Anh tách mở âm môi của mẹ mình, anh nhìn xuống âm hộ của mẹ thấy nguyên âm hộ sưng đỏ vì mới xong một cuộc hoan ái, dưới hai âm môi no đầy lỗ nhỏ đang đóng mở từng cơn một, anh kéo kéo hai âm môi ra rồi nhào nắn xoắn xít.
Niềm vui tê dại dâng trào ngay lập tức, cơ thể Thời Thanh căng thẳng đùi run run muốn khép lại.
Cô cắn bàn tay mình để không phát ra những âm thanh rên rỉ, cô nhìn anh với đôi mắt ngập nước, ánh mắt của cô van nào cầu xin anh hãy buông tha cho cô, đừng hạnh hạ cô nữa.
"Thoải mái không? Dâm huyệt đói khát lắm phải không?"
Hàn Ngọc Thao nhạy bén nhận ra sự hưng phấn của cô, cô đang run rẩy vì khoái cảm dâng cao, cô kìm nén sung sướng để không phát ra tiếng rên của mình.
Anh chế nhạo, càng như thế anh càng vuốt ve xoa nắn âm đế. Mặc dù trên thương trường anh rất công thành danh toại, nhưng về tình trường thì anh chưa từng yêu ai hay chạm vào phụ nữ.
Anh có nỗi ám ảnh xấu về phụ nữ, anh bị tâm lý về quá khứ mà Thời Thanh đã gây ra cho anh, cho nên anh không ưa phụ nữ, anh có ác cảm rất sâu về họ.
Đây cũng là lần đầu tiên anh sờ vào âm đạo của người phụ nữ, còn không ai khác là mẹ ruột của mình, thật trớ trêu.
Lòng bàn tay đang vuốt ve hai âm môi, làn da nhạy cảm ở đùi không ngừng được Hàn Ngọc Thao vuốt ve.
Thời Thanh cảm thấy vừa thoải mái lại khó chịu, cô không dám kêu rên, những giọt nước mắt hỗn loạn trong lòng rơi từng giọt trên khoé mắt, vừa vui sướng vì được đàn ông vuốt ve nhưng lại đấu tranh tư tưởng người đàn ông đang chơi đùa âm hộ mình chính là con ruột của mình.
Cô thật sự vừa đau khổ để giữ lý trí tỉnh táo, lại vừa đau khổ khi bị anh hành hạ về thể xác làm cô vui sướng không sao kìm được.
"Biết không? Tôi vẫn còn là xử nam!"
Hàn Ngọc Thao quan sát thái độ lẫn sắc mặt của cô, khuôn mặt cô đỏ bừng vì kìm nén tiếng rên, đôi mắt ngập nước.
Anh lại xoa nắn âm đạo của cô, vừa lạnh lùng nói.
"Nhờ có bà mà tôi tránh xa phụ nữ! Có lẽ suốt đời này tôi sẽ không thể yêu bất kỳ một người phụ nữ nào được nữa!"
Thời Thanh vô thức hô rên
"Không... ahhh..."
Cô bác bỏ lời anh nói.
"Cậu sẽ có người yêu! Trang tiểu thư sau này sẽ là vợ cậu... ô a...ahhh..."
Nhưng vừa dứt lời cô liền không kìm được rên rỉ, âm thanh ngọt ngào làm Hàn Ngọc Thao trái tim rạo rực khó hiểu.
Mặt cô đỏ bừng, cô buộc bản thân phải thật bình tĩnh.
Trang Nghiên sau này sẽ là vợ của anh ta, chỉ là hiện tại anh có ác cảm với phụ nữ. Hiện tại mối quan hệ của họ chưa đến mức đó, anh đã phát triển sự nghiệp của mình ở nửa đầu cuộc đời, anh chỉ tìm thấy tình yêu của mình khi ở kết truyện.
Cô nhịn không được hét lên hai tiếng, dưới cái nhìn lạnh lùng của anh, cô vội lấy tay che miệng.
"Ý bà là Trang Nghiên?"
Hàn Ngọc Thao cau mày, bàn tay anh tiếp tục xoa bóp âm đạo, đồng thời anh cũng xoa nắn âm vật nhạy cảm của cô, âm đạo là bộ phận nhạy cảm nhất của người phụ nữ, anh xoa xoa bóp bóp.
Thời Thanh chịu không nổi mà cơ thể run rẩy, cô rên rỉ.
"A a a..."
"Im đi! Đừng rên rỉ!"
Tiếng rên dâm đãng của Thời Thanh khiến bộ phận sinh dục của Hàn Ngọc Thao đau nhức nóng bừng, nảy giờ dương vật ở trong quần đang ngốc đầu kêu gào. Anh vô cùng nổi giận.
"Nhịn cho tôi!"
Thời Thanh ấm ức, tiếng rên khe khẽ bị bàn tay cô chặn lại.
Âm hộ của cô bị anh đùa giỡn nãy giờ đã chảy ra rất nhiều nước dịch.
Hàn Ngọc Thao nhìn cô đang nhẫn nhịn chịu đựng sự khoái cảm, càng thấy cô cam chịu và chịu đựng thống khổ anh càng nhiệt tình đùa bỡn âm đạo của cô.
Âm vật của cô bị cọ xát liên tục, âm hạch sưng to nước dịch chảy ra càng ngày càng nhiều.
Hàn Ngọc Thao lần đầu tiên nhìn thấy phần dưới cơ thể người phụ âm hộ của phụ nữ chảy ra nhiều nước, anh kinh ngạc duỗi ngón tay khuấy đảo rồi thọc ngón tay vào trong lỗ nhỏ.
Thời Thanh rùng mình, cắn chặt bàn tay ngắn cho bản thân không thoát ra âm thanh rên rỉ.
Tuy lý trí có thể kìm chế được tiếng rên, nhưng cơ thể thì rất thành thật, phản ứng sinh lý tự nhiên luôn xảy ra, bị ngón tay anh thọc ra rút vào lỗ nhỏ của cô tự động siết chặt như sợ ngón tay anh rời đi.
Hàn Ngọc Thao cảm giác như có miệng của ai đó đang hút ngón tay anh vào, cảm giác ở phía dưới đũn quần đang tê ngứa nóng bừng kỳ lạ.
Thân dưới của anh càng lúc càng hưng phấn, dương vật cương cứng đang kêu gào được giải phóng.
Hàn Ngọc Thao nổi giận vì phản ứng sinh lý của mình, anh cho rằng vì cô quyến rũ mà anh mới có phản ứng sinh lý như vậy.
Anh tức giận dùng ba ngón đâm mạnh vào lỗ nhỏ một cách thô bạo, tiếng nước phát ra.
Thời Thanh vặn vẹo eo thon. Anh chế nhạo.
"Đồ đĩ!"
"Có phải bà muốn tôi đâm vào lỗ nhỏ này?"
"Không! Ưm... ừ... ah..."
Cô muốn cãi lại nhưng thoát ra miệng lại là những tiếng rên rỉ dâm đãng. Cô ngượng ngùng hoang mang, cô lấy tay che lại âm hộ của mình, sợ hãi nhìn anh mà lắc đầu nguầy nguậy.
"Có muốn cũng không được!"
Anh cảm thấy người phụ nữ này thật giả dối, còn giấu diếm điều gì mà không thành thật nói ra sự thật với anh.
Càng nghĩ anh lại tức giận mà dùng ngón tay đâm thọc, moi móc bên trong hoa huyệt thô bạo hơn nữa.
Hàn Ngọc Thao nhìn sự nhẫn nại của cô, anh cười lạnh.
"Tôi sẽ không bao giờ địt bà, bà thật sự dâm đãng, cơ thể của bà đã bị vô số đàn ông chơi, tôi sợ bẩn"
"Tôi không có"
Những lời lặng nhục lặp đi lặp lại của anh khiến tinh thần Thời Thanh chịu không nổi, cô suy sụp khóc nấc lên.
"Tôi thật sự muốn làm người mẹ tốt, ưm..."
"Thật không? Nếu bà nhịn được không xin tôi làm bà thì tôi tin"
Khuôn mặt cô quyến rũ, đôi mắt tràn đầy xuân tình, cô cố gắng kìm chế bản thân để không động tình, cơ thể bị nghẹn đến mức gân xanh trên cổ nổi lên.
Vậy mà còn mạnh miệng, Hàn Ngọc Thao dùng ba ngón tay khoáy mạnh hoa huyệt của cô, tay còn lại bóp nắn hoa hạch, hai tay đồng thời tấn công tra tấn cô, khoái cảm dâng trào hết đợt này đến đợt khác.
"A a a... tha cho tôi..."
Thời Thanh cao giọng hét lên, cực kỳ sung sướng trợn mắt, lỗ nhỏ không ngừng co rút, cô nhéo hai ngón tay anh.
Bạn thấy sao?