Chương 36: Chương 36 Mẹ Nam Chính Trong Truyện Xây Dựng Sự Nghiệp

Hàn Ngọc Thao không nói không rằng đột nhiên đứng dậy bỏ đi. Thời Thanh hét lên.

"Sao con lại đi? Con trai yêu quý của mẹ. Đến đây làm tôi! Cậu sợ gì?"

Cô xoay mình trên mặt đất quỳ xuống chu mông lên cao. Một lúc sau, Hàn Ngọc Thao quay lại trên tay còn cầm theo cây chổi lông gà.

Sắc mặt Thời Thanh thoát chốc trở nên xanh mét, đứa con bất hiếu này định làm gì mình.

"Không ngoan! Tôi chỉ có thể dùng đòn roi dạy lại bà!"

Hàn Ngọc Thao nhìn cặp mông trắng nõn đàn hồi cùng bươm bướm xinh hồng hào, chính giữa là hình giọt nước nằm giữa hai chân cô. Ánh mắt hắn tối sầm, giọng điệu trở nên lạnh lẽo nhất lúc này.

"Tôi sẽ dạy lại bà cho đến khi bà trở lại bình thường!"

Nói xong anh vung chổi lông gà quất xuống, thân trúc mảnh mai đánh vào mông cô, lập tức bờ mông trắng nõn mềm mại của cô hằn lên một lằn đỏ.

Thời Thanh đau đớn hét lên, cong người như một con sâu bướm, cô vặn vẹo người cố ý muốn tránh thoát anh.

Người đàn ông bắt lấy đôi chân đang bị trói chặt của cô kéo lại, rồi vung đầu chổi xuống. Một tiếng tạch lại một lằn đỏ hằn lên.

"A a a ..."

Thời Thanh đau đớn run rẩy.

"Thằng con bất hiếu! Ngược đãi mẹ ruột! Tôi sẽ kiện cậu!"

"Bà cứ kiện đi!"

Hàn Ngọc Thao nghe được lời cô nói như nghe được câu chuyện cười, hắn càng không buông tha quất mạnh thêm hai roi nữa xuống mông cô.

Thời Thanh đau đớn không kiềm được nước mắt, cô khóc lớn.

"Còn dâm đãng không? Còn lăng loàng không?"

Anh cầm chổi quất mạnh xuống mông, hỏi từng câu.

"Tôi dâm đó! Cậu có ngon thì đánh chết tôi đi!"

Thời Thanh càng cứng đầu, cứng miệng, cô nghĩ đánh cũng đã bị đánh rồi còn muốn cô khuất phục chịu thua sao, bắt cô nhận sai, không có cửa.

Hàn Ngọc Thao sắc mặt u ám, anh đánh cô thêm chục roi, mỗi lần cây roi đánh xuống, Thời Thanh hét lên đau đớn.

Bờ mông trắng nõn bị người đàn ông dùng roi đánh đến đâu dấu lằn trên roi đều hiện rõ mồn một. Cô cảm nhận mông mình sắp bị đánh cho nát bấy, nóng rát làm cô cảm nhận càng rõ ràng.

Hàn Ngọc Thao nhìn bờ mông sưng đỏ hằn vết lằn củ roi mà mắt anh đỏ ngầu mất tự nhiên, anh thở dốc, lạnh lùng hỏi.

"Còn nứng? Còn sờ lung tung phía dưới của đàn ông?"

Thời Thanh vừa khóc vừa hét.

"Sờ! Bà đây sau này gặp người đàn ông nào thì sờ người đó!"

"Cứng miệng tiếp đi!"

Hôm nay, anh mà không làm cho cô khuất phục thì anh sẽ viết ngược tên mình.

Anh tức giận đánh cô thêm chục cái, từng cây roi vung xuống mông trắng nõn làm cho mông sưng to nẩy lên nẩy xuống như sóng nước, cái mông trắng nõn đàn hồi tội nghiệp của cô bị đánh cho không còn ra hình gì.

Thời Thanh đau đến run run, mông cô nóng rát sưng đỏ, rõ ràng là rất đau, nhưng sau cơn đau cô dường như có một loại cảm giác sảng khoái khác. Cô cắn chặt môi dưới, rồi áp mặt xuống sàn cho hạ nhiệt, giọng khàn khàn nói.

"Tiếp đi! Sao không đánh nữa?"

Hàn Ngọc Thao nheo mắt lại, đột nhiên hắn dúi đầu rúc vào âm hộ no đầy của Thời Thanh. Thời Thanh kinh ngạc sủng sốt.

"Bà thích bị địt đúng không? Thanh trên này đủ dài chưa?"

Hàn Ngọc Thao nhét thanh trúc vào khe hở đầy cám dỗ, Thời Thanh vừa xấu hổ, căng thẳng, tức giận hét lên.

"Đừng có quá đáng!"

Thanh trúc khuấy đảo trong khe nhỏ, một dòng dịch âm đạo chảy ra.

Hàn Ngọc Thao sắc mặt trở nên xấu xí, tức giận đến mức đập cây gậy vào mông cô lần nữa.

"Bà đúng là một con điếm! Cái này có thể làm bà vui thú!"

Thời Thanh rên rỉ yếu ớt nói.

"Kệ cậu muốn nói gì cũng được, tôi đói quá, Hàn Ngọc Thao cậu để tôi ăn no rồi đánh tiếp được không?"

Hàn Ngọc Thao còn chưa chửi bới thì từ bụng cô phát ra tiếng ọc ọc. Hàn Ngọc Thao đứng hình mất năm giây, hắn nhìn cô chằm chằm rồi đứng dậy đi vào phòng bếp.

Thời Thanh lập tức ngồi dậy, mông chạm vào sàn nhà lạnh lẽo, cô đau đớn hét lên rồi lại như con rùa đen nửa nằm nửa quỳ bò trên mặt đất.

Trong nguyên liệu Hàn Ngọc Thao có mua một con tôm hùm tươi, anh trực tiếp cho vào nồi hấp chín, anh lột vỏ rồi đem dĩa thịt tôm đi ra phòng khách.

Khi đến phòng khách anh thấy cô nằm bò ngoan ngoãn chờ anh, sắc mặt dịu lại.

Thời Thanh đang nằm thì nghe thoang thoảng mùi thơm liền nhịn đau ngồi dậy.

Bị trói hết tay chân, Hàn Ngọc Thao đành đút từng miếng cho cô ăn. Sau khi ăn được hải sản tươi ngon tâm trạng cô cuối cùng cũng khá hơn, tính xấu khi đói cuối cùng vui vẻ hơn, cô biết nếu chống đối người đàn ông này người chịu thiệt là cô chứ không ai khác. Thời Thanh giả vờ ngoan hiền, mặt tội nghiệp đáng thương.

"Con trai! Mẹ biết sai rồi! Con tha cho mẹ đi, mông của mẹ đau quá"

Hàn Ngọc Thao đút cho cô ăn xong thì hỏi.

"Lần sau có còn dám sờ lung tung trên người tôi nữa không?"

Sau khi ăn no, Thời Thanh cũng ngoan ngoãn hơn chút, cô không còn đối đầu với anh nữa. Thời Thanh ngoan ngoãn lắc đầu.

"Không dám"

Lúc này Hàn Ngọc Thao mới cởi trói cho cô, mông Thời Thanh đỏ bừng, sưng tấy, đau nhức, căn bản cô không dám ngồi xuống.

Hàn Ngọc Thao hít một hơi thật sâu, đi lấy thuốc rồi bảo cô nằm trên ghế sofa. Thời Thanh ngoan ngoãn nằm xuống.

Hàn Ngọc Thao bôi thuốc trị thương lên mông cô, vừa chạm vào thì kêu la đau đớn, cơn tức giận của anh vơi đi một chút, anh nghiến chặt hàm, hành động nhẹ nhàng hơn, với nhiều thuốc mỡ bôi đều.

Thời Thanh cắn mối dưới, cơ thể run run vì đau. Mông cô nâng lên cao, Hàn Ngọc Thao chăm chú bôi thuốc, vừa bôi lên nó như tan chảy trượt xuống khe mông, thậm chí còn chảy xuống âm hộ.

Anh hít một hơi thật sâu, và kìm nén nóng nảy trong lòng ngực. Mặt không biểu tình dùng lòng bàn tay xoa nhẹ để thuốc thấm nhanh nhất có thể.

"Đau! Nhẹ chút đi"

Cái mông nóng rát được thuốc mỡ làm dịu mát, cô rốt cuộc cũng cảm thấy dễ chịu, nhưng khi anh dùng lòng bàn tay ấn vào cơn đau lại làm cô run lên.

Cặp mông sưng to như ngực của cô, khe giữa hai chân vẫn còn rỉ nước, như là ham muốn chưa được thoả mãn. Anh lại nhìn thấy phần thân dưới của mình có phản ứng, Hàn Ngọc Thao lại hít một hơi thật sâu lạnh lùng nói.

"Không muốn bị đau thì đừng chọc tức tôi!"

Thời Thanh lúc này cũng không muốn cãi lại, Hàn Ngọc Thao bế cô đi vào phòng ngủ. Đặt cô nằm nghiêng, mông của cô sưng mấy ngày thì cô cũng ngoan ngoãn được mấy ngày đó.

Nghe Hàn Ngọc Thao nói cô cũng không buồn cãi, người thanh niên cũng rất hài lòng với cô, mua thêm cho cô vài bộ quần áo.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...