Hàn Ngọc Thao tắm rửa thay quần áo rồi vội vàng rời đi. Anh không muốn ở nhà một giây phút nào cả nên bước nhanh đến thang máy, nghĩ đến điều gì đó rồi quay lại khoá cửa.
Khi Thời Thanh tỉnh dậy thì đã là nửa đêm, cô đói bụng muốn tìm thứ gì đó để ăn, trong tủ lạnh chẳng có gì cả chỉ có vài chai nước lọc. Cô muốn đi xuống lầu nhưng phát hiện cửa đã bị khoá, không còn cách nào khác cô đành quay về phòng tiếp tục đi ngủ.
Thời Thanh ngủ một mạch đến sáng hôm sau nhưng cửa vẫn bị khoá, vậy là cả đêm đến bây giờ hắn vẫn chưa về.
Tội nghiệp cô bụng đói cồn cào, cô nằm bất động trên sofa rên rỉ, điện thoại bàn trong phòng khách reo chuông, cô lập tức đi tới bắt máy, giọng nói lạnh lùng của Hàn Ngọc Thao vang lên.
"Dậy rồi ah?"
"Đứa con bất hiếu!"
Thời Thanh có một tính xấu đó là khi đói cô trở nên dễ cáu gắt, cô rống to trong điện thoại.
"Tôi đói bụng! Cậu mua cơm cho tôi hoặc là đi chợ mua nguyên liệu về cho tôi tự nấu cơm! Cậu muốn để bà đây đói chết ah!"
"Còn sức kêu gào chắc là chưa đến mức chết!"
Hàn Ngọc Thao trở lại giọng lạnh lùng.
"Ngày mai tôi về!"
Hắn ta cúp máy, Thời Thanh nổi giận ném lý nước trên bàn.
Cả ngày hôm nay, đến một cuộc điện thoại còn không có chứ đừng nói đến đặt đồ ăn cho cô. Thời Thanh chỉ đành nín nhịn mà uống nước lọc cầm hơi.
Nửa đêm, cô vừa đói vừa cáu kỉnh, cô nằm trên chiếc sofa trong căn phòng trống khóc rống.
Khóc mệt thì lại mơ màng thiếp đi, trong lúc mơ mơ màng màng thì cô nghe tiếng mở cửa. Thời Thanh tỉnh dậy ngay lập tức.
Đúng là Hàn Ngọc Thao trở về, trong tay anh cầm một túi đồ lớn, cô vội vàng bật dậy đi tới, nhưng trong túi không có đồ ăn sẵn mà chỉ toàn là rau với rau.
"Tôi muốn kiện cậu tội ngược đãi mẹ ruột"
Thời Thanh vừa khóc lóc vừa cằn nhằn cáu kỉnh, cô thấy trong bao có gói mì và rau, vừa đi vào phòng bếp vừa cằn nhằn khóc lóc.
Hàn Ngọc Thao thấy cô có gì đó khác khác, cọc cằn, cáu gắt của cô là do cô bị bỏ đói mà trở nên xấu tính sao?
Anh khẽ nhướng mày, xách bao đồ vào bếp, đi đến tủ lạnh rồi sắp xếp từng món một.
Thời Thanh ấm ức vừa nấu xong mì gói với rau mà chẳng có tí thịt nào, cô vừa ăn vừa khóc. Hàn Ngọc Thao đứng kế bên quan sát cô thì cũng cau mày bực bội.
"Bà khóc đủ chưa?"
"Đói cả ngày một miếng thịt cũng không có, còn không cho khóc ah?"
Thời Thanh càng ấm ức hơn khóc càng to, cô không nuốt nổi nữa, nằm trên bàn ăn vạ.
"Thằng con bất hiếu! Có còn tình người nào nữa không?"
Hàn Ngọc Thao nói với giọng điệu giễu cợt, mỉa mai.
"A! Mới có một ngày mà đã khóc như vậy! Năm đó, bà bỉ chồng bỏ con bỏ trốn theo nhân tình. Lúc đó, ngày nào tôi cũng chịu đói!"
Thời Thanh nít khóc vẻ mặt cứng đờ sượng trân. Sau đó, cô ném đũa đứng dậy, giận dữ hét vào mặt anh.
"Ừ! Tôi có lỗi với cậu. Tôi đi là được chứ gì, không ở đây làm cậu ngứa mắt!"
Cô mặc kệ chân đau đi nhanh ra phía cửa, cô không muốn mình bị đứa con trai giam cầm như một tù nhân để rồi mặc sức cho hắn hành hạ mình.
Cô mới vừa ra đến phòng khách là đã bị Hàn Ngọc Thao đuổi kịp, cô bị hắn bế lên quay trở lại phòng ăn, Hàn Ngọc Thao khinh thường nhìn cô ánh mắt lạnh lùng u ám.
"Đối với tôi bà đừng ra vẻ tiểu thư!"
"Nếu cậu hận tôi như thế thì cậu giết tôi đi!"
Thời Thanh nắm lấy tay anh đặt lên cổ mình, cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
"Giết tôi đi! Không phải cậu hận tôi lắm sao? Hôm qua, cậu muốn bóp chết tôi lắm mà!"
Khuôn mặt Hàn Ngọc Thao lạnh lẽo, các ngón tay đột nhiên siết chặt. Thời Thanh không ngờ anh sẽ thật sự bóp cổ mình, đau đớn khiến nước mắt tuôn rơi.
"Được rồi! Chết là hết! Từ nay tôi không nợ gì cậu nữa."
"Bà không xứng làm bẩn tay tôi!"
Hàn Ngọc Thao sắc mặt u ám, ánh mắt lạnh lẽo thúc giục cô.
"Mau ăn xong tô mì! Rồi đi ngủ"
"Tôi không muốn ăn!"
Cô nằm dài trên bàn rồi ăn vạ.
"Thà chết đói còn hơn!"
Thái dương của Hàn Ngọc Thao giật giật, anh xoa xoa chân mày, hít một hơi thật sâu, anh áp chế ngọn lửa giận trong lòng xuống.
"Đừng ép tôi phải dùng vũ lực với bà! Nếu bà không ăn thì tôi trực tiếp đổ mì vào miệng bà!"
"Không ăn là không ăn!"
Thời Thanh trở nên xấu tính khi đói, cô cáu gắt không quan tâm đến ai nữa, cô nổi điên hét vào mặt anh.
"Tôi muốn ăn thịt! Tôi muốn ăn bữa ăn thịnh soạn!"
Hàn Ngọc Thao đã không còn kiên nhẫn. Anh bóp lấy cổ cô, ép cô ngồi xuống ghế, cầm lấy bát mì trực tiếp đổ vào miệng cô.
Thời Thanh hai mắt đỏ hoe, cô chưa bao giờ chịu uỷ khuất như vậy, cô vùng vẫy đẩy anh ra nhưng không có đủ sức, chỉ có thể vươn tay bóp mạnh dưới bộ hạ của anh.
"Phanh!"
Hàn Ngọc Thao kinh hoảng lùi lại, tô mì rơi xuống đất vỡ thành nhiều mảnh.
Thời Thanh nhanh chóng đứng dậy chạy nhanh qua phía đầu bàn bên kia, cô giữ khoảng cách an toàn với anh.
Hàn Ngọc Thao ánh mắt nguy hiểm từng bước đi về phía cô, oán hận nói.
"Bà là đồ cuồng dâm! Một ngày bà không quyến rũ con trai mình bà chịu không nổi đúng không?"
Thời Thanh giữ khoảng cách an toàn nhất định với anh, cô trốn tránh anh.
"Đúng thế! Tôi cuồng dâm, cậu không thích thì sao phải nhốt tôi ở đây làm gì? Chẳng lẽ muốn bà đây leo lên giường cậu? Con trai ngoan, cậu muốn thì đi tắm rửa rồi nằm chờ tôi đến lâm hạnh!"
Thật sự bây giờ ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng bùng phát dữ dội, anh nổi giận cười khinh nói.
"Được! Tốt lắm!"
Nụ cười của anh khiến cô dựng tóc gáy, cảm giác nguy hiểm càng dâng cao, cô chạy nhanh ra ngoài.
Hàn Ngọc Thao có đôi chân dài, chỉ hai ba bước chân đã bắt kịp cô, hắn chụp được cánh tay cô kéo Thời Thanh lùi về sau.
Thời Thanh bị anh đẩy ngã xuống sàn, anh ta bắt đầu xé toạc quần áo của cô, đôi mắt đầy tơ máu điên cuồng nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cô mà làm Thời Thanh thấy hãi hùng khiếp vía.
Thời Thanh hét lên chống trả, cô muốn vùng vẫy thoát khỏi bàn tay ma quái của anh đang lầm mò trên người mình.
Cô muốn xô đẩy anh ra nhưng sức lực của người phụ nữ không thể nào so được với sức người đàn ông, nhất là hắn đang nổi con điên muốn cắn xé người phụ nữ dưới thân.
Hắn xé toạc quần lót của cô, cả bộ phận nhạy cảm của cô đều bại lộ dưới mắt của hắn.
Cô hét lên, ra sức níu giữ những gì còn sót lại trên cơ thể nhưng tất cả quần áo cùng đồ lót đều bị hắn xé rách.
Hàn Ngọc Thao xé nát hết thẩy những gì đang vướng víu còn sót lại, cả cơ thể của Thời Thanh trần truồng lộ lộ trước mắt người đàn ông hoá thú dữ này.
Thời Thanh nằm trần truồng trên sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt tuôn rơi, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn anh.
Hàn Ngọc Thao cởi cà vạt ra trói chặt hai tay của cô.
Thời Thanh vừa bất lực lại nổi giận gầm lên với anh.
"Sao? Cậu muốn cưỡng hiếp mẹ ruột mình? Dù sao chuyện mà lộ ra người có tội là cậu!"
Hàn Ngọc Thao hiện tại đã không còn nghe lọt tai những lời cô nói, hắn cởi dây nịch trói chặt hai chân cô lại không cho cô có cơ hội vùng vẫy đạp đá hắn, bây giờ nhìn cô như cá mắc cạn.
Bạn thấy sao?