Chương 26: Chương 26 Mẹ Nam Chính Trong Truyện Xây Dựng Sự Nghiệp

Cô nhìn xung quanh, có rất nhiều người đang quan sát hành động của cô và gã mập, cô ngẩng đầu nhìn thấy Hàn Ngọc Thao, thấy anh cũng đang nhìn về phái mình, vẻ mặt kinh ngạc ánh mắt lạnh lẽo có thể đông chết người. Chắc chắn anh đã nhận ra cô.

Thôi xong đời!

Thời Thanh lo lắng nhưng cũng phải kệ thôi, dù sao cũng phải đi qua lưu trình.

Cô một tay che ngực đì về phía anh, nhưng tên mập đã chụp lấy cô, tức giận nói.

"Con đĩ khốn nạn! Lại giả vờ quý phái. Ăn mặc như thế này, chẳng phải là muốn quyến rũ đàn ông sao? Ông đây thích cô là vinh dự của cô!"

"Cái tên đầu heo chết tiệt! Thả tôi ra!"

Thời Thanh vừa vội vừa tức, người đàn ông béo ú tức giận khi gả bị cô mắng đến hai lần, gã toan muốn cho cô một bạt tai.

Bàn tay béo ú của gã chưa kịp chạm lên má Thời Thanh thì đã bị một bàn tay ai đó giữ lại, bàn tay mạnh mẽ đến nổi làm gã tưởng chừng xương cốt như bị bẻ gãy.

Gã mập tức giận ngẩng đầu muốn chửi, khi gã thấy anh thì mọi lời nói đều nuốt trở lại.

"Hàn... Giám đốc Hàn!"

Ánh mắt Hàn Ngọc Thao lạnh lẽo nhìn gã.

"Anh Lý nếu phụ nữ nói không thì anh nên tôn trọng người ta."

Dù Hàn Ngọc Thao có hận bà ta đến mức nào thì bà ta vẫn là mẹ ruột của anh, anh không thể nhìn bà ta bị bắt nạt ngay trước mắt mình. Mặt lạnh lùng lôi Thời Thanh ra khỏi phòng tiệc.

Khi đến hành lang vắng vẻ anh đẩy cô ra. Thời Thanh bị anh nắm tay lôi kéo đi nhanh, bất ngờ cô bị xô đẩy không kịp tránh né cô té ngã xuống đất.

Cô cắn môi nhìn chàng trai với gương mặt thâm trầm, dáng người cao không tính là gầy, mặc vest đi giày da, đeo kính gọng vàng, vài sợi tóc buông xoã từ vầng trán đầy đặn trông như một kẻ lưu manh có tri thức.

Hàn Ngọc Thao lạnh lùng nhìn cô, anh đang đợi cô nói, cô đến đây để gặp anh phải không? Cuối cùng bà ta cũng đã nhớ đến người con này.

Thời Thanh chuẩn bị tinh thần một chút rồi đứng dậy đi về phía anh. Khi cô đang đến gần thì bất ngờ cô bị trượt ngã, cô ngã nhào vào người Hàn Ngọc Thao.

Chàng trai bị cô ôm toàn thân chấn động, Thời Thanh ngẩng đầu đỏ mặt nhẹ giọng nói.

"Anh Hàn! Cám ơn anh đã giúp đỡ. Nếu không có anh thì tôi cũng không biết làm gì. Tôi muốn cảm ơn anh, hay là để tôi mời anh ăn tối nha!"

Thời Thanh nhấc người lên giả vờ vô tình cọ ngực lên bàn tay chàng trai.

Cảm xúc mềm mại truyền đến lòng bàn tay, Hàn Ngọc Thao vội rút tay về như bị điện giật, vẻ mặt thất kinh.

Thời Thanh lấy tay xoa xoa thái dương.

"Tôi cảm thấy hơi choáng, hình như đã uống quá nhiều rồi"

Cô ngã vào lòng Hàn Ngọc Thao, người thanh niên sửng sốt vội đẩy cô ra, cau mày nhìn chằm chằm nghiên cứu xem cô đang giở trò gì.

Thời Thanh ánh mắt mơ màng, vòng tay qua cổ người thanh niên, giả vờ say rượu.

"Anh Hàn, anh thật đẹp trai"

Cô đột nhiên ngẩng đầu hôn lên đôi môi mỏng của Hàn Ngọc Thao.

Thời Thanh suy nghĩ, cô quyến rũ cậu ta nhiêu đây chắc đủ rồi. Khi đôi môi đỏ mộng chạm vào, Hàn Ngọc Thao kinh hãi, đẩy Thời Thanh ra không thể tin nhìn cô không chớp mắt.

Người phụ nữ này đang quyến rũ anh sao? Bà ta không nhận ra anh là ai à?

Niềm hy vọng trong lòng Hàn Ngọc Thao trở thành thất vọng và nổi giận.

"Tôi chỉ muốn kết bạn với anh thôi mà!"

Vẻ mặt cậu ta chấn động, trong lòng Thời Thanh giơ ngón tay thắng lợi, cô cảm thấy kỹ thuật diễn của mình không tồi, cô lại gần, bàn tay xoa ngực cậu ta.

"Anh Hàn đừng vô tình như vậy chứ!"

Tay cô chạm vào cổ áo sơ mi của cậu ta, bàn tay cô đi đến đâu thì nơi đó nóng như bị châm lửa.

Hàn Ngọc Thao tức ói máu, anh tóm lấy cô, nhéo cằm Thời Thanh, tức giận run rẩy hỏi.

"Cô có biết tôi là ai không? Mà cô dám đến quyến rũ tôi!"

Thời Thanh chớp mắt vô tội nói.

"Tôi nói tôi không quen giám đốc Hàn. Anh không tin à?"

Đôi mắt của Hàn Ngọc Thao đỏ bừng vì tức giận.

"Cô gặp tôi không nhớ đến điều gì? Không thấy tôi quen mặt?"

Thời Thanh cảm thấy cằm của cô như sắp bị bóp nát, cô đau đớn kêu rên.

"Anh Hàn, tôi không hiểu anh đang nói gì. Anh nhéo tôi đau quá..."

Tia sáng cuối cùng trong mắt Hàn Ngọc Thao mờ đi, anh buông cô ra sắc mặt tái nhợt. Thật nực cười, anh đang mong đợi điều gì vậy. Người phụ nữ độc ác vô tình này từ lâu đã quên mất mình có đứa con trai.

Không phải cô đến tìm anh, hoá ra cô chỉ coi anh là kẻ ngốc lắm tiền.

"Anh Hàn! Sắc mặt của anh trông tệ quá, anh thấy khó chịu ở đâu?"

Thời Thanh nhìn vẻ mặt u ám của người thanh niên, cảm thấy chàng trai này thật đáng thương, cô tiến lại gần ôm cánh tay anh.

"Tôi đưa anh đi nghỉ ngơi"

"Cút đi!"

Hàn Ngọc Thao ánh mắt âm trầm, đẩy cô ra.

"Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!"

Sắc mặt anh tái nhợt rời đi, Thời Thanh thở dài quay người lại chuẩn bị đi quyến rũ bạn tốt của con trai mình.

Cố Dương nhìn một màn đang diễn ra cảm thấy hôm nay Hàn Ngọc Thao vô cùng kỳ lạ, anh chưa bao giờ thấy bạn mình có lòng tốt giúp đỡ một phụ nữ, không những vậy còn nắm tay lôi kéo người phụ nữ đó đi.

Anh còn nghĩ có phải bạn anh cuối cùng cũng đã giác ngộ, bắt đầu có hứng thú với phụ nữ, đang định mừng cho bạn mình thì thấy Thời Thanh quay lại.

Hàn Ngọc Thao thì không biết đi đâu rồi. Cố Dương không kiềm chế được sự tò mò của mình nên đi về phái Thời Thanh.

Khi đến gần, anh nhận ra người phụ nữ này rất quyến rũ, nhưng rõ ràng là đã có tuổi, nhìn da dẻ trắng mịn mượt mà. Lại có chút phong tình mà các cô gái trẻ không có.

"Ngọc Thao đâu?"

Cố Dương nhìn qua ngực cô đánh giá, người phụ nữ thật sự rất tốt.

"Tôi không biết!"

Thời Thanh giả vờ ấm ức khóc.

"Anh ấy nổi nóng mắng tôi, tôi không biết mình làm gì sai khiến anh ấy tức giận"

Cố Dương tính cách trái ngược với Hàn Ngọc Thao, Hàn Ngọc Thao lạnh lùng xa cách thì Cố Dương lại yêu chiều phụ nữ. Hắn lấy khắn tay ra lau nước mắt cho cô.

"Tính Ngọc Thao là như vậy! Cậu ta đối xử với cô gái nào cũng thế. Không phải chỉ nhằm vào cô. Cô đừng để trong lòng."

"Cám ơn!"

  

       

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...