Thời Thanh đổ những món trang sức mua hôm nay lên bàn, lần lượt bày ra từng món. Nhẫn đá quý, dây chuyền kim cương, khuyên tai ngọc trai, vòng tay ngọc bích bóng loáng lên nước. Thời Thanh quay lại nhìn anh.
"Con trai! Mẹ có đẹp không? Mẹ mua vì con thôi!"
Tim Hàn Ngọc Thao đập thình thịch, sắc mặt của anh trầm xuống.
"Bà muốn quyến rũ tôi?"
"Không! Không!"
Thời Thanh xua tay lia lịa, nhanh chóng giải thích.
"Con là ông chủ lớn, mẹ của con không thể quê mùa quá, phải đeo trang sức đắt một chút để phù hợp với thân phận của con."
Toàn bộ trang sức chỉ gần ba triệu, cũng không phải quá mắc. Nhưng với cô thì đây có lẽ là những bộ trang sức đắt nhất cô từng đeo trong đời.
"Trông không đẹp ah?"
Thời Thanh nắm lấy tay anh.
"Cũng tạm..."
Hàn Ngọc Thao mặt cứng đờ trả lời cứng ngắc, anh vẫn chưa quen được hành động cùng thái độ nịnh nọt của cô, anh biết người đàn bà này chỉ vì tiền.
Vì tiền cô có thể bỏ rơi chồng con, có thể tuỳ tiện bò lên giường người đàn ông khác, bà ta vì tiền có thể làm bất cứ điều gì. Có thể cô cũng bì tiền mà trở thành một bà mẹ tốt.
Điều buồn cười nhất là anh biết hết tất thảy nhưng anh vẫn chấp nhận còn rất vui là đằng khác. Thời Thanh phát hiện anh rất thích cô ăn nói nhỏ nhẹ.
Thế là cô nhanh chóng vào vai một người mẹ tốt. Ngày hôm sau, cô đích thân nấu bữa sáng cho anh, Hàn Ngọc Thao ăn mì với vẻ mặt vô cảm, tay nghề nấu ăn của người đàn bà không bằng anh.
Nhưng đây là lần đầu tiên trong mười bảy năm qua mẹ anh lần đầu tiên làm bữa sáng cho anh. Hàn Ngọc Thao ánh mắt nóng lên, anh im lặng ăn hết bát mì.
"Con trai, sữa?"
Thời Thanh đẩy sữa tới trước mặt anh, hắn cau mày vẻ mặt cam chịu mà uống sữa, nhưng thăng trầm trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai. Thời Thanh nhẹ giọng hỏi anh.
"Con trai! Hôm qua mẹ chỉ mới mua trang sức, chưa mua quần áo, giày dép. Con có thể ủng hộ mẹ một ít không?"
Hàn Ngọc Thao đột nhiên cảm thấy sữa trong miệng như bị hư. Quả nhiên người đàn bà này chỉ quan tâm đến tiền, những cảm xúc tốt đẹp từ nảy đến giờ trong phút chốc biến thành hận thù và tức giận.
Hàn Ngọc Thao mặt vô cảm móc ví, rút ra tấm thẻ ném thẳng vào mặt cô với giọng điệu chán ghét.
"Trong đó có mười triệu, bà cầm lấy rồi cút đi! Bà không cần phải quay lại nữa! Tôi nhìn thấy bà là đã thấy buồn nôn!"
Thời Thanh mặt hơi sửng sốt, cầm thẻ ngân hàng lên, cô mỉm cười nói.
"Con trai! Mẹ không làm phiền con nữa đâu"
Cô nhanh tay lẹ chân thu dọn hành lý rồi nhanh chóng lăn ra khỏi cửa.
Hàn Ngọc Thao nổi giận đến mức đập bàn làm chén trên bàn văng xuống đất, chén vỡ tan tành vụn như trái tim của anh. Người đàn bà chết tiệt, anh thật sự muốn giết chết bà ta, tại sao bà ta quay lại làm gì.
Kể từ ngày hôm đó, Hàn Ngọc Thao đã nửa tháng vẫn chưa gặp lại bà ta. Bà ta thật sự không làm phiền anh, lẽ ra anh nên cảm thấy thư thái, nhưng thực tế lại không như vậy, anh trở nên ủ rủ mất sức sống.
Cố Dương gần như cũng cảm nhận được sự thay đổi của anh, thấy anh mặt ủ mày ê, Cố Dương rủ anh đi bar uống một ly vào ngày cuối tuần để giải khuây. Cố Dương hỏi anh.
"Có phải là vì dì?"
Cố Dương vẫn nhớ cuộc hoan ái đêm hôm đó, nhưng cô là mẹ của bạn anh từ ngày đó anh cũng không dám chạm vào cô lần nào nữa. Hàn Ngọc Thao trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười chua chát.
"Bà ấy muốn lấy tiền của tôi. Cho nên bà ấy mới lấy lòng tôi!"
Cố Dương rót rượu cho anh.
"Vậy khi bà ấy lấy lòng cậu. Cậu có vui không?"
Hàn Ngọc Thao sửng sốt, anh nhớ lại bà ấy đã tặng quà cho anh, bà ấy gọi anh là bé cưng còn làm bữa sáng cho anh.
Lúc đầu anh cũng rất vui, nhưng khi biết bà ấy chỉ vì tiền nên mới làm vậy thì anh lại nổi giận chỉ muốn giết chết bà ta cho xong.
Cố Dương nhìn biểu cảm của anh đã hiểu, anh thở dài khuyên bạn mình.
"Cậu quan tâm đến lý do bà ấy lấy lòng cậu làm gì, chỉ cần biết bà ấy làm cậu vui là được. Tại sao bác gái lại là người đào mỏ, có thể khi con nhỏ bác gái sống trong nghèo khó. Người ta thiếu thứ gì sẽ có tâm lý muốn bù lại sự thiếu hụt đó. Cậu cứ để cô tiêu, bà ấy có thể tiêu được bao nhiêu chứ. Chẳng lẽ bà ấy thật sự làm cậu phá sản?"
Người nói vô tình, người nghe có ý. Khi nghe Cố Dương nói về Thời Thanh, dường như Hàn Ngọc Thao cũng nghe nói về chính mình.
Chính vì anh bị bà ấy bỏ rơi từ nhỏ, anh bị thiếu hụt tình mẫu tử cho nên sinh ra tâm lý hận thù mẹ mình cũng chán ghét phụ nữ.
Hàn Ngọc Thao kỳ vọng vào cô, hy vọng cô sẽ thay đổi không phải vì tiền lấy lòng anh, mà cô yêu thương anh thật lòng.
Có người nói tuổi thơ bất hạnh phải mất cả đời để chữa lành. Khi bà ta quay về, bà ta không những không chữa lành vết thương cho anh, bà ấy còn sát muối vào vết thương của anh.
Hàn Ngọc Thao đang phẫn nộ thì đột nhiên điện thoại reo lên, số hiện thị trên màng hình lại là mẹ anh.
Anh cười chế nhạo, mười triệu nhân dân tệ đã tiêu chưa đầy một tháng. Bà ta lại đòi tiền của anh, người đàn bà này thật sự xem anh là cái máy rút tiền.
Hàn Ngọc Thao bấm nút trả lời, anh chưa kịp chế nhạo thì tiếng của Thời Thanh kêu cứu vang lên.
"Con trai! Cứu mẹ với. Mẹ bị cướp, trên người không còn một xu... ô ô"
"Đang ở đâu?"
Bạn thấy sao?