Chương 186: Chương 186(H+)

Đã hai tháng trôi qua!

Cô chán muốn chết khi lúc nào cũng ở bên cạnh người đàn ông hai mươi bốn trên bảy.

"Mộc Thừa Châu! Chúc mừng anh khỏi bệnh"

Tâm trạng của Thời Thanh giống như con chim sẽ được thả tự do mà sổ lồng, trên khuôn mặt tươi tắn nhuận sắc của cô không giấu được vẻ hạnh phúc vui mừng. Cô nắm lấy bàn tay của Mộc Thừa Châu phấn khởi dặn dò anh.

"Nhiệm vụ của tôi cũng đã kết thúc. Sau này anh cần chú ý chăm sóc sức khoẻ của mình nhiều hơn"

"Cô muốn rời khỏi tôi?"

Sắc mặt Mộc Thừa Châu sa sầm.

""Cô định đi đâu?"

"Về trường học. Tôi nhớ các học trò của tôi rồi!"

Tâm trạng của cô vui vẻ cũng chân thật nói cho anh biết dự định của mình.

"Mộc Thừa Châu! Sau này nhớ chăm sóc tốt cho bản thân nha. Tiểu Manh làm việc ở công ty anh. Cũng xin anh hãy chăm sóc cho con bé"

Cô nói xong muốn rút tay về thì lại bị người đàn ông nắm chặt bàn tay của cô.

Mộc Thừa Châu trừng mắt hung ác nhìn bà cô không rời, anh cố gắng kiềm chế cơn điên đang chực chờ phát tác trong lòng.

Không nói một lời, anh ép buộc cô bước lên xe, Thời Thanh sợ sẽ làm tổn thương cánh tay mới lành lặn của anh, cho nên cô cũng không dám giãy giụa. Cô chỉ có thể ngoan ngoãn bước lên xe.

Mông của cô chưa kịp ngồi vững thì đã bị người đàn ông nhào tới, cô hét lên sợ hãi. Mộc Thừa Châu nhanh tay luồng trong váy của cô, cô vội vàng kẹp chặt hai chân trừng mắt nhìn anh.

"Mộc Thừa Châu! Vết thương của anh đã khỏi rồi. Nhiệm vụ chăm sóc vết thương của anh tôi đã hoàn thanh xuất sắc. Tôi nên quay về cuộc sống của mình. Mong anh đừng quấy rối tôi nữa!"

"Cô muốn rời khỏi tôi?"

Mộc Thừa Châu vừa nổi giận vừa đau lòng.

"Xem ra tôi làm cô chưa đủ!"

Anh không còn kiềm chế cảm xúc nữa, nổi điên dâng trào anh mở banh hai đùi của cô ra. Bao nhiêu sự tức giận anh đều phát tiết ra ngoài, anh xé toạc chiếc quần ren đen của Thời Thanh. Hai bàn tay thô bạo bóp mạnh âm hộ của cô.

Thời Thanh trong lòng run sợ, toàn thân cô run rẩy đau đớn kêu rên, nước mắt rơi xuống cô nắm lấy hai bàn tay của anh cố gắng đẩy ra.

"Mộc Thừa Châu! Anh đừng làm như vậy"

"Ở lại!"

Anh không cho cô có cơ hội từ chối yêu cầu của mình, ba ngón tay thon dài hữu lực thọc sâu vào âm đạo của cô, hai âm môi no dày bị bàn tay còn lại của anh nhào nặn ngắt nhéo.

Thời Thanh toàn thân run rẩy, mặt đỏ bừng vừa sợ hãi xen lẫn tức giận nhìn anh.

Ngón tay của người đàn ông không ngừng khuấy động bên trong âm đạo của cô, nước nhờn bắt đầu tiết ra nhiều hơn, thân thể nhạy cảm của cô nhanh chóng hoà cùng ngón tay đang moi móc âm đạo của cô, mông tự nâng lên, eo vặn vẹo đưa đẩy.

Hơi thở của cô mỗi lúc một dồn dập, tiếng rên rỉ phát ra không ngừng. Mộc Thừa Châu híp mắt nhìn cô.

"Ơ lại vì tôi"

Nếu như cô cứ ngoan cố không chịu thuận theo ý muốn của anh thì anh chỉ có thể dùng tới biện pháp mạnh. Lúc đó cô có muốn hay không cũng không còn do cô quyết định, cô chỉ có thể phục tùng anh.

"Thừa Châu! Uhm... a a a... ưh..."

Ba ngón tay không còn đủ làm cô thoả mãn, anh đưa bốn ngón tay vào moi móc lục lọi bên trong vũng lầy nhầy nhụa nước trong cơ thể cô.

Bốn ngón tay làm cô vừa sướng lại vừa muốn được nhiều hơn nữa, cô khó chịu vặn vẹo thân mình đưa đẩy lên mông lên xuống. Cô đặt đôi chân gác lên vai anh, hai đùi cô tự banh rộng hết cỡ, hơi thở dồn dập tiếng rên mỗi lúc một to, ánh mắt nhìn anh rưng rưng như muốn cầu anh địt cô đi.

"Aaaa... ưm... khó chịu... ơ ơ ơ... á á á... cho tôi đi... uhm... huh... làm ơn vào đi... khó chịu quá... akkk"

Mộc Thừa Châu sắc mặt thâm trầm như không nghe lời cầu xin của cô, bốn ngón tay móc thật nhanh và mạnh trong âm đạo của cô.

Mông cô hẩy hẩy theo từng cái moi móc của anh, cô rên la nức nở mỗi lúc tiếng rên la của cô càng dồn dập thảm thiết hơn. Cả người Thời Thanh căng cứng, các ngón chân co quắp lại, hơi thở của cô như ngừng lại, dâm thuỷ phun trào bắn ra tung toé làm ướt hết cánh tay của anh.

Quai hàm anh nghiến chặt, anh cởi dây thắt lưng trói chặt hai cổ tay của cô lại, anh kéo khoá quần xuống moi dương vật cương cứng đang kêu gào trong đũng quần ra.

Quy đầu to khủng ma sát lên xuống âm hộ của cô nhưng anh không đi vào ngay.

Anh cầm dương vật cứ rà lên xuống âm hộ của cô, quy đầu to dày ma sát hai âm môi to dày lên xuống, anh còn cầm thân gậy chọc chọc âm vật của cô.

Rồi chà sát thật mạnh lên âm vật, thỉnh thoảng anh lại đưa quy đầu chọc vào cửa mình của cô.

Toàn thân Thời Thanh run rẩy, dòng mật dịch cuồn cuộn chảy ra, thấm ướt quy đầu của anh làm chúng trơn trượt lóng lánh.

Thời Thanh bị anh trêu đùa mà cả người cô vừa sướng vừa ngứa râm ran như có hành ngàn hàng vạn con kiến đang gặm cắn cơ thể của cô. Âm đạo cô ngứa ngáy khó chịu, nó đòi hỏi muốn được cắn nuốt thứ to dài đang trêu đùa cô.

"Thừa Châu! Tha cho tôi..."

Hơn hai tháng, hai người ngày đêm thân cận bên nhau, ngày đêm thâu hoan chu du đến miền hoan lạc, cơ bản Thời Thanh đã dần dần quen với dương vật to khủng của Mộc Thừa Châu.

Anh thành công khai thác được ham muốn tính dục của cô cực kỳ mạnh mẽ, chỉ một vài động tác nhỏ của anh cũng đủ làm cho cô nổi lên kích thích, anh cứ dùng quy đầu ma sát như thế này chẳng khác nào như đang tra tấn cô.

"Ở lại vì tôi"

Mộc Thừa Châu chỉ cần nghĩ đến cô đang có ý định rời khỏi anh thì cơn điên đang dần nguội lạnh lại bùng phát lên dữ dội hơn, trong lòng anh lo lắng cô sẽ rời xa anh thì anh đã chịu không nổi rồi.

Anh lại hung hăng dùng quy đầu ma sát thật mạnh vào âm vật của cô, chưa hết anh còn dùng dương vật đập đập thật mạnh vào âm vật.

Anh phải trừng phạt cái âm hộ của lão cô này!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...