Chương 185: Chương 185 (H+)

Nổi tức giận trong lòng không thể nói ra biến thành sự hung hăng giận dữ trút hết vào tình dục.

Anh muốn dùng dương vật hành hạ bà cô già này cho đến chết, ai cho phép cô dám nói những lời này ra với anh.

Anh giống như một con bò đực phát dục lại đang nổi giận, anh lật mạnh người cô nằm úp xuống, hung hăng dùng dương vật đâm mạnh từ phía sau đâm tới. Mỗi cú đâm gần như muốn xuyên thủng tử cung của cô.

Thời Thanh khóc thét, quy đầu đâm mạnh vào đáy tử cung, vừa thốn vừa sướng, cô nhanh chống lên đỉnh, dâm thuỷ tuông trào như suối.

Anh không hề thương tiếc, không ngừng lại, dương vật vẫn kịch liệt ra vào trong âm đạo của cô, vẫn nhịp điệu vừa nhanh mạnh và thô bạo, quy đầu càng lúc càng bạo liệt đâm tận đáy tử cung.

"Nói! Cô yêu tôi!"

Trên mặt Mộc Thừa Châu nhiễm đầy tình dục, ánh mắt điên cuồng như muốn ăn tươi nuốt sống Thời Thanh vào trong bụng.

Quy đầu xâm nhập vào tận đáy tử cung người phụ nữ, tiếng la hét thảm thiết, âm thanh khóc nất nức nở vang khắp căn nhà, nước mắt sinh lý trào ra hai khoé mắt, anh niết cằm cô.

"Nói! Yêu tôi!"

"Aaa... ô ô ô... Mộc Thừa Châu... hơ hơ hơ... akkk... Ooh... uhm... anh điên rồi... a a a... uh... uh... uh... ô ô ô... akkk"

"Oooh... chậm lại... ohhhh... a a a... hư hư hư... oooooh..."

Thời Thanh bị sung sướng quá sức chịu đựng, tiếng la hét nức nở lại thảm thiết, cô bị anh chịch cho mất hồn, cô không ngừng rên la khàn cả giọng, quá sức chịu đựng cô vừa đau thốn vừa cầu xin anh, cầu xin không được thì trách mắng, chửi bới cho lợi gan mình.

"Khốn nạn... ahhh... đồ khốn... ô ô ô... akkk... anh muốn địt chết tôi sao? Ahhhh... Oooh... ưm ưm ưm... hơ hơ hơ... á á á ..."

"Nói nhanh! Yêu tôi!"

Mộc Thừa Châu như một đứa trẻ đòi kẹo cho bằng được, thân thể lại như một con bò đực đang phát điên vì tình.

Anh vừa điên cuồng ra ra vào vào trong âm đạo của cô, vừa bức ép cô nói lời yêu mình.

Thời Thanh bị anh địt quá kịch liệt làm cho sức chịu đựng của cô quá cực hạn, cô vừa khóc lóc thảm thiết vừa cầu xin anh tha thứ, cuối cùng cô vì quá mức chịu đựng mà cúi đầu quy thuận dưới thân anh.

"Akkkkk... ô ô ô... tôi yêu anh... ahhhh... làm ơn nhẹ một chút... á á á á á... ơ ơ ơ... tôi chịu không nổi nữa... làm ơn... ahhhh... ô ô ô... Ưhm ưhm ưhm... aaaaa"

Cơn giận sục sôi đang dâng trào trong lòng anh vì sự quy phục của cô mà nhanh chống được dập tắt.

Nhịp điệu đang từ thô bạo mạnh mẽ từ từ anh chuyển sang dịu dàng và nhẹ nhàng.

Anh lặt người cô lại banh hai chân cô dang rộng quấn quanh eo mình, anh đè cả cơ thể lên người của cô, anh vuốt ve khuôn mặt đang nhễ nhại mồ hôi, anh vuốt tóc dính sát trên khuôn mặt của cô kéo sang bên tai.

Anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng mà cuồng nhiệt, môi lưỡi giao nhau, anh gặm cắn đôi môi của cô đến sưng tấy đỏ mọng.

"Bảo bối! Nói lại lần nữa cho tôi nghe"

Cả người cô đang co quắp căng cứng từ từ buông lỏng, thân thể cô không ngừng run rẩy vì lên đỉnh nhiều lần, dâm thuỷ đang trào ra làm ướt hết phần dưới của cô. Ánh mắt đẫm lệ nhìn anh.

"Tôi yêu anh"

Ánh mắt Mộc Thừa Châu yêu thương nhìn Thời Thanh, anh âu yếm vuốt ve mái tóc ướt sũng của cô, anh không ngừng yêu cầu cô lập đi lập lại câu nói yêu anh.

Thời Thanh vì sợ hãi trình độ làm tình của anh, cô không dám chọc giận vẩy ngược của Mộc Thừa Châu nữa mà thuận theo lời yêu cầu của anh.

Thời Thanh hiện tại rất ngoan ngoãn phục tùng mọi yêu cầu của anh, cô đã được tận hưởng sự nổi giận của anh rồi.

Có đánh chết cô, cô cũng không dám chọc giận anh thêm lần nào nữa.

Suy nghĩ thoáng ra thì dù cho anh có bắt cô làm bất cứ gì trên giường thì cũng được thôi, dù sao anh cũng là người chồng nhỏ của cô mà.

Anh khiến cho cô thoả mãn, vui vẻ thì cho dù anh có muốn cô nói ngàn lời ngọt ngào với anh đều hợp tình phải lý. Chỉ vài câu yêu đương nhăng nhít cũng chẳng đáng gì.

Mộc Thừa Châu ôm chặt cô vào lòng, anh bắt đầu cuộc hành trình rong ruổi trong âm đạo của cô.

Thời Thanh bị anh địt cho đến khi bất tỉnh nhân sự.

Khi cô thức dậy mặt trời lên gần đến đỉnh đầu, cả người cô như bị xe lôi cán qua, đau nhức tê mỏi, cái eo già nua như không còn là của cô nữa. Cô thu dọn bản thân sạch sẽ rồi đi đến nhà con gái dùng cơm trưa.

Buổi chiều cô bay về quê, vài ngày sau cô và Ninh Đào giải quyết ly hôn.

Khi máy bay đáp xuống thành phố, cô vừa bước ra khỏi cửa thì đã thấy Mộc Thừa Châu đang chờ đón mình.

Thời Thanh vừa vào xe đã bị người đàn ông đè xuống ghế ôm hôn mãnh liệt, cô là người ly hôn nhưng người hạnh phúc nhất hiện tại lại là Mộc Thừa Châu.

Sau khi cô đã cầm được tờ ly hôn, Mộc Thừa Châu đưa cho cô thẻ đen ngân hàng cùng chìa khoá. Thời Thanh nhìn anh khó hiểu.

"Đây là cái gì?"

"Phần thưởng sau khi ly hôn"

Sau khi đặt nó vào tay cô rồi anh tiếp tục nấu cháo lưỡi với cô mãnh liệt.

"Ở bên tôi cô sẽ có nhiều hơn thế nữa!"

"Đây là đang bao nuôi tôi sao?"

Thời Thanh liếc mắt nhìn anh.

"Bao nuôi cái gì?"

Mộc Thừa Châu ẩn ẩn hiện lên một tia giận dữ, anh nổi giận ngắt nhéo vú cô.

"Cô là người phụ nữ của tôi! Tiêu tiền của tôi thì đã sao? Đây không phải là bao nuôi"

Bao nuôi là quan hệ trao đổi tiền bạc mỗi khi quan hệ, anh không thích nghe cô dùng từ này để miêu tả mối quan hệ của bọn họ.

Thời Thanh nhận thẻ đen cùng chìa khoá, cô coi như đây là phần thưởng anh tặng cho cô làm bảo mẫu cho anh mấy tháng qua.

Sức khoẻ của Mộc Thừa Châu rất tốt, nhờ quá trình chăm sóc chu đáo của cô mà cánh tay anh tiến triển hồi phục rất thuận lợi, vết gãy cũng không quá nghiêm trọng.

Nửa tháng sau, anh cùng cô đi đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ đã cho anh tháo bột.

Khi ra khỏi bệnh viện, Thời Thanh cảm thấy sảng khoái hít thở không khí trong lành, lòng cô cũng nhẹ nhõm đi nhiều. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...