Thời Thanh nghe tiéng chuông điện thoại reo vang, cô vội vàng nhặt điện thoại từ dưới gầm giường lên nghe.
"Mộc Thừa Châu! Anh làm gì chồng tôi? Anh điên hả? Anh không được phép làm tổn thương đến anh ấy! Anh có nghe không hả?"
"Cô còn nói thêm lời nào nữa tôi cho người cắt một bàn tay của ông ta"
Mộc Thừa Châu thấy cô lo lắng cho ông chồng của mình, trong lòng anh vừa tức giận vừa ghen tuông, giọng điệu lạnh lùng.
"Xuống ngay! Tôi ở dưới lầu!"
Thời Thanh cũng nhanh chống mặc đồ rồi đi nhanh xuống lầu, cô cũng muốn xem người thanh niên này đang muốn phát điên chuyện gì. Cô lên xe của Mộc Thừa Châu rồi xe lăn bánh rời đi.
"Anh định làm gì chồng tôi?"
Gương mặt của cô hiện lên sự bất an cùng lo lắng cho người chồng của mình, cô của bây giờ không còn quan tâm được nhiều chuyện nào khác nữa chỉ lo sợ anh sẽ làm gì bất lợi đến chồng của cô.
Thời Thanh cũng không để ý đến sắc mặt nham hiểm đáng sợ của Mộc Thừa Châu, cô nắm lấy cánh tay anh nhỏ giọng hỏi.
"Mộc Thừa Châu! Anh đừng làm tổn thương anh ấy..."
"Cô quan tâm đến ông ta nhiều như vậy à?"
Mộc Thừa Châu kéo cô vào lòng, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thời Thanh.
"Còn tôi thi sao? Tôi ở đâu trong lòng cô? Nói"
Hiện tại thái độ của cô đã thành công chọc giận cho anh nổi máu ghen, anh chỉ muốn giết chết gả chồng của cô ngay lập tức.
"Anh trả lời trước đi. Anh đã làm gì anh ấy rồi?"
Cô nhìn anh chăm chú, hai mắt hiện lên một tầng nước mắt.
"Anh nói đi rồi tôi sẽ trả lời câu hỏi của anh sau"
"Yên tâm! Tôi sẽ không lấy mạng của ông ta. Mặc dù tôi rất muốn giết ông ta ngay lập tức"
Mộc Thừa Châu siết chặt eo của Thời Thanh, anh nhìn thấy dấu vết do người đàn ông khác để lại trên da thịt của cô, đôi mắt anh đỏ ngầu sát ý nổi lên như sóng biển cuộn trào.
"Giết gã? Cô sẽ mãi mãi nhớ đến gã ta! Tôi đâu có ngu như vậy. Tôi chỉ muốn cho ông ta biến mất khỏi trái tim cô"
Thời Thanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa được vài giây cô lại bối rối trước những lời nói của anh.
"Bây giờ cô trả lời đi!"
Mộc Thừa Châu bóp mạnh eo cô, anh trừng mắt nhìn cô ý thúc giục, khuôn mặt tuấn tú cương nghị không chút biểu cảm, nhưng trong lòng ai đang ngổn ngang trăm mối.
Thời Thanh bị anh nhìn có chút hoảng hốt, mặt cô lập tức đỏ lên liếm môi khô khốc nói.
"Tôi... tôi rất yêu chồng mình! Nhưng... nhưng đối với anh... đối với anh cũng..."
Cô cúi đầu không biết giải thích như thế nào, khuôn mặt của cô lúc này nóng bừng vì xấu hổ.
Câu nói 'yêu chồng' làm cho anh hận đến mức muốn làm chết cô, sát ý trong mắt anh lại nổi lên, anh nghiến răng nghiến lợi như muốn hành xử cô tại trên xe để cô nhớ đời. Nhưng câu nói sau lại làm anh khựng lại, trái tim của anh rung động.
Thời Thanh cắn môi, cô ngước mắt nhìn anh, một tầng hơi nước lấp lánh như trực trào muốn chảy xuống.
"Một người phụ nữ yêu hai người đàn ông thì có phải cô ta quá tham lam rồi không?"
Mộc Thừa Châu vừa vui vừa giận khi trái tim cô lại chất chứa tình yêu với người đàn ông khác ngoài anh. Anh ghen!
"Cô cũng biết mình tham?"
"Vậy anh buông tôi ra!"
Cô vừa thấy có lỗi với hai người đàn ông lại vừa thấy bản thân cô cũng vô tội không kém.
"Nếu anh không nhất quyết dây dưa với tôi! Thì tôi làm sao có thể yêu hai người đàn ông cùng một lúc được chứ!"
"Đơn giản thôi! Sau này cô chỉ cần yêu một mình tôi là đủ"
Mộc Thừa Châu tóm lấy gáy của cô, giáng xuống một nụ hôn thật mạnh mẽ trên bờ môi căng mọng của cô. Anh đưa lưỡi vào khoang miệng dùng mùi vị của chính mình để loại bỏ mùi của đàn ông khác. Cô yêu anh, đối với anh như vậy là đủ, anh có đủ tự tin để đuổi ông già kia ra khỏi trái tim cô.
"Ân... hừ... Thừa Châu..."
Thời Thanh bị hôn đến thở không nổi, cô cũng vòng cánh tay qua ôm lấy cổ của anh đáp lại nụ hôn một cách cuồng nhiệt, giọng cô ngọt ngào nói.
"Đây không phải là hướng về nhà họ Mộc. Anh định đưa tôi đi đâu?"
"Tổ ấm tình yêu của chúng ta"
Mộc Thừa Châu tràn ngập niềm vui khi anh đã biết trong tim cô cũng có anh, niềm vui này đã đè nén sự ghen tuông cùng tức giận của anh.
Anh lại hôn môi cô, lần này nụ hôn của anh dịu dàng một cách lạ thường, điều này khiến cho Thời Thanh không quen.
Chẳng mấy chốc xe đã đến một ngôi biệt thự độc lập gần bờ sông. Đây là nơi anh thường xuyên nghỉ ngơi, nơi đây từng là nơi ở của mẹ anh, bao quanh căn biệt thự là cây cối, trước mặt là con sông thơ mộng, đằng sau biệt thư là đồi núi.
Phong cảnh hữu tình và yên tĩnh, vừa đi vào nhà anh đã bế cô đi nhanh vào phòng tắm, anh ép buộc cô tắm rửa sạch sẽ không để lại mùi của người đàn ông kia, tay anh còn moi móc hết tinh dịch trong âm đạo của cô.
Khi bức ép cô tắm gội sạch sẽ xong thì anh lôi kéo cô đi về phía giường ngủ đẩy cô lên giường.
Anh nằm đè lên cơ thể của cô, Thời Thanh rên rỉ một tiếng, má ơi không phải chứ! Cô thực sự mệt mỏi và muốn đi ngủ.
Nhìn mặt Mộc Thừa Châu lúc này cô cảm thấy anh vẫn còn rất tức giận, anh giống như một quả bom hẹn giờ có thể sẽ phát nổ bất cứ lúc nào. Nếu như cô từ chối anh chắc chắn anh sẽ nổi giận.
Thời Thanh không còn cách nào khác đành phải thuận theo, cô để dương vật to dài đẩy mạnh vào trong âm đạo của cô, anh nấc cô dồn dập còn gặm cắn từng tấc da thịt của cô như muốn xoá đi dấu vết chồng cô để lại, anh muốn lưu lại dấu vết hoan ái mới của mình.
Âm đạo bị anh làm rồi đến tối tới lượt chồng cô, bây giờ âm hộ của cô đã sưng tấy đỏ bừng trông đáng thương vô cùng, nhưng anh lại chưa chịu buông tha cho cô mà dùng dương vật to khủng của anh nấc cô kịch liệt.
Bạn thấy sao?