Anh đẩy người phụ nữ ra, cười mỉa mai.
"Đừng giả vờ nữa, nếu nhớ tôi bà đã không rời xa quê hương hơn mười năm không về lần nào. Kể cả sau khi ông bà ngoại qua đời, bà cũng không một lần về thấp nén nhang! Đồ đàn bà vô tâm, ích kỷ, máu lạnh, âm độc, truỵ lạc, phóng đãng không biết liêm sỉ, không xứng làm mẹ cũng không xứng làm con!"
"Mẹ xin lỗi"
Thời Thanh oà khóc, cô ôm lấy anh khóc lóc thảm thiết.
"Mẹ sai rồi..."
Hàn Ngọc Thao muốn đẩy cô ra ngay lập tức, nhưng Thời Thanh ôm chặt lấy eo anh nức nở nói.
"Mẹ thật sự biết sai rồi! Con trai, con cho mẹ một cơ hội đi, để mẹ bù đắp cho con..."
Hàn Ngọc Thao cả người cứng ngắt đứng yên bất động, nhìn cô chăm chú. Trong lòng anh thì đang ngổn ngang nhưng lý trí thì đang chia ra hai luồng tranh đấu. Anh vẫn đang quan sát phân tích từng hành động của cô xem cô đang diễn hay thật sự ăn năn hối lỗi.
Cô khóc thảm thiết nước mắt chảy dữ dội, người phụ nữ trong ký ức của anh sẽ không bao giờ khóc như vậy, bà ta thật sự biết mình sai và muốn sửa lỗi thật sao???
Không! Hoàn cảnh thì dễ thay đổi nhưng bản chất thì khó có thể thay đổi. Anh biết mình có một số khuyết điểm về mặt tâm lý, rất khó tin tưởng người khác đặc biệt là phụ nữ.
Chính bà ta mà anh trở nên như bây giờ, có lẽ càng thiếu thứ gì đó thì càng khao khát có được nó. Anh biết người phụ nữ này có tính lạnh lùng nên không thể dễ dàng đặt niềm tin vào bà ta. Nhưng anh lại dao động trước lời cầu xin của bà ta.
Hàn Ngọc Thao trong lòng đang dày vò thì bất chợt nghe tiếng gõ cửa, anh đẩy người phụ nữ ra rồi đi mở cửa, thư ký của anh mang qua mấy bộ quần áo phụ nữ. Anh ném hết cho Thời Thanh.
"Con trai! Mẹ cố gắng học làm người mẹ tốt"
Thời Thanh nhặt đống quần áo lên, liếc nhìn anh rồi đi đến một phòng ngủ theo hướng ngón tay anh chỉ. Cô ném toàn bộ quần áo lên giường.
Cô cởi áo khoát vest trên người ra, phát hiện trên cơ thể hoàn toàn trần trụi, trên người vẫn còn dấu vết của Cố Dương, tâm tình cô rất tốt, cô đi chọn một bộ đồ mới để thay.
Hàn Ngọc Thao đang định quay trở lại phòng làm việc, anh đi ngang qua phòng ngủ, cửa phòng mở rộng bên trong phòng Thời Thanh đang cởi trần truồng.
Anh biết đáng lý ra anh không nên đặt niềm tin hay hy vọng về người đàn bà này. Hàn Ngọc Thao xông vào ôm lấy cô.
"Bà đang khoả thân để quyến rũ tối nữa chứ gì?"
"A"
Thời Thanh hét lên
"Sao cậu lại vào được?"
"Bởi vì bà không đóng cửa"
Hàn Ngọc Thao túm lấy cánh tay cô, ánh mắt u ám.
"Vừa nói phải làm người mẹ tốt, kết quả lại trần truồng quyến rũ tôi? Sao cô có thể hạ tiện như thế?"
"Tôi không phải!"
Cô giãy giụa phiền muộn giải thích.
"Chỉ là tôi quên đóng cửa, tôi trước giờ đều sống một mình, bây giờ sống chung thêm người, tôi chưa quen có người con trai lớn như vậy, lần sau tôi sẽ chú ý hơn..."
Cô vùng vẫy hai bầu vú cực lớn trắng nõn đung đưa qua lại, đầu tiên hắn thấy nhìn thấy cặp mông to tròn gợi cảm của cô. Bây giờ anh còn được ôm hai bầu ngực to lớn của cô đang rung lắc trong vòng tay của anh, sắc mặt Hàn Ngọc Thao vừa xanh vừa đỏ, anh càng tin rằng Thời Thanh đang quyến rũ cô. Anh đè cô lên giường, nheo mắt lại.
"Bà! Trong miệng bà có lời nào là thật hay không?"
"Không! Tôi thật sự không cố ý!"
Thời Thanh lần này thật sự là cô không cố tình, cô thật sự quên khoá cửa. Cô vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng bị người đàn ông giữ chặt tay. Khi cô động đậy, hai bầu vú to dựng thẳng đứng của cô rung lắc dữ dội.
Hàn Ngọc Thao choáng váng, máu sôi trào, anh hét lên.
"Đủ rồi! Đừng rung lắc nữa! Một ngày không dụ dỗ đàn ông bà chết ah? Tôi là con trai ruột của bà đó! Dù vú của bà lớn đến đâu thì tôi cũng không thể chạm vào bà, bà nghĩ tôi là người không biết xấu hổ như bà ah!"
"Tôi không..."
Thời Thanh nức nở nước mắt tuôn rơi.
"Tại sao cậu lại nghĩ xấu cho tôi?"
"Không à? Lúc trước ở trong khách sạn cô vừa hôn vừa sờ tôi cô quên rồi?"
Hàn Ngọc Thao lạnh lùng nhìn cô, hắn cúi đầu nhìn bộ ngực đang đung đưa của cô, hai đầu vú sưng tấy đỏ bừng, trên bờ ngực còn có vài dấu răng.
Đây là dấu vết của người bạn tốt của mình đánh dấu, nghĩ tới đây lòng hắn tràn đầy tức giận.
"Bà quyến rũ tôi, còn quyến rũ bạn tôi, bà thật vô liêm sỉ!"
Thời Thanh khóc nấc lắc đầu nguầy nguậy.
"Tôi không cố ý, từ đầu tôi không biết cậu là con tôi..."
"Không biết là có thể tuỳ tiện quyến rũ?"
Hàn Ngọc Thao đối với người mẹ này sẽ không có chút kính trọng nào, bà ta không xứng.
Anh nhìn dấu răng trên hai bầu vú khủng của cô, anh càng nhìn càng nổi giận, hắn dùng bàn tay to tát vào hai bầu vú. Thời Thanh hét lên đau đớn vùng vẫy lắc đầu.
"Đừng đánh... tôi... tôi là mẹ cậu đó"
"Bà là một người đàn bà lăng loàng, bà không xứng làm mẹ tôi!"
Hàn Ngọc Thao trong lòng tràn đầy phẫn nộ, hận thù, cùng dục vọng trả thù. Khi nghĩ đến những gì cô đã làm, anh không thể tha thứ cho cô được.
Lúc này, Hàn Ngọc Thao xé bỏ chiếc mặt nạ hiền lành, tri thức mà hắn dùng để che mắt người ngoài, bây giờ hắn lộ bộ mặt thật của mình, đầy hung bạo và gian ác.
Anh ta dùng hai tay đánh vào bầu vú to tròn của cô đồng thời chửi bới.
"Sinh ra hèn hạ và dâm đãng, tại sao tôi lại có một người mẹ như bà?"
"Đau quá... đừng đánh nữa..."
Thời Thanh cả người run rẫy, cô vùng vẫy muốn tránh thoát khỏi bàn tay của anh, nhưng Hàn Ngọc Thao ngồi trên người cô, dùng hai chân khoá chặt hai chân cô làm cho Thời Thanh không thể nào đứng dậy.
"Quyến rũ bạn tôi còn để cậu ta địt bà!"
Sự câm hận và tức giận kìm nén bấy lâu của Hàn Ngọc Thao đều trút giận lên hai bầu vú đáng thương, anh mặc kệ cô có khóc hay van xin đều cũng bỏ ngoài tai, anh chỉ muốn dạy dỗ cô một trận ra trò.
"Bà làm tôi đối mặt với cậu ta thế nào?"
"Đau quá... tôi là mẹ cậu... cậu không thể..."
Hai bầu vú vốn trắng nõn to tròn của Thời Thanh mà bị Hàn Ngọc Thao đánh đến sưng đỏ. Hai bầu vú nóng rát càng ngày càng cương cứng. Cả hai núm vú cứng lại dựng thẳng đứng.
"Thế mà cũng cứng được!"
Bạn thấy sao?