Chương 21: Chương 21 Mẹ Nữ Chính Trong Truyện Tổng Tài

Sau khi trở về Trung Quốc, cô đi thuê một căn hộ, thu xếp mọi thứ đã ổn thì Thời Thanh dẫn con trai đi gặp Diệp Tiểu Sương.

Diệp Tiểu Sương vui mừng khi gặp được mẹ sau sáu năm biệt tích, khi thấy đứa bé trai bên cạnh mẹ mình thì cô đã hiểu tất cả. Mẹ cô bỏ đi để lén lút sinh ra đứa bé, vậy đứa trẻ này là con ai? Chẳng lẽ là của cha mình, nhưng thằng bé này ngoại hình khôi ngô đẹp trai nhìn không giống cha. Thằng bé cái nét nhìn rất quen...

Diệp Tiểu Sương còn đang suy nghĩ thì chuyện tiếp theo còn làm cô hơi sốc, Thời Thanh nói đứa bé không phải con của cha cô. Diệp Tiểu Sương hỏi cha đứa bé là ai thì mẹ cô chỉ cười mà không trả lời.

Diệp Đại Long biết chuyện thì mắng chửi Thời Thanh thậm tệ, hắn không muốn đổ vỏ cho nhân tình của cô, nhưng khi Thời Thanh đề nghị ly hôn thì gả không đồng ý, hắn sợ bỏ cô thì không ai chu cấp tiền cho hắn.

Thời Thanh thấy gả chồng không chấp nhận ly hôn cô cũng không nói gì thêm, cô cứ nghĩ gả sẽ nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng sống bao năm cho nên tin tưởng giao Thời Huống cho gả chăm nôm còn cô thì đi ra quan ăn mở cửa trở lại.

Diệp Đại Long là tên đốn mạc gả chỉ biết sống bám váy vợ mình, ngày thường đã vô công rỗi nghề thì thôi nay hắn hận cô đã cắm sừng gả, mỗi lần nhìn thằng bé là gả căm hận người đàn bà này phản bội gả, gả nảy ra ý định bán đi Thời Huống.

Gả lợi dụng Thời Thanh đang ở ngoài quán ăn, gả chuốc thuốc mê Thời Huống rồi giao cậu bé cho bọn buôn người. Gã đã liên lạc sẵn người từ trước, một bên giao người bên giao tiền.

Sau khi giao dịch xong gả mừng rỡ có thể tống thằng oắt con này ra khỏi cuộc đời hắn mà còn có tiền để đi đánh bạc.

Thời Huống tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trên xe của bọn buôn người, thằng bé tiếp tục giả vờ ngủ.

Thằng bé được thừa hưởng gen của Lãnh Dạ Thần cho nên từ ba tuổi cậu đã là một thiên tài. Cậu cảm thấy mẹ mình quá ngốc ngếch rất dễ tin người.

Thời Huống bình tĩnh suy nghĩ cách thoát thân, bọn buôn người bán cậu cho một gia đình bị hiếm muộn, đôi vợ chồng khi nhìn thấy cậu đã rất hài lòng.

Cặp vợ chồng bắt chuyện làm quen với cậu bé. Thời Huống giả ngây giả ngô như đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ, không những vậy Thời Huống còn chụp lấy trái chuối trên bàn ăn ngấu nghiến mà không lột vỏ.

Đôi vợ chồng hốt hoảng không hài lòng lập tức đòi đổi trả hàng. Đôi bên đang thảo luận với nhau thì trong phòng Thời Huống lấy điện thoại di động bấm gọi một dãy số. Sau khi đổ chuông được một lúc thì cuối cùng đầu dây bên kia cũng bắt máy.

Lãnh Dạ Thần đang trong cuộc họp thì có một dãy số lạ gọi đến, bao nhiêu năm qua hắn vì chờ Thời Thanh cho nên khi thấy sô lạ gọi đến hắn đều không bỏ qua. Nhưng sáu năm qua chưa một lần cô gọi điện thoại cho hắn, những số lạ đó thường là đào lửa.

Lần này cũng không ngoại lệ, hắn vẫn bắt máy. Đầu dây bên kia có tiếng nói của một cậu bé, giọng nói non nớt nhưng bình tĩnh.

"Xin chào! Đây có phải số của ông Lãnh Dạ Thần hay không?"

Lãnh Dạ Thần thất vọng, thầm nghĩ lại là bọn đào lửa, lần này con tinh vi hơn lợi dụng một đứa trẻ. Hắn lạnh lùng trả lời.

"Là tôi"

"Thưa ông, tôi là con trai của ông và hiện tại tôi đang bị bọn buôn người đem bán cho một gia đình ở quê. Xin ông hãy nhanh chóng đến cứu tôi!"

Lãnh Dạ Thần đã nghe rất nhiều cuộc gọi lừa đảo, nhưng cuộc gọi này là sáng tạo nhất. Hắn bật cười ra tiếng, cậu bé còn bổ sung thêm một câu lạnh lùng.

"Tôi là Thời Huống, con trai của Thời Thanh, tin hay không thì tuỳ quyết định!"

Lãnh Dạ Thần thần sắc thay đổi, gương mặt lạnh lẽo đến cực điểm buông lời lạnh lùng.

"Nếu cậu là bọn lừa đảo thì tôi sẽ tống cậu vào tù!"

Nói xong hắn cúp máy, dừng cuộc họp, dẫn người trực tiếp dựa theo định vị của điện thoại mà tìm. Hắn mong rằng lần này thật sự sẽ là thông tin thật có liên quan đến Thời Thanh, bao nhiêu lần hắn mong được biết thông tin của cô dù chỉ một chút, nhưng tất cả đều là lừa đảo.

Lần này thì lại khác hoàn toàn, hắn được nghe thông tin về cô, chỉ có hai người bọn họ mới biết mối quan hệ của nhau. Hắn lựa chọn sẽ tin một lần nữa.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Thời Huống xoá hết mọi thông tin rồi đặt điện thoại trở lại chỗ cũ trên bàn, hai vợ chồng bàn bạc với nhau tạm thời giữ lại cậu bé. Bọn họ sẽ đưa cậu bé đi khám bác sĩ, nếu bác sĩ lắc đầu không chữa được thì bọn họ sẽ trả lại mô giới cũng không muộn. Đôi vợ chồng đều thích Thời Huống, cậu bé khôi ngô mặt sáng họ chỉ tiếc cậu bé lại bị thiểu năng.

Tại quán ăn, Thời Thanh bán đến tối mịt dọn dẹp quán xong mới trở về nhà, về đến nhà cô không thấy con trai đâu cứ tưởng thằng bé đã đi ngủ, cô đi vào phòng ngủ không thấy con đâu, hoang mang đi ra sofa hỏi Diệp Đại Long đang ngồi xem TV.

"Đừng tìm nữa, tôi bán nó rồi!"

"Cái gì?"

Thời Thanh không thể tin gã chồng đốn mạc sẽ làm điều đó, cô nổi điên cầm ghế gỗ đập thẳng lên đầu gả, cô giận dữ hét lên.

"Mày bán nó cho ai? Sao mày dám làm thế?"

"Cô cấm sừng tôi, tôi còn chưa tính toán với cô."

Diệp Đại Long bị cô đánh đến chảy máu đầu, gả tức giận lao đến bóp cổ Thời Thanh.

"Con khốn nạn hôi hám, mày dám cắm sừng ông đây! Còn sinh con cho thằng đàn ông khác! Hôm nay tao sẽ giết chết con điếm như mày!"

Diệp Đại Long hiện tại đã không còn làm tình với ai được nữa, nhưng gả cũng không chấp nhận vợ của mình ngoại tình với thằng đàn ông khác.

Diệp Đại Long nhào về phía Thời Thanh toan muốn đánh mắng và xé quần áo của cô.

Thời Thanh không còn lòng dạ nào để ý đến gả, cô nhanh chân đá vào bộ hạ gả một cú thật đau, gả vừa đau vừa lấy tay che bộ hạ, không cam tâm hắn cố vùng dậy muốn đánh Thời Thanh.

Thời Thanh chọp nhanh cây gậy bóng chày, quất mạnh vào xương ống quyển của gả, tiếng xương gãy, gả ôm chân ngã xuống đất mà rú lên như con heo bị thọc tiết.

Thời Thanh tay chống nạnh, một chân đạp lên chỗ bị thương của gả, Diệp Đại Long đau đớn hét lên. Thời Thanh cười nói.

"Bà đây lâu lắm rồi không đánh người, mày nghĩ bà đây dễ bắt nạt à?"

      

   

   

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...