Chương 30: Chương 30 Mẹ Nam Chính Trong truyện Xây Dựng

Thời Thanh được con trai bế theo kiểu công chúa vào lòng, cô ôm cổ anh nũng nịu nói.

"Ông chủ Hàn! Sao cậu luôn đối xử thô lỗ với tôi như vậy? Tôi nghĩ cậu cũng có hứng thú với tôi. Còn muốn cướp tôi từ tay anh em tốt của mình"

Cô dùng tay chạm vào ngực anh, Hàn Ngọc Thao toàn thân run lên, vừa buông tay cô đã té xuống đất.

"A! Đau quá!"

Thời Thanh té lăn xuống cầu thang. Cô đập đầu vào tường, trong mắt đầy sao, cô chưa kịp đứng dậy thì người thanh niên đã túm lấy cô, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo.

"Tôi là con trai bà! Nếu bà còn dâm loạn với tôi, cẩn thận tôi ném bà xuống cầu thang!"

Cơn thịnh nộ gặm nhắm trong mắt anh, Thời Thanh sợ hãi co rúm người lại.

"Con trai tôi tên Hàn Hữu Tài, cậu không phải là con trai tôi"

"Ô! Bà xứng đáng gọi tên tôi ah!"

Hàn Ngọc Thao nhéo cổ cô, siết chặt bàn tay vừa đau vừa tức giận, khiến khuôn mặt anh vặn vẹo méo mó, anh gần như nghiến răng nghiến lợi nói.

"Chưa từng có ai khiến tôi xấu hổ như thế này, thật là nhục nhã, nếu bà không phải là mẹ ruột của tôi, tôi đã giết bà rồi!"

Ngón tay thon dài bóp cổ Thời Thanh, anh không ngừng siết chặt. Thời Thanh bị mất không khí mà mặt càng lúc càng đỏ, nhìn mặt tức giận và hận ý sâu sắc trong mắt anh, cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, nước mắt chảy ra, Hàn Ngọc Thao cười khẩy buông tay.

Thời Thanh trượt xuống, cô lập tức đứng dậy, vừa lăn vừa bò muốn trốn thoát.

"Cậu thật đáng sợ, tuyệt đối không phải con trai tôi!"

Hàn Ngọc Thao vươn cánh tay kéo cô lại rồi bế cô lên, cô chỉ dãy giụa được một lát, trong lúc nhất thời anh cúi đầu nhìn cô với ánh mắt đầy sát ý, ánh mắt thật sự muốn giết người, Thời Thanh sợ hãi không dám động đậy, thành thành thật thật ngoan ngoãn cho con trai bế xuống cầu thang.

Đến bãi đậu xe, cô bị nhét vào một chiếc Bentley màu đen sang trọng,  Hàn Ngọc Thao lái xe rời khỏi khách sạn, suốt chặn đường hai người không hề nói chuyện, Hàn Ngọc Thao thì không muốn nói chuyện với cô, còn cô thì không dám bắt chuyện cả hai cứ như vậy giữ im lặng trên suốt đoạn đường đi.

Hàn Ngọc Thao đưa đến một chỗ ở gần nhất, sau khi mở cửa Thời Thanh bị anh thô bạo đẩy vào phòng, chân vừa chạm đất cơn đau truyền đến làm Thời Thanh kêu rên xít xoa trợn mắt, cô chỉ có thể quỳ xuống đất bò đi, Hàn Ngọc  Thao cau mày nhìn cô rồi đi tới bế cô đi đến ghế sofa trong phòng khách.

Anh tìm hộp ý tế rồi ném lên ghế sofa kế bên cạnh cô. Anh lạnh giọng nói.

"Tự mình xử lý vết thương đi"

Thời Thanh rưng rưng nước mắt, cảm thấy tủi thân.

"Chân tui bẩn, cần rửa sạch trước"

Hàn Ngọc Thao khó chịu đi vào phòng tắm lấy một thao nước sạch đưa đến cho cô. Thời Thanh vẫn bất động, vẻ mặt cầu xin anh.

"Mảnh thuỷ tinh còn ghim trong lòng bàn chân. Tui... tui sợ đau nên không dám tự mình lấy ra, giúp tôi xử lý nó đi"

Hàn Ngọc Thao muốn nổi điên, anh nắm chặt nấm đấm, cau mày ngồi xuống, nắm chân cô đặt lên đùi, dùng khăn ướt lau vết máu bẩn trên chân cô, rồi tìm nhíp gắp các mảnh thuỷ tinh.

"Đau quá"

Thời Thanh túm lấy tay áo của anh, kêu la đau đớn. Nghe cô kêu la vì đau mà Hàn Ngọc Thao căng thẳng tập trung cao độ, anh kiên nhẫn gắp các vỡ mảnh thuỷ tinh, vừa lấy ra máu lập tức chảy ra. Đầu tiên cầm máu vết thương, sau đó dùng thuốc sát trùng rồi thoa thuốc cầm vết máu cuối cùng băng bó vết thương.

Anh đưa cho cô thuốc kháng viêm tiêu sưng cùng thuốc hạ sốt. Thời Thanh ngoan ngoãn uống thuốc, Hàn Ngọc Thao thu dọn đồ đạc xong tìm một đôi dép lê mới cho cô sau đó không để ý đến người đàn bà này nữa nên tự vào phòng làm việc.

Anh gọi cho thư ký mua vài bộ quần áo đến nhà anh, Thời Thanh nhìn quanh căn nhà rộng rãi sáng sủa trang trí đơn giản mà sang trọng. Đúng anh là người có tiền.

Cô đứng dậy khập khiễng bước đi và bắt đầu quan sát cẩn thận, cô đi đến cửa phòng làm việc nhìn vào trong phòng.

Hàn Ngọc Thao đang đứng bên của sổ, anh tháo kính gọng vàng xuống xoa xoa chân mày.

Thời Thanh đi cà nhắc bước vào.

"Ông chủ Hàn, cậu không sao chứ?"

Thời Thanh thấy hai mắt của anh đỏ hoe tròng mắt tựa hồ ngấn nước, cô lo lắng hỏi nhưng bộ ngực của cô áp vào anh, cô lại thổi gió bên tai anh.

Hàn Ngọc Thao đột nhiên biến sắc, đẩy Thời Thanh ra. Thời Thanh bị đẩy ngã xuống đất mếu máo nói.

"Tôi chỉ muốn quan tâm cậu thôi"

"Tôi là con ruột của cô!"

Hàn Ngọc Thao tóm lấy cô, gân xanh trên cổ nổi lên, nghiến răng nghiến lợi.

"Cô thật là hạ tiện! Cô thật dâm đãng, đến con trai ruột mà cũng quyến rũ, một hai phải leo lên giường con trai của bà ah!"

Thời Thanh sợ hãi co rúm người lại, môi run run nói.

"Nhưng cậu không phải là con trai tôi..."

Hàn Ngọc Thao tức giận đến muốn giết người, đập tay xuống bàn, sau đó từ trong ngăn kéo lấy một chồng ảnh từ nhỏ đến lớn ném vào mặt cô.

"Nhìn cho kỹ"

Thời Thanh cầm ảnh lên xem kỹ từng bức ảnh một, cô tái mặt run rẩy.

"Cậu... cậu là Hữu Tài, thật là con trai tôi?"

"Đừng gọi cái tên đó!"

Hàn Ngọc Thao nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, cầm lấy bức ảnh từ tay cô ném lại vào trong ngăn kéo.

"Bây giờ tôi tên là Hàn Ngọc Thao, Hàn Hữu Tài đã chết vào năm cô bỏ chồng bỏ con."

Anh ta nói với vẻ mặt mỉa mai, Thời Thanh sắc mặt tái nhợt run run chạm vào khuôn mặt tuấn tú của anh.

"Con à! Con lớn rồi, để mẹ nhìn kỹ con đi..."

"Đừng chạm vào tôi"

Hàn Ngọc Thao hất tay cô ra, gương mặt anh lạnh nhạt, cuối cùng cô trở lại bình thường, anh cũng thở phào nhẹ nhõm, may mắn là người phụ nữ này còn biết điểm dừng, cô không thật sự muốn quyến rũ con trai ruột của mình.    

"Mẹ đã thật sự đã nhớ con suốt những năm qua"

Đôi mắt Thời Thanh đỏ hoe, cô ôm lấy anh nghẹn ngào nói.

"Con ơi! Mẹ có lỗi với con"

Hàn Ngọc Thao cả người cứng ngắc, bộ ngực đầy đặn của cô ép sát vào lòng ngực của anh, khiến anh cảm thấy khó chịu, cô giả vờ khóc, giả vờ quan tâm đến anh. Điều này khiến anh như đứng trên đống lửa.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...