Hàn Ngọc Thao bực bội, đứng ngoài hành lang hút vài điếu thuốc để bình tĩnh trở lại. Sau một lúc bình tâm thì anh trở về phòng khách sạn, vừa mở cửa bước vào thì thấy người anh em tốt đang làm tình với một người phụ nữ.
Hàn Ngọc Thao cau mày hơi khó chịu, Cố Dương luôn là người phong lưu đa tình, tuy anh không hài lòng về điều đó nhưng anh tôn trọng cũng không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của mỗi người.
Hàn Ngọc Thao đang định rời đi trả lại không gian cho anh em tốt tiếp tục cuộc vui, anh quay người lại ánh mắt rơi xuống đôi giày cao gót màu đỏ nhìn hơi quen quen, bình thường anh không quan tâm phụ nữ ăn mặc quần áo gì giày dép ra sao.
Trong đầu anh loé lên một điều gì đó, sắc mặc hắn đột nhiên thay đổi, xoay người sải bước đến chỗ Cố Dương, anh lột áo sơ mi đang che trên người Thời Thanh.
Thời Thanh vô thức xoay lại nhìn thấy anh, cô kinh hoảng hét lên vùi đầu vào trong ngực Cố Dương.
Hàn Ngọc Thao vô cùng nổi giận, lôi cô đứng dậy ra khỏi người bạn thân. Anh cởi áo vest ném cho cô, khuôn mặt đẹp trai hiện giờ trở nên vặn vẹo vì tức giận, anh gầm lên với cô.
"Bà thật vô liêm sỉ, bà không quyến rũ được tôi, bây giờ bà trèo lên giường người anh em tốt của tôi"
Hàn Ngọc Thao run lên vì tức giận, thật là một người phụ nữ lăng loàng, phóng đãng, vô liêm sỉ. Nhưng đó lại là mẹ ruột của anh!
"Ngọc Thao! Cậu làm gì vậy?"
Cố Dương có chút xấu hổ khi bị người anh em tốt bắt gặp, nhưng hành động lỗ mãng của cậu ta làm anh không vui, thấy chiếc áo vest không thê che toàn bộ cơ thể cô, anh liền giúp cô mặc lại chỉnh tề.
"Cố Dương! Cô ta là con đàn bà khốn nạn!"
Hàn Ngọc Thao bây giờ mất hết lý trí, lời nói buông ra chỉ để thoả mãn nổi uất hận trong lòng.
"Đủ rồi!"
Cố Dương ôm Thời Thanh vào lòng, hôn lên vành tai để an ủi cô.
"Hôm nay cậu ta không được bình thường, cô đi tắm trước đi..."
Chưa kịp nói xong, Hàn Ngọc Thao cho anh một cú đấm như trời giáng. Cố Dương lảo đảo không thể tin được.
"Hàn Ngọc Thao! Cậu điên à?"
"Cố Dương! Cậu là anh em tốt của tôi, tôi chưa bao giờ quan tâm đến đời tư của cậu..."
Sắc mặt Hàn Ngọc Thao trở nên tái mét, hai tay siết chặt thành nấm đấm, giọng nói phát ra từ hàm răng của anh.
"Với ai cậu cũng có thể, riêng người đàn bà đó thì không được!"
Cố Dương khó hiểu hỏi lại.
"Sao vậy? Cậu thích cô ấy à?"
Cố Dương xoa xoa mặt, không vui hỏi lại.
"Nếu cậu thích cô ấy thì sao không dứt khoát...?"
"Im đi"
Hàn Ngọc Thao sợ bạn mình lại ăn nói lung tung, anh nói lời răn đe.
"Tóm lại, nếu cậu còn xem tôi là bạn thì đừng đụng vào bà ta! Nếu không thì đừng trách tôi!"
Cố Dương để ý đến tình bạn của hai người nhưng không có nghĩa là anh chấp nhận những điều kiện vô lý của Ngọc Thao.
"Cậu cho tôi một lý do thuyết phục đi!"
Đầu ngón tay của Hàn Ngọc Thao trở nên trắng bệch vì bị siết chặt, đối với ánh mắt dò hỏi của Cố Dương anh cay đắng nói ra sự thật.
"Bà ấy là mẹ tôi!"
"Cái gì?"
Vẻ mặt Cố Dương cứng ngắt không thể tin.
"Cậu đùa tôi à!"
Cố Dương biết Hàn Ngọc Thao có một người mẹ vô tâm vô phế đã bỏ rơi anh lúc Ngọc Thao mới tám tuổi. Không phải đã mười mấy năm không gặp nhau rồi sao.
Cố Dương nhìn Thời Thanh, cô cũng tỏ ra kinh ngạc nhìn qua Hàn Ngọc Thao, cố túm chặt quần áo lùi lại vài bước, sắc mặt tái nhợt, vờ như không có khả năng chuyện hoan đường đó xảy ra, cô lắc đầu lẩm bẩm.
"Sao cậu có thể là con trai tôi"
Cô quay người muốn bỏ chạy, Hàn Ngọc Thao chụp cổ tay cô lại, lạnh lùng lên tiếng.
"Nếu không phải bà làm ra chuyện đáng xấu hổ với người anh em của tôi. Thì tôi đã không muốn nói ra bà là mẹ của tôi, tôi hy vọng sau này bà biết điều mà tránh xa Cố Dương ra!"
Hàn Ngọc Thao túm chặt Thời Thanh lôi cô ra khỏi cửa. Nếu không nhìn chằm chằm bà ta thì không biết bà ấy sẽ còn quyến rũ ai được nữa. Liệu sau đêm nay, tất cả người đàn ông có tiền trong bữa tiệc sẽ thành khách quen của cô.
Nếu mẹ ruột của mình trở thành xe buýt cho một nhóm đàn ông, tin đồn lan ra người ta sẽ nhìn anh bằng ánh mắt như thế nào. Chỉ nghĩ đến thôi anh đã gần như phát điên.
Thậm chí Hàn Ngọc Thao gần như không dám đưa cô vào trong thang máy, anh ép cô đi bằng lối đi thang thoát hiểm.
Thời Thanh chưa kịp mang giày đã bị Hàn Ngọc Thao lôi kéo xuống mấy tầng lầu, cô vô tình đạp phải mấy mảnh vỡ thuỷ tinh, lòng bàn chân bị thuỷ tinh ghim cô đau đớn la lên.
Hàn Ngọc Thao không quan tâm, anh chỉ lo kéo cô đi, các mảnh thuỷ tinh đâm sâu vào da thịt, bị kéo xuống tầng một sàn nhà đầy máu. Thời Thanh chịu không nổi, một tay bám vào lan can, cô la lên.
"Hàn Ngọc Thao tôi bị thương đi không nổi nữa..."
Hàn Ngọc Thao nghĩ rằng người phụ nữ này đang có âm mưu gì đây. Anh xoay người nhìn cô thì thấy Thời Thanh khuôn mặt đầy nước mắt, cô ngồi dưới đất, bậc thang phía sau đầy vết máu. Lúc này hắn mới nhận ra chân trái cô đang chảy máu.
Hàn Ngọc Thao buông lỏng tay, sắc mặt khó coi, hắn cau mày.
"Ôi đau quá!"
Thời Thanh ngồi trên cầu thang, đặt chân trái lên đầu gối chân phải kiểm tra, bốn mảnh thuỷ tinh cắm vào chân cô, cắm sâu vào da thịt máu không ngừng chảy xuống, cô trừng mắt nhìn anh.
"Tất cả lỗi của cậu! Đau quá!"
Hàn Ngọc Thao nhìn cô rồi thả lỏng tay, anh nên làm gì bây giờ. Người đàn bà vô liêm sỉ vô tâm này anh không cần lo lắng đến sự sống chết của cô. Nhưng nếu mặc kệ bà ta lỡ biết đâu lại đi quyến rũ người đàn ông khác nữa thì phải làm sao.
"Nhìn gì mà nhìn! Lập tức theo tôi xuống lầu"
Hàn Ngọc Thao khuôn mặt tuấn mỹ âm hiểm, ngữ khí lạnh lùng.
"Tôi không muốn bị phát hiện đi cùng loại phụ nữ như cô"
"Chân đau, không đi được"
Thời Thanh bật khóc.
"Đi đi, để tôi đau chết cũng được, không cần ai quan tâm đến tôi"
Hàn Ngọc Thao nghiến răng nghiến lợi, anh không còn cách nào khác ngoài bế cô lên xụ mặt đi xuống cầu thang.
Bạn thấy sao?