Chương 2: Chương 2 Mẹ Nữ Chính Trong Truyện Tổng Tài (Cao H)

Anh cảm giác người phụ nữ này đang vùng vẫy, hình như còn nói gì đó, nhưng đầu óc anh đang bị tình dục thiêu đốt không thể suy nghĩ.

"Không được... A..."

Thời Thanh lại cầu xin, nhưng người đàn ông đã mở khoá áo lót, một bàn tay to bao phủ lên bầu vú cực lớn. Thời Thanh vặn vẹo cũng chỉ làm hai người dán sát vào nhau hơn thôi.

Dưới háng kia côn thịt làm cho Thời Thanh sợ hãi, như là có một chày sắt đâm ở giữa mông cô, chen vào kẻ mông cách lớp quần mỏng. Cô cảm nhận vật dưới háng người đàn ông kia đang cứng rắn đến cỡ nào, trong đầu cô thậm chí đang miêu tả hình dáng của quy đầu.

"Tiểu Sương! Sao ngực em lớn thế?"

Bờ môi nóng bỏng của Lãnh Dạ Thần đang cắn mút cổ Thời Thanh.

Anh liếm mút vành tai cô, trong đầu anh hiện tại như con dã thú, không phân biệt người phụ nữ mình đang ôm là ai. Anh chỉ cảm thấy cặp vú anh đang xoa bóp trong tay vừa lớn vừa mềm, sờ lên rất thoải mái.

Lãnh Dạ Thần một tay đùa giỡn với bầu vú kia, một tay khác kéo khoá quần mặc ở nhà của Thời Thanh xuống.

Thời Thanh thở dốc, xấu hổ tức giận bắt lấy tay anh, muốn ngăn anh lại. Nhưng người đàn ông mạnh bạo ngăn cản cô, thành công kéo quần dài xuống, bàn tay bắt đầu di chuyển vào trong quần lót.

"A... Không được... cậu Lãnh......"

Thời Thanh gấp đến mức bật khóc, lại một lần nữa cố gắng ngăn cản bàn tay đang thăm dò trong quần lót.

Lãnh Dạ Thần không vui, nhặt dây lưng trên mặt đất cột hai tay cô ra phía sau lưng. Cắn cắn lỗ tai.

"Tiểu Sương! Hôm nay em không ngoan."

"Tôi không phải Tiểu Sương... A đau..."

Thời Thanh giải thích, Lãnh Dạ Thần đã hung hăng bóp vú cô. Thời Thanh đau đến mức đỏ mắt, cô chửi thề trong lòng 'mẹ nó đúng là dọn đá đập chân mình!'

Đôi bàn tay đã bị cột cuối cùng cũng không cào cấu anh được nữa. Lãnh Dạ Thần nhanh chống kéo quần lót xuống, bàn tay tuỳ ý xoa nắn bờ mông mượt mà của cô.

Thời Thanh vặn vẹo muốn tránh bàn tay đang xoa nắn bờ mông của mình thì bất chợt cô bị tát mạnh hai cái, bờ mông trắng ngần vì bị hai cái tát mà trở nên đỏ hồng, cô không dám động nữa.

Lãnh Dạ Thần di chuyển tay lần mò vào khe huyệt, cô sợ hãi kêu một tiếng muốn kẹp chân lại. Hắn ta mạnh mẽ bẻ chân cô ra, vuốt ve âm hộ phấn nộn mê người của cô.

Lãnh Dạ Thần sờ vào âm đế xoa nắn tay kia vẫn nhào nặn bầu vú no đầy. Càng như vậy càng làm con quái thú ở giữa háng của hắn trướng to hơn.

"Đừng sờ chỗ đó......"

Thời Thanh khóc nức nở dùng sức kẹp chân lại, nhưng chân dài của người đàn ông đã chen vào chặn lại. Cô không thể thắng nổi, bàn tay thô ráp xoa nắn âm đế, cơ thể của cô bắt đầu từng đợt khô nóng, âm đạo tiết ra một ít mật dịch.

Lãnh Dạ Thần chịu đến cực hạn, hắn nhanh chóng nắm lấy gậy thịt từ phía sau đâm vào hoa huyệt.

"A... không được..."

Cảm nhận côn thịt đâm vào hoa huyệt bên trong mình, cô hốt hoảng tránh né. Hắn ta nắm chặt eo cô tách đùi cô ra, nhanh chóng thúc côn thịt đi vào.

Thời Thanh chưa chuẩn bị sẵn tinh thần, phía dưới âm đạo cũng chưa sẵn sàng để nghênh đón côn thịt to lớn mà đã đi vào. Thời Thanh đau đến mức rơi nước mắt.

"Đau quá... đi ra... không được cắm vào..."

"Nhịn một lúc."

Anh cũng thấy đi vào khó khăn, bắt lấy tay sau người người phụ nữ ấn chặt cô trên cửa phòng tắm. Nhấp mạnh côn thịt đi vào đường đi gấp khúc chật hẹp, hắn ta đẩy mạnh côn thịt lúc vào trong hoa huyệt.

Thời Thanh đau đớn hét thảm, theo bản năng dãy dụa ngược lại hoa huyệt càng kẹp chặt hơn.

"Chật quá..."

Lãnh Dạ Thần nắm chặt tay cô, côn thịt to lớn cứng rắn bị hang động nóng bỏng bao vây, vì đau đớn âm đạo co rút lại, kẹp rút đồ vật kia.

Sung sướng nổ mạnh, hắn thọc vào rút ra, âm đạo bị côn thịt to lớn ma sát mạnh bắt đầu tiết ra mật dịch. Thời Thanh khóc lóc xin tha.

"Đau quá... không..."

Thời Thanh là người chủ mưu, vì hạ dược quá liều mà Lãnh Dạ Thần đã mất đi sự tự chủ mà bao năm qua hắn đã tự hào. Hiện tại hắn chỉ muốn hung hắn đâm vào rút ra, vòng eo rắn chắn húc mạnh từng gậy đi sâu vào tử cung.

Mỗi lần đều đâm đến nơi sâu nhất, khai phá từng đợt cảm xúc mà cha của Diệp Tiểu Sướng, Diệp Đại Long chưa từng cho cô cảm giác đó. Cái của hắn vừa ngắn lại vừa nhỏ, cơ bản là không thoả mãn được cô.

Trong trí nhớ của Thời Thanh, cô chưa bao giờ được lên đỉnh. Côn thịt của Lãnh Dạ Thần quá lớn, mỗi lần thúc sâu vô tử cung làm cô vô cùng căng trướng.

Mỗi cú đâm sâu đều làm cô khóc xin tha.

Lãnh Dạ Thần đâm sâu thêm chục lần thì mật dịch bắt đầu tiết ra nhiều hơn, cảm giác sung sướng tê mỏi bắt đầu đến nhiều hơn.

Lãnh Dạ Thần biết cơ thể của cô đang dần dần thay đổi, phía dưới nghênh đón côn thịt của hắn hơn. Nước dịch chảy ra ngày một nhiều bôi trơn gậy thịt làm cho hắn dễ dàng đâm vào rút ra.

Bàn tay của hắn đang bao bộc đôi vú no đầy, vừa nhào nặn vừa đâm từng cú thúc thật sâu. Do tác dụng của thuốc mỗi lần chọc vào rút ra một cách thô bạo, gậy thịt cọ xát vào từng nếp khúc trong sâu của người phụ nữ. Chọc sâu đến tử cung làm cô càng thấy trướng trướng chịu ko nổi, cô khóc lóc xin tha.

"Đừng đâm chỗ đó...... chết người đó...... a...a......"

Quy đầu của người đàn ông chọc sâu đến nơi mà người chồng chưa bao giờ làm được.

Thời Thanh vừa sướng lại vừa đau khó tả mà không thốt nên lời, cửa tử cung bị va chạm nghiền nát cảm giác tê dại mãnh liệt, cô bị đâm đến bật ra những tiếng rên rỉ kiều mị.

Bụng nhỏ trướng lên, nước dâm thuỷ lại chảy ra nhiều hơn, Lãnh Dạ Thần luận thân vận động càng ngày càng kịch liệt, tiếng nước ái muội truyền ra rõ ràng làm cô xấu hổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...