Chương 183: Chương 183

Một buổi sáng đầu ngày hứng khởi, sau khi cả hai từ phòng tắm bước ra, gương mặt của anh đầy thoả mãn bế Thời Thanh gương mặt ửng hồng, cô nằm xụi lơ trong lòng ngực của anh.

Mộc Thừa Châu đưa cho Thời Thanh đoạn video Ninh Đào vui đùa cùng năm cô gái, đầu óc Thời Thanh ong ong, cô trừng mắt nhìn anh.

"Anh làm chuyện này hả?"

"Tôi đã nói, tôi sẽ không giết ông ta"

Mộc Thừa Châu hất cầm gương mặt vô cảm lên tiếng.

"Năm người đó đều là người trong câu lạc bộ rất được bọn đàn ông yêu thích. Tôi không dám đảm bảo sức khoẻ của bọn họ. Cô không sợ nhiễm bệnh thì cứ gặp gỡ chồng mình"

Khi anh vừa dứt lời xong thì cả người Thời Thanh sợ hãi dựng tóc gáy.

Nếu anh làm điều này để ngăn cản cô không được gặp chồng thì anh đã thành công chia rẻ bọn họ. Cô sẽ không bao giờ để Ninh Đào chạm vào người cô nữa, cho dù ông ta không mắc bệnh thì cô cũng sẽ không bao giờ cho phép ông ấy chạm vào cơ thể của cô nữa.

"Sao anh lại ác như vậy! Anh thật độc hại! Cũng thật đáng ghét!"

Thời Thanh hai mắt đỏ hoe tức giận nhìn anh, cô căm phẫn lao vào đánh Mộc Thừa Châu tới tấp.

Đây là lần đầu tiên cô gặp được một nam chính đã đẹp trai còn vô liêm sỉ không ai bằng, anh đã muốn thứ gì thì tước đoạt bằng mọi thủ đoạn.

Rồi làm sao cô có thể làm gì anh được, tha thứ cũng không được mà nhắm mắt cho qua cũng không thể, bộ anh nghĩ đẹp trai là có thể tha thứ được hay sao.

"Tôi đã nói! Cô là của tôi!"

Mộc Thừa Châu yên lặng để cho Thời Thanh đánh mình, cô càng nổi giận thì anh ôm cô càng chặt hơn, anh nhìn cô với ánh mắt âu yếm, những lời anh sắp nói ra vừa dứt khoát lại lạnh lùng hống hách.

"Tôi sẽ không tha cho bất kỳ người đàn ông nào chạm vào cô, kể cả chồng cô!"

Thời Thanh ngước mắt oán hận nhìn anh, nước mắt rưng rưng chực chờ muốn trào ra. Cô nhìn chằm chằm vào đôi môi của anh, rồi cắn một ngụm vào đôi môi mỏng gợi cảm ấy.

............

Ở bên phía Ninh Đào, trong căn phòng riêng ông từ từ tỉnh lại, cả người đau nhức tay chân ông không còn chút sức lực, thân thể nặng trịch vì xung quanh ông là năm người phụ nữ khoả thân đang nằm lũ lượt trên người Ninh Đào.

Ông nhìn năm người phụ nữ sợ hãi đến mức tái xanh mặt mày, lấy lại sự tỉnh táo ông dùng hết sức đẩy năm người phụ nữ đó ra rồi nhanh chóng mặt đồ vào, ông đi ra khỏi quán bar.

Ánh nắng ban mai chiếu vào mặt ông, nhưng toàn thân ông lại cảm thấy lạnh buốt. Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, ông vừa bàng hoàng vừa hoảng sợ, ông không dám ở lại thành phố này một giây một phút nào nữa.

Thậm chí ông còn không dám quay về nhà con gái, ông gọi điện thoại cho con gái nhờ cô đem đồ đến cho ông.

Ninh Tiểu Manh vội vàng đem đồ đến cho ba mình, kinh ngạc nhìn ba mình với bộ dạng hốc hác bơ phờ.

Ninh Tiểu Manh dù có dò hỏi ba mình bao nhiêu thì ông cũng không nói gì, cô không còn cách nào khác là phải đưa ba cô đến sân bay.

Trước khi lên máy bay, Ninh Đào nói với Tiểu Manh.

"Nói với mẹ con khi nào có thời gian thì về làm thủ tục ly hôn đi..."

Ninh Tiểu Manh nghe những lời ba cô nói xong thì liền bật khóc.

"Ba! Giữa ba mẹ có chuyện gì thế?"

Ninh Đào cười khổ rồi rời đi không nói một lời.

Đây không còn là chuyện giữa hai vợ chồng bọn họ nữa mà là chuyện của người thứ ba, ông sợ nhân tình của vợ mình.

Chuyện xảy ra trong quán bar cũng đã làm rạn nứt mối quan hệ vợ chồng, bây giờ ông cũng không còn mặt mũi nào mà nhìn mặt vợ mình nữa, thà để lại cho nhau chút kỷ niệm đẹp còn hơn.

Ninh Tiểu Manh nhìn ba cô bước lên máy bay rời khỏi thành phố mà lòng cô đau đớn, cô gọi điện thoại cho Thời Thanh khóc lóc hỏi mẹ mình hai người đã xảy ra chuyện gì.

Vì sao ba lại muốn ly hôn với mẹ, có chuyện gì xảy ra đến nổi mà ba mẹ lại muốn chia tay nhau.

Thời Thanh nghe con gái vừa khóc vừa kể lể cho nghe cô cũng không nói một lời.

"Như anh mong muốn. Ninh Đào nói muốn ly hôn với tôi!"

Thời Thanh nhìn người đàn ông đang cười hạnh phúc, nhìn anh mà ngứa mắt cô cảm thấy anh đang muốn ăn đòn cho nên cô lao tới cắn lên cổ anh, để lại vết răng trên cổ anh.

"Ly hôn đi!"

Mộc Thừa Châu đè cô dưới người anh nói.

"Thân phận người phụ nữ có chồng. Tôi muốn cô rủ bỏ từ lâu rồi"

Mộc Thừa Châu tâm tình vui vẻ, anh hưng phấn banh rộng hai chân của cô, anh đưa dục vọng đang cương cứng của mình vào âm đạo của cô.

Thời Thanh mới đó đã rên rỉ, gương mặt đê mê dâm đãng, cơ thể của cô đã quen với dương vật to lớn của anh từ lâu, nhưng mỗi lần anh tiến vào đều khiến cho cô vừa sướng vừa khó chịu.

"Cô là của tôi"

Mộc Thừa Châu đem hai chân của cô áp lên ngực của mình, nhìn nơi hai người giao phối, bím nhỏ màu hồng của cô nuốt trọn dương vật của anh. Anh nghĩ rằng mình không thể tìm được đối tượng nào tốt hơn cô.

"Hừ..."

Thời Thanh nắm lấy áo anh rên la nức nở, cô quấn hai chân quanh eo anh.

"Thừa Châu! Anh to quá"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...