Một tuần sau, vết thương ở chân và mông cũng đã lành, Thời Thanh đi lại cũng dễ dàng hơn. Cô ở nhà buồn bực, ngột ngạt, bắt đầu cô có ý muốn được tự do đi ra ngoài chơi.
"Con ngoan! Con có thể cho mẹ một ít tiền được không?"
Thời Thanh giống như một con chim bị giam trong lồng, cô chỉ muốn bay ra ngoài được tự do bay nhảy, cô cầu xin Hàn Ngọc Thao với vẻ mặt nịnh nọt.
"Mẹ muốn ra ngoài chơi"
Hàn Ngọc Thao đang làm việc, anh gấp laptop lại.
"Chơi gì? Lại muốn đi quyến rũ đàn ông?"
"Không! Ở đây ngột ngạt quá"
Vẻ mặt cô chân thành, tha thiết cầu xin.
"Chỉ là đi dạo phố, ăn uống rồi đi chơi thôi mà"
Hàn Ngọc Thao nhìn chằm chằm cô, với vẻ mặt dò xét. Anh đứng dậy đi đến két sắt lấy ra một ít tiền mặt cho cô. Thời Thanh cầm lấy sắp tiền trong tay đếm nhanh, rồi sau đó mặt xụ xuống.
"Chỉ có một ngàn thôi ah? Cũng quá ít rồi"
Hàn Ngọc Thao sắc mặt lạnh lùng.
"Chê ít thì đừng lấy"
Thời Thanh đỏ mặt.
"Cậu có hàng chục tỷ mà! Tôi là mẹ ruột cậu, cậu còn keo kiệt như thế! Một ngàn đuổi cổ ăn xin à? Ít nhất một trăm ngàn mới đủ"
Hàn Ngọc Thao nghe được cười khẩy.
"Cho bà một trăm ngàn để bà đi nuôi tiểu bạch kiểm?"
"Tôi không thể hưởng thụ à?"
Thời Thanh chơi xấu, cô nhào lên người Hàn Ngọc Thao làm anh ngã lên bàn, cô ôm anh.
"Con trai ngoan, con ngoan, con thương mẹ đi, mẹ không nuôi tiểu bạch kiểm, chính mẹ tiêu được không?"
Cô áp bộ ngực đẩy đà vào người anh, Hàn Ngọc Thao sắc mặt hơi thay đổi.
"Lại nứng à?"
Thời Thanh giật mình, hoảng hốt, cô sợ hãi khi thấy sắc mặt lạnh lùng của anh mà dừng tay lại.
"Không!"
Cô nhìn anh đầy mong đợi, cô mong anh sẽ cho cô vài chục triệu như nhân vật chính trong truyện tổng tài bá đạo. Rồi cô tha hồ được mua sắm bao nhiêu tùy thích, nhưng đáng tiếc anh lại thờ ơ.
"Không còn việc gì nữa thì ra ngoài đi, tôi bận rồi"
"Nếu cậu không cho tôi thêm tiền, tôi sẽ quyến rũ người đàn ông có tiền"
Thời Thanh là một người đào mỏ, không thể lấy được một nửa xu của con trai trị giá hàng chục tỷ của mình, điều đó khiến cô tức giận.
"Bạn tốt của cậu, tôi thấy cậu ta cũng rất có tiền!"
Hàn Ngọc Thao ánh mắt lạnh lùng
"Mông bị đánh chưa đủ?"
"Vậy thì đưa thêm tiền cho tôi!"
Thời Thanh phát huy bản chất của đào mỏ, cô đưa tay về phía anh.
"Một triệu không cho thì một trăm ngàn cũng được. Đối với cậu 'Chín trâu mất một sợi lông'!"
"Tiền có nhiều, tôi cũng không cho bà một xu"
Anh xoa chân mày, trong lòng thật sự bất lực, người đàn bà này không có chỗ nào giống một người mẹ, vì muốn có tiền tiêu xài mà lời lẽ nào cũng có thể nói được.
Thời Thanh tức giận đến mức ném một ngàn nhân dân tệ vào đầu của anh, cô đóng cửa cái rầm rồi về phòng đi ngủ.
Buổi chiều Hàn Ngọc Thao đến công ty, anh vừa rời đi cô chạy ngay vào phòng làm việc mở tủ két sắt của anh.
Trong tủ có một chồng tiền mặt được sắp xếp gọn gàng, cô lấy hết ra đếm thì tổng cộng được ba triệu.
Thời Thanh nhanh chóng nhét tiền vào vali, cô kéo vali đi nhanh ra ngoài, cô phải đi mua sắm tha hồ.
Khi Hàn Ngọc Thao trở về nhà, thấy nhà cửa toang hoang anh còn tưởng nhà bị trộm, khi anh trích xuất camera thì thấy mẹ của mình chính là thủ phạm ăn trộm tiền của mình. Điều này khiến cho Hàn Ngọc Thao bật cười bất lực, anh muốn báo cảnh sát nhưng phải nhịn xuống.
Đêm về khuya, đồng hồ điểm gần mười một giờ, Thời Thanh đi lang thang cả ngày cuối cùng cũng chịu mò về nhà. Khi đi thì kéo vali, khi về thì vali đã không thấy đâu, chỉ thấy trên tay túi lớn túi nhỏ xách không xuể.
"Bảo bối! Đi làm về sớm vậy?"
Thời Thanh vui vẻ đến mức ném đồ đạc lên ghế sofa, đổ hết đồ trong túi ra toàn là trang sức.
"Tiền có bao nhiêu tiêu cũng hết, mới có một ngày đi hết ba triệu"
"Con yêu! Mẹ yêu con"
Thời Thanh giống như không thấy khuôn mặt lạnh lùng u ám của anh, trong mắt cô tràn đầy vui vẻ hạnh phúc, cô ôm cổ anh hôn lên má anh. Sau đó cô đeo vào tay anh một chiếc đồng hồ Omega màu xanh.
"Mẹ muốn mua cho con một chiếc đồng hồ mắc hơn, nhưng không đủ tiền nên chỉ mua cho con loại này, con đừng ghét nó"
Trộm tiền của anh lấy tiền đó mua đồng hồ tặng anh, người đàn bà này giỏi thật. Nhưng lạ thay con giận trong lòng anh lại không hề mãnh liệt như anh tưởng.
"Con yêu! Con thích không?"
Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh cô xem như không thấy, cô còn vuốt mái tóc xoã trước trán của anh đắc ý nói
"Con trai của tui đẹp trai quá, thật sự thừa hưởng gen tốt của tui"
"Con yêu? Bà không thấy ghê tởm à?"
Hàn Ngọc Thao nghe mà nổi hết da gà.
"Con là bảo bối của mẹ"
Thời Thanh trộm tiền của anh, cô biết mình làm sai cho nên tâm trạng đang vui vẻ ra sức nịnh nọt lấy lòng.
"Không phải mẹ đang muốn bù đắp cho con sao? Như vậy mẹ con chúng ta mới thân thiết hơn"
"Nói nữa tôi báo cảnh sát bắt bà"
Mặt Thời Thanh cứng đờ, cô nghĩ mình sẽ lấy lòng được thằng con trai ai ngờ hắn không dính bẫy, cô lập tức thay đổi lời nói.
"Con trai! Cả đời con không thể kiếm tiền rồi không tiêu được, mẹ đang giúp con mà"
Hàn Ngọc Thao chưa bao giờ gặp người đàn bà nào không biết liêm sỉ như bà ta.
Bạn thấy sao?