh Đào ở phía sau cố ý nhấp đẩy một cách mạnh mẽ và kịch liệt. Thời Thanh sướng run người nức nở rên la, sau đó ông còn cố tình nhéo vào mông cô làm cô la hét thảm thiết.

"Thanh Thanh! Em định nói chuyện với tên kia bao lâu nữa?"

Ông tức giận hất văng điện thoại của cô rơi xuống gầm giường, ông cúi người ôm sát cô hung hãn đẩy dương vật đâm sau vào trong tử cung của cô.

Thời Thanh không chịu được nữa, những tiếng thở dốc rên la quyến rũ, âm thanh dâm đãng truyền hết trực tiếp qua điện thoại.

Từ đầu đến lúc này Mộc Thừa Châu đều nghe rõ mồn một, sắc mặt anh từ trắng chuyển sang xanh mét, trong lòng như đang có một ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim anh.

Mộc Thừa Châu nổi lên cơn giận trong lòng, anh không thể nào có đủ bình tĩnh để nghe tiếp cuộc làm tình của Thời Thanh và chồng của cô ta được nữa cho nên anh cúp máy.

Bước xuống giường không biết trong đầu anh đang suy nghĩ chuyện gì mà gương mặt đang hầm hầm đen tối lại đột nhiên thay đổi, ánh mắt và nụ cười trên khoé môi trở nên nguy hiểm lạ thường.

Anh nhanh chống đi vào phòng thay đồ mặc quần áo, anh đang tự hỏi chồng của cô đến đây từ khi nào?

Ông ta dám chạm vào người phụ nữ của anh! Đúng là tự tìm chết!

Mộc Thừa Châu gọi tài xế tới đưa anh đi ra ngoài. Trên đường đi, anh gọi điện thoại cho một ai đó khoảng mười phút sau, một chiếc xe hơi màu đen lao thẳng đến nhà của Ninh Tiểu Manh.

Xuống xe là một đoàn người cao lớn mặc đồ đen xông thẳng vào căn hộ phá khoá, bọn người đó không nói không rằng đá tung cửa xong vào phòng ngủ kéo đôi nam nữ đang quan hệ tình dục ra.

Ninh Đào còn chưa kịp tức giận thì một nòng súng lạnh lẽo đã dí sát vào thái dương của ông, gương mặt của ông trở nên cứng đờ. Một người đàn ông mặc đồ đen ném quần áo cho ông.

"Cô ấy là người của ông chủ bọn tôi. Ông tốt nhất không nên đụng vào cô ta. Mặc quần áo vào rồi cút ngay!"

Thời Thanh sợ hãi đến mức quên cả hét, cô vội vàng kéo chăn phủ lên người che chắn những cảnh xuân trước mắt mọi người.

Những tên xã hội đen này từ đâu chui ra thế? Ninh Đào vừa tức giận không thốt nên lại vừa kinh hãi.

Ông không thể nào ngờ được rằng thằng nhân tình của vợ mình lại là một tay xã hội đen chính hiệu.

Sắc mặt ông xanh mét, ông cũng không còn cách nào khác là phải chịu đấm ăn xôi mặc quần áo vào, ông bị đám người mặc áo đen đẩy ra khỏi cửa.

Lúc Ninh Đào bị đưa xuống lầu, ông nhìn thấy một chiếc siêu xe đậu bên vệ đường. Trong xe thấp thoáng thấy bóng một chàng thanh niên, ông tin chắc rằng chính là thằng nhóc nhân tình của vợ mình.

Mộc Thừa Châu cũng nhìn người đàn ông đang chật vật này qua cửa sổ xe, anh đánh giá một lượt từ trên đi xuống, đúng là ông ta rất đẹp trai.

Khó trách bà cô lại yêu sống yêu chết ông ta. Hừm! Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép ông ta có cơ hội được chạm vào người phụ nữ của ông ta nữa.

Ninh Đào bị mấy người mặc đồ đen đẩy vào trong xe.

Khi xe chạy đi! Mộc Thừa Châu gọi điện thoại cho Thời Thanh.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...