Chương 39: Chương 39 Mẹ Nam Chính Trong Truyện Xây Dựng Sự Nghiệp

Thời Thanh nói cô bị bọn cướp ném ngoài ngoại ô bên ngoài thành phố, Hàn Ngọc Thao nghe xong thì cầm áo khoác đứng dậy đi.

Cố Dương lo lắng đi theo bạn, Hàn Ngọc Thao đã uống rượu cho nên để Cố Dương lái xe, anh lo lắng suốt dọc đường. Không hiểu sao người đàn bà này lại chạy ra ngoại thành làm gì.

Lái xe gần hai tiếng đồng hồ, họ đã đến nơi cô nói. Bước xuống xe, hai người không thấy ai cả, Hàn Ngọc Thao gọi di động cho cô, nghe thấy tiếng chuông, hai người lần theo tìm thấy cô đang trốn trong bụi rậm bên sườn núi. Toàn thân lắm lem bùn đất, cả người rách nát tả tơi.

Anh đang định cất tiếng chửi, bất ngờ Thời Thanh nhào tới ôm anh khóc lớn. Hàn Ngọc Thao cả người cứng đơ, chậm rãi ôm cô lạnh giọng hỏi.

"Không phải cầm tiền tiêu xài ah? Sao lại chạy đến nơi khỉ ho cò gáy này? Sao lại bị cướp?"

"Tôi bị thế này, cậu còn mắng tôi"

Thời Thanh ở trong lòng anh khóc run run, nước mắt lăn dài trên mặt.

"Nghe nói gần đây có ngôi miếu rất linh thiêng, muốn xin bùa hộ mệnh cho cậu. Ai biết sẽ như vậy, bị cướp tất cả túi xách, trang sức đều bị bọn chúng lấy hết"

Hàn Ngọc Thao khịt mũi chế nhạo.

"Xin bùa gì? Bùa đào mỏ ah?"

Thời Thanh tức giận đáp.

"Tại sao cậu luôn nghĩ xấu về tôi như vậy?"

Cô lấy trong túi quần ra một cái gói.

"Đây là bùa tình duyên, tôi cầu xin cho cậu và tiểu thư Trang. Cậu cũng hai mươi lắm tuổi rồi, nên lập gia đình, tiểu thư Trang là duyên phận của cậu, bùa này giúp hai người thuận lợi đến bên nhau"

Hàn Ngọc Thao nổi giận giật lấy lá bùa vứt vào trong khu rừng gần đó. Anh lạnh lùng quở trách.

"Đó là chuyện riêng tư của tôi, đây không phải là chuyện của bà!"

"Sao cậu lại vứt nó?"

Thời Thanh trừng mắt nhìn anh.

"Tôi đã tốn rất nhiều tiền!"

Nói xong cô chạy vào hướng túi thơm bị vứt, Hàn Ngọc Thao túm lấy tay cô kéo đi vào trong xe. Lúc này cô mới nhận ra trong xe con có một người đàn ông khác, chính là bạn tình cũ của cô. Cô đột nhiên có chút không tự nhiên. Cố Dương lại đang nhìn cô mặt bình tĩnh chào hỏi.

"Chào dì!"

Thời Thanh mỉm cười đáp lại anh. Khi Hàn Ngọc Thao lên xe thấy cảnh hai người cười nói, mặt anh liền biến sắc u ám. Anh liền nhìn ánh mắt cảnh cáo cô, Thời Thanh không dám nhiều lời, cô ngồi yên vị trên xe.

Cố Dương đưa họ về nhà, khi xuống xe Thời Thanh đang muốn nói lời tạm biệt và cám ơn anh, thì cô bị Hàn Ngọc Thao kéo cô đi. Bước vào thang máy, gương mặt u ám đen thui chất vấn cô.

"Bà lại muốn cám dỗ bạn tôi?"

Thời Thanh xua tay.

"Không. Không"

Vừa bước vào phòng, anh đẩy cô ép sát cô lên tường.

"Bà có dùng tiền của tôi đi nuôi đàn ông không? Có leo lên giường với thằng đàn ông lạ? Âm hộ của bà có thằng nào nhìn chưa?"

Thời Thanh đỏ mặt, xấu hổ trả lời.

"Không! Mấy tuần qua tôi chỉ ở khách sạn"

"Tôi không tin!"

Hàn Ngọc Thao lôi cô đến ghế sofa trong phòng khách, cởi váy dệt kim, hắn kéo quần lót cô xuống.

"Tôi muốn tự kiểm tra, nếu để tôi phát hiện có dấu vết đàn ông để lại, bà sẽ không lấy được một xu nào từ tôi"

Thời Thanh kêu la, dùng hai tay che ngực. Hàn Ngọc Thao dùng sức lôi hai tay cô kéo ra, kiểm tra hai bầu vú to đầy của cô, bầu vú trắng nõn mềm mại không có dấu vết nào để lại. Anh liền tách hai chân cô ra, đút ngón tay vào trong khoáy đảo một lúc rồi rút ngón tay ra. Thời Thanh đỏ mặt.

"Được chưa? Tôi nói thật, mấy tuần qua tôi bận đi mua sắm, không có thời gian rảnh tìm đàn ông"

Hàn Ngọc Thao hừ mũi, Thời Thanh thấp giọng giải thích.

"Hơn nữa sau khi tôi gặp cậu tiêu chuẩn chọn đàn ông của tôi đã nâng cao. Không phải người đàn ông nào cũng lọt vào mắt tôi, tuy tôi hoang đàng nhưng không phải ai tôi cũng leo lên giường!"

Hàn Ngọc Thao cau mày, anh nghiêng người nắm cằm cô.

"Chưa từ bỏ ý xấu với tôi ah?"

"Không, không"

Cô xấu hổ đỏ mặt, tránh mắt nhìn anh.

"Tôi chỉ dùng cậu so sánh thôi"

Hàn Ngọc Thao không cho cô có cơ hội trốn tránh.

"Hãy nhìn vào mắt tôi"

Thời Thanh xoay mặt nhìn anh, anh cũng đang chăm chú nhìn cô, khuôn mặt thanh tú tao nhã như đang mỉm cười, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng nhìn nhu hoà hơn, vài sợi tóc rủ xuống trước trán đầy đặn tăng thêm chút lười biếng.

Nhìn xuống dưới cổ, yết hầu trượt lên trượt xuống, xương quai xanh nhô lên tạo sự gợi cảm. Thời Thanh không kiềm chế được nhan sắc của người đàn ông đang đè cô trước mặt, vừa tao nhã lại vừa cặn bã thô lỗ.

Cô muốn ăn thịt anh, Hàn Ngọc Thao nhìn biểu cảm trên mặt của cô rồi hỏi.

"Muốn hôn tôi không?"

Thời Thanh vô thức đáp.

"Muốn..."

Hàn Ngọc Thao đột nhiên biến sắc bóp cổ cô, nghiến răng nghiến lợi nói.

"Tôi biết ngay! Bản chất vẫn là bản chất, không thể nào thay đổi, bà muốn dụ dỗ chính con trai mình. Bà suốt ngày chỉ muốn làm tình với tôi phải không?"

Anh bóp cổ cô nhưng tay không hề dùng sức, Thời Thanh biết mình lỡ lời, trúng kế của anh. Cô lập tức thanh minh

"Không, không. Tôi chỉ muốn hôn cậu như hôn con trai của mình."

Để chứng minh mình vô tội cô vội vàng hôn lên trán anh. Hàn Ngọc Thao hừ lạnh một tiếng.

"Giả dối"

Thời Thanh cười khổ, dù cô có làm gì thì người đàn ông này cũng sẽ nghi ngờ cô. Chỉ vì cô từng quyến rũ anh mà trong lòng anh luôn nghĩ cô là người phụ nữ biến thái, suốt ngày chỉ nghĩ đến làm tình. Cô thật sự bị buộc tội một cách oan uổng, Thời Thanh nghiến răng nghiến lợi.

"Tôi về quê tìm bố cậu tái hôn, bây giờ cậu tin chưa?"

Sắc mặt Hàn Ngọc Thao đột nhiên thay đổi, trong lòng dâng lên lửa giận.

"Bà còn muốn làm tổn thương ba tôi nữa à? Bà cắm sừng ống ấy bao nhiêu năm qua chưa đủ? Bà thiếu đàn ông đến vậy?"

Để bà ta tái hôn với ba mình, không có cửa. Khi đó bà ta giả bộ tự tử để ép ba mình ly hôn, đây là một đòn giáng xuống ông ấy, làm ông ấy đau đớn biết nhường nào. Bà ta không biết sau khi bà ta bỏ nhà ra đi ở nhà xảy ra chuyện gì, bà ta cái gì cũng không biết.

Một người đàn ông bị vợ mình phản bội, ông đau khổ chọn lựa tiêu cực là ôm đứa con trai nhỏ nhảy sông tự vẫn.

Bọn họ được cha của Cố Dương đi ngang qua cứu kịp thời, cha của cố Dương trở thành quý nhân của cha con bọn họ.

Nếu không có sự giúp đỡ của cha con Cố Dương, anh đã không có thành công như bây giờ. Thời Thanh cười khổ.

"Tôi chỉ muốn chứng mình cho cậu thấy, tôi thật sự không có ý nghĩ loạn luân với cậu."

"Tôi tin tưởng cơ thể của bà hơn là cái miệng của bà"

  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...