Cô ném cây gậy sang một bên chuẩn bị đi tìm con trai, vừa mở cửa cô bị sốc.
Thời Huống đứng trước cửa nhà trên tay còn cầm cây kem, theo sau là người đàn ông quen thuộc. Lãnh Dạ Thần nhìn cậu bé chằm chằm như muốn ăn thịt người. Thời Thanh trừng mắt nhìn con trai.
"Con trai ngoan lắm, dám phản bội mẹ!"
Thời Thanh tính đóng cửa lại, Lãnh Dạ Thần xông vào tóm lấy cô, Thời Thanh hoảng sợ giãy giụa la hét. Diệp Đại Long còn đang mắng cô, khi thấy cô bị người đàn ông khác dây dưa cố nhịn đau bò dậy xông lên muốn giúp đỡ.
Lãnh Dạ Thần đá gả một cú trời giáng, Thời Thanh bị hắn ép vào tường, ánh mắt của hắn lạnh lẽo xuống cực độ làm Thời Thanh tim đập loạn xa, cô liếm môi, cố rặng ra nụ cười.
"Đây không phải là ông chủ Lãnh à! Đã lâu không gặp!"
Lãnh Dạ Thần ánh mắt hung ác nhìn cô, ánh mắt như muốn giết người, Thời Thanh thức thời mà im miệng. Cô muốn nói điều gì đó cho không khí bớt căng thẳng.
Lãnh Dạ Thần nắm cằm cúi người hôn môi cô thật mạnh, hắn chặn không cho cô nói, nuốt hết những lời cô muốn thốt ra.
Khoảnh khắc khi hắn nhìn thấy cô, bao nhiêu sự oán hận, tức giận đều trở thành nổi nhớ nhung. Hắn mừng rỡ khi được gặp lại cô, sáu năm qua hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Thời Thanh bị hắn cưỡng hôn, cô vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kiềm kẹp của hắn. Cô càng giãy giụa thì Lãnh Dạ Thần càng ghì chặt cô vào lòng.
Lãnh Dạ Thần mang nụ hôn mãnh liệt chứa sự oán hận cùng mong nhớ bao nhiêu năm trả hết cho cô, nụ hôn mạnh bạo làm môi Thời Thanh bật máu.
Thời Thanh càng chống cự thì Lãnh Dạ Thần càng siết chặt cô, hắn cắn mút môi cô trả thù làm cho cô đau đơn, sau một hồi thật bại thì cô cũng dần từ bỏ giãy giụa. Cô tiếp nhận nụ hôn và đáp trả lại.
Thời Huống vào nhà, đi đến ghế sofa ngồi xuống tiếp tục ăn kem, Diệp Đại Long hoảng sợ khi thấy thằng bé, nhưng cú sốc lớn hơn làm gả trợn to mắt nhìn là thấy vợ mình đang dây dưa với Lãnh Dạ Thần.
Từ trợn to mắt chuyển đến mắt đỏ ngầu vì tức giận, hắn kinh ngạc khi thấy Lãnh Dạ Thần là người đàn ông cho hắn cái sừng to lớn. Mà nay chứng mắt gả thấy vợ mình đang ngoại tình trước mắt gả, không có nổi nhục nào bằng nổi nhục này. Gả tức giận ngực phập phồng lên xuống, gả lồng lộn hét lên.
"Họ Lãnh! Thả vợ tao ra!"
Lãnh Dạ Thần còn đang bận hôn Thời Thanh đâu rảnh mà quan tâm đến gả chồng hờ của cô, hắn đang bận cắn mút đôi môi ngày đêm hắn mong nhớ, hôn môi chưa đủ hắn xoa bóp bầu vú bao nhiêu năm không được nắm, sự uất hận trong nhiều năm qua không được xoa nắn cô thì hắn phải bóp thật mạnh để thoả nổi nhớ nhung. Càng hôn càng nhớ, càng bóp càng thấy chưa đủ, hắn càng muốn nhiều hơn nữa muốn quất cô ngay lúc này tại chỗ này.
Lãnh Dạ Thần không ngờ cô đã sinh cho hắn một cậu con trai thông minh khoẻ mạnh, càng nghĩ càng tức giận hắn càng bóp mạnh vú của cô, nghiến răng nghiến lợi nói.
"Đi biệt tích sáu năm trời, không một chút liên lạc, cô dám bỏ trốn ra nước ngoài để lén lút sinh con! Người phụ nữ đáng hận!"
Lãnh Dạ Thần ngắm nhìn gương mặt cô, nếp nhắn nơi khoé mắt đã rõ ràng còn có chút hằng sâu, gương mặt cô cũng đã biểu hiện tuổi tác, hắn càng nhìn càng thấy cô vẫn đẹp như ngày nào, có chăng càng đẹp càng quyến rũ hắn hơn nữa.
Hắn ôm cô thật chặt, hắn xúc động khi cô đã trở về bên hắn. Phải mất sáu năm khi cô rời bỏ hắn thì hắn mới nhận ra hắn đã yêu cô, hắn yêu cô rất nhiều.
Thời Thanh bị ôm đau hét lên, cô ôm cổ hắn hôn lên chiếc cằm rồi hôn xuống yết hầu, rồi cuối cùng hôn má hắn, hắn thở dốc nhìn cô hạnh phúc.
Thời Thanh cong môi cười, vuốt ve khuôn mặt tuấn mĩ của Lãnh Dạ Thần, nhẹ giọng nói.
"Lúc trước tôi rời đi là vì bảo vệ bản thân cùng đứa bé! Tiểu Sương báo cho tôi biết con bé bị sảy thai hai lần. Hiện tại con trai đã lớn, tôi mới dám quay về!"
Hắn nghe ý nghĩa đằng sau lời nói của cô, hắn cau mày phản bác.
"Đó chỉ là tai nạn"
Thời Thanh thở dài.
"Tai nạn một lần là ngoài ý muốn. Nhiều lần cũng là ngoài ý muốn à? Mua vé số cũng không có xác xuất như thế!"
"Được rồi! Tôi sẽ cho điều tra chuyện này!"
Lúc trước Tiểu Sương đã từng nói nhưng hắn không tin. Nhưng bây giờ hắn tin Thời Thanh, vì con trai của hắn, hắn không thể đánh cược tính mạng của con trai mình. Nghĩ đến tất cả mọi chuyện xảy ra sắc mặt hắn tối sầm, nhìn đến Diệp Đại Long ánh mắt hình viên đạn bắn ra.
"Diệp Đại Long lừa bán con trai chúng ta, cô định xử lý hắn như thế nào?"
"Hãy để cho pháp luật xử lý. Hắn dám làm thì phải trả giá cho những hành động của mình! Tình nghĩa vợ chồng đến đây là kết thúc!"
Thời Thanh ôm hôn anh, cô đi đến kiểm tra xem con trai có bị thương tích gì không, xác nhận thằng bé không sao mới nắm lỗ tai cậu.
"Con còn ăn à? Đồ phản bội, con dám bán đứng mẹ mình."
Thời Huống đau nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng phản biện.
"Mẹ ơi! Con thấy mẹ lén vẽ ông ta khoả thân. Rõ ràng ngày nào mẹ cũng ngắm thân hình của ông ta, nhìn đến nỗi chảy nước miếng. Sao mẹ không dám thừa nhận, con chỉ có lòng tốt giúp mẹ thoả được mong ước thôi! Phụ nữ thật phiền phức!"
"Cái gì!"
Thời Thanh vội bịt miệng con trai, uy hiếp bên tai cậu bé.
"Thằng nhãi! Nếu còn nói nhảm, cẩn thận cho con ăn đòn!"
Lời nói của con trai khiến Lãnh Dạ Thần mở cờ trong bụng.
Hoá ra người phụ nữ này luôn nhớ đến hắn, cô không tàn nhẫn mà bỏ mặc hắn. Trong lòng hắn nổi uất hận trong sáu năm đều tan biến hết chỉ vì lời nói của con trai mà hắn hạnh phúc vô cùng.
Diệp Đại Long không thể chịu nổi những gì hắn đang nghe đang thấy, hắn nổi điên chụp con dao trên bàn lao đến muốn đâm chết Thời Thanh.
Lãnh Dạ Thần thấy gả lao đến, hắn đá vào bàn tay gả đánh bay con dao văng ra chỗ khác, hộ vệ chạy đến trói chặt gả rồi đem giao cho cảnh sát.
Bạn thấy sao?